Dị thế thú duyến [chương 26]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 26: Tham ăn

Tiếu Dương hiển nhiên cũng cảm giác được, chậm rãi nghiêng đầu sang chỗ khác, mở to hai mắt vẻ mặt ngạc nhiên nhìn hắn, run run môi “Nếu không, ngươi lại chọt nữa đi?”

Bối Nạp Đức lúc này đầu cũng tỉnh táo lại, nghe lời lại vươn một ngón tay nhẹ nhàng chọt chọt một chút. Quả nhiên, cái chỗ bụng hơi to lên kia lại di chuyển. Bối Nạp Đức vươn lòng bàn tay, ôn nhu chậm rãi vuốt nhẹ trên bụng Tiếu Dương, vật nhỏ lại nổi lên, cư nhiên di chuyển rồi lại dời trở về! Thậm chí Bối Nạp Đức cảm giác nó cọ xát rồi cọ xát bàn tay mình vậy!

Tiếu Dương ngốc lăng nửa ngày gào khóc một tiếng hai tay che mặt mình, không nên như vậy, nó chính là một cái bụng béo đi, chính là một cái bụng béo di động đi. . .

Bối Nạp Đức đắc ý cười to vài tiếng, ôm lấy Tiếu Dương ngồi phịch trên người hắn giả chết, “Ăn béo rồi, ân? Bụng béo, ân?”

Tiếu Dương dời ngón tay, nước mắt lưng tròng nhìn Bối Nạp Đức, “Nó chính là một cái bụng béo trí năng đi.”

Bối Nạp Đức kéo tay hắn xuống, rồi lại cắn xuống chóp mũi hắn, “Ta quản ngươi cái gì hả, bắt đầu từ hôm nay, không cho ra khỏi bộ lạc, trái lại ở nhà dưỡng thai cho ta.”

Tiếu Dương rốt cục lệ chảy, dưỡng thai. . . Oh my god! !

Từ đó về sau, Bối Nạp Đức biểu đạt đầy đủ tình thương của một vị ba ba tiêu chuẩn, thẳng đến khi Tiếu Dương rốt cục không thể nhịn được nữa nhéo cái lỗ tai hắn, dùng sức đưa hắn rời khỏi bụng mình, Bối Nạp Đức ủy khuất, xoa xoa cái lỗ tai bị véo mà sinh đau, định mở miệng nhưng nhìn thấy mặt Tiếu Dương không mang vẻ giận hờn, lập tức đem lời nói nuốt xuống.

Tiếu Dương thoáng hài lòng, “Ngươi lại chọt xuống đi, cũng không sợ đem con ngươi chọt thành tổ ong vò vẽ hả?” Một đại nam nhân nằm úp sấp trên bụng một đại nam nhân khác, động cũng không động chỉ sờ sờ chọt chọt, tình cảnh có phải quá kinh khủng không hả. . . Đặc biệt cái kia của hắn vẫn hay bị chọt.

Bối Nạp Đức suy nghĩ một chút, rốt cục vẫn hỏi, “Tổ ong vò vẽ là cái gì?”

. . . Tiếu Dương quay đầu, “Không có gì. Dù sao sau này không cho chọt nữa.”

Không thể nhìn bảo bảo nhích tới nhích lui . . Mặc dù bụng nhỏ của Tiếu Dương vẫn nhỏ như vậy, bình thường cũng không hay di chuyển, nhưng gần đây rốt cục được bên ngoài kích thích nên có chút di chuyển rồi, Bối Nạp Đức tất nhiên là kích động tựa như phát hiện ra đại lục mới, nếu không có việc gì liền chọt chọt chơi đùa một chút. . . Khụ khụ, cũng không phải, chỉ là cùng bảo bảo tiến hành hỗ trợ di chuyển để bảo đảm bảo bảo khỏe mạnh!”Vậy, sờ sờ có thể chứ?”

Nhìn nam nhân trước mắt, bình thường bước chân cao ngạo, lỗ mũi hướng lên trời, hôm nay như một đứa trẻ con muốn món đồ chơi mới lạ, lộ ra đôi mắt khát vọng, cẩn cẩn dực dực hỏi mình, Tiếu Dương lời nói vốn đã đến bên miệng nói không được đành nuốt trở vào, “Mỗi ngày nhiều nhất một lần.”

Bối Nạp Đức thần sắc bất mãn, không chờ hắn phản bác Tiếu Dương lập tức mở miệng, “Hoặc là một lần cũng không có.”

. . .”Một lần liền một lần!”

“Vương Vương, không tốt rồi. . . .” Khắc Lỗ Tư lớn giọng từ ngoài phòng truyền đến.

Hai người liếc nhau, đứng dậy bước nhanh đi ra cửa, chỉ thấy Khắc Lỗ Tư giống như gió hướng đến, “Ba Trạch Nhĩ trúng độc rồi.”

Tiếu Dương thất kinh, gần đây Ba Trạch Nhĩ trừ cùng mình đâu có đi nghiên cứu ăn cái gì, chỉ có đi theo Hi Nhĩ Đạt vào rừng hái thuốc, bất quá đi theo Hi Nhĩ Đạt cùng một chỗ, sao lại trúng độc được?

“Bây giờ thế nào?” Bối Nạp Đức chau mày, Ba Trạch Nhĩ người này nói đi nói lại cũng là đệ đệ Vương Khắc Luân, lại ở bộ lạc mình gặp chuyện không may đích xác không thể nào nói nổi, càng huống chi Bối Nạp Đức đối với hắn ấn tượng cũng không xấu.

Khắc Lỗ Tư nhức đầu, “Tế tự đại nhân chưa nói, chỉ để cho ta tới báo cho ngài.”

“Ba Nại Đặc biết rồi sao?” Bối Nạp Đức vừa nói vừa đi ra ngoài, Tiếu Dương thấy thế theo sát phía sau, nếu chỉ là trúng độc bình thường, Hi Nhĩ Đạt tự nhiên có biện pháp, cũng không để cho Khắc Lỗ Tư đặc biệt đến báo cho bọn họ.

“Ân, Ngả Thụy Tư đi báo cho hắn rồi.”

Tiếu Dương ba người chạy tới nhà Hi Nhĩ Đạt khi đó Ba Nại Đặc đã sớm tới rồi, lúc này vẻ mặt bình tĩnh đứng ở bên giường xem Hi Nhĩ Đạt cho đệ đệ hắn uống thuốc. Ba Nại Đặc ở nơi cách xa nhà Hi Nhĩ Đạt một khoảng so với bọn hắn thì xa hơn nhiều nhưng so với bọn hắn tới sớm hơn, Tiếu Dương yên lặng nghĩ, xem ra người này đối với đệ đệ hắn vẫn rất quan tâm.

“Thế nào rồi?” Lúc Bối Nạp Đức tới Ba Nại Đặc cũng không có ý tứ trò chuyện, hắn không chủ động mở miệng Bối Nạp Đức lại càng không lên tiếng, Hi Nhĩ Đạt vội vàng cho Ba Trạch Nhĩ uống dược cũng không rảnh nói chuyện, Tiếu Dương không thể làm gì khác hơn là tiến lên vài bước phá vỡ không khí bất an này.

“Thật không tốt, thảo dược thúc dục nôn ra đối với hắn căn bản vô dụng, không thể đem chất độc trong bụng phun ra, dược giải độc cũng vô dụng.” Ánh mắt Hi Nhĩ Đạt nghiêm túc, trên tay không ngừng, mở miệng Ba Trạch Nhĩ tiếp tục đổ thuốc vào.

Ý thức Ba Trạch Nhĩ đã có chút không tỉnh táo, trong miệng cũng chỉ là vô ý thức nuốt xuống nhưng lại không hề có ý muốn nôn ra, nhìn mặt hắn dần dần biến xanh lét, Ba Nại Đặc tiến lên túm Hi Nhĩ Đạt, ” Để ta.”

Hi Nhĩ Đạt không thèm để ý, lập tức nhường chỗ, cầm chén thuốc nhét vào tay Ba Nại Đặc, Ba Nại Đặc một tay đem đầu Ba Trạch Nhĩ nâng lên một chút, một tay cầm chén thuốc đi tới miệng hắn vừa chậm rãi đổ vào nhưng thật đáng tiếc Ba Trạch Nhĩ vẫn như cũ không có nôn mửa. Ba Nại Đặc sắc mặt càng ngày càng âm trầm, tay cầm lấy bát mơ hồ có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên.

“Ta đến.” Tiếu Dương đi tới bên giường ngồi xuống, đưa tay đỡ bả vai Ba Trạch Nhĩ muốn nâng hắn dậy, cũng không di chuyển nhiều. Tiếu Dương cũng không ngẩng đầu lên, “Hỗ trợ.”

Ba Nại Đặc theo bản năng ném chén thuốc đi, một tay bao phủ trên tay Tiếu Dương cùng hắn sử dụng lực đạo đem Ba Trạch Nhĩ nâng dậy. Tiếu Dương ngồi thẳng, thân thể nhếch lên một chân, tay nâng hung hăng quăng cho Ba Trạch Nhĩ hai cái tát, mọi người đều sửng sốt, Tiếu Dương không rảnh giải thích, “Ba Trạch Nhĩ, thanh tỉnh chút, không thể ngất xỉu biết không hả? Biết thì nói hoặc dùng lực gật đầu.”

Bị Tiếu Dương hung hăng đánh hai cái tát, ý thức vốn có chút tan rã liền rõ ràng một chút, Ba Trạch Nhĩ liều mạng giữ vững tinh thần dùng sức gật đầu. Tiếu Dương nhìn ánh mắt hắn thoáng có chút thần thái, ngẩng đầu đối với Ba Nại Đặc ở phía sau hắn nói, “Làm cho hắn nằm úp sấp trên đùi ta” đưa tay vuốt nhẹ vị trí chỗ dạ dày của Ba Trạch Nhĩ ” Hãy để đầu anh ta ở chỗ đầu gối của ta.”

Ba Nại Đặc nghe vậy nhanh chóng đem Ba Trạch Nhĩ điều chỉnh vị trí tốt, Tiếu Dương muốn động thủ, lại nghĩ tới cái gì, “Ngươi tránh xa một chút.” Ba Nại Đặc lắc đầu, ” Không ảnh hưởng đến hành động của ngươi đâu, ta muốn ở chỗ này.”

Tiếu Dương không nói nữa, một tay mở miệng Ba Trạch Nhĩ, tay kia vươn ngón trỏ hướng trong miệng Ba Trạch Nhĩ tìm kiếm, Tiếu Dương dùng sức đè lưỡi hắn, Ba Trạch Nhĩ rốt cục oa một tiếng phun ra.

Mọi người đều che đậy mũi, ngay cả thân thể Ba Nại Đặc cũng không tự chủ dựa về phía sau. Tiếu Dương nhưng lại không hề động chút nào, chỉ dùng sức vuốt nhẹ lưng Ba Trạch Nhĩ, thẳng đến khi Ba Trạch Nhĩ rốt cục nôn sạch sẽ, hai tay Tiếu Dương mới vừa ở bả vai Ba Trạch Nhĩ định nâng dậy, Ba Nại Đặc nhưng lại làm trước một bước nâng hắn lên.

Tiếu Dương vừa ngẩng đầu, Ba Nại Đặc khẩn trương nhìn hắn, “Có thể rồi sao?”

“Ân, Hi Nhĩ Đạt, nhanh cho hắn uống thuốc giải độc đi.”

Tiếu Dương mới vừa đứng lên, thân thể không khỏi mềm nhũn, mới vừa rồi Ba Trạch Nhĩ nằm úp sấp trên đùi hắn rất lâu, hai chân cư nhiên có chút tê dại.

Bối Nạp Đức luôn luôn chú ý Tiếu Dương, hiển nhiên phát hiện, lập tức tiến lên muốn đỡ lấy hắn, không nghĩ có người đoạt trước một bước nắm bả vai Tiếu Dương, “Ngươi không sao chứ?”

Ba Nại Đặc dù sao cách Tiếu Dương cũng gần hơn, cho dù Bối Nạp Đức phản ứng rất nhanh cũng bị hắn đoạt trước.

Tiếu Dương đứng vững liền sau đó tránh đi một chút, Ba Nại Đặc thức thời lập tức buông tay, “Không có việc gì, chính là chân có chút tê dại.”

Thân thể bị lực mạnh kéo một cái liền ngã vào vòng tay ôm ấp quen thuộc, Tiếu Dương không giãy dụa, ngoan ngoãn để thần thể mềm nhũn dựa vào. Bối Nạp Đức không nhìn Ba Nại Đặc, cúi đầu hỏi Hi Nhĩ Đạt, “Sao rồi?”

Hi Nhĩ Đạt thở phào một hơi, “Hẳn là không có gì đáng ngại.”

Bối Nạp Đức gật đầu, “Chúng ta đi về trước, Tiếu Dương cũng mệt mỏi rồi.” Dứt lời, nhìn về phía Ba Nại Đặc, “Ba Trạch Nhĩ tại bộ lạc chúng ta gặp chuyện không may, chúng ta sẽ phụ trách, xin Vương Khắc Luân cứ yên tâm.”

Ba Nại Đặc nhìn đệ đệ hô hấp từ từ vững vàng, rốt cục lộ ra một nụ cười nhẹ, nhưng đối với Tiếu Dương nói, “Thật sự là đa tạ ngươi rồi.” Ngữ khí chân thành từ trước đến nay chưa từng có.

Tiếu Dương dựa vào trong lòng Bối Nạp Đức, hướng hắn miễn cưỡng cười cười, “Không có việc gì, hắn cũng là bằng hữu của ta .”

Vừa dứt lời, lập tức cảm giác trên lưng bị dùng sức ghìm chặt, Tiếu Dương âm thầm trở mình xem thường, chủ động kéo tay Bối Nạp Đức, “Trở về nấu nước, ta muốn tắm rửa.”

Ba Trạch Nhĩ hoàn toàn dựa vào trên đùi hắn nôn, cho nên nửa người dưới của hắn toàn bộ. . . Ách. . .

Bối Nạp Đức cúi đầu, sờ sờ đầu hắn, “Ân, vậy trở về.”

Ba Nại Đặc ở phía sau nhìn hai người sóng vai đi xa, hai tay nắm chặt một cách vô thức.

“Vương Khắc Luân , Ba Trạch Nhĩ đã không có việc gì, ngài có gì muốn nói với hắn không?”

Ba Nại Đặc trong nháy mắt thanh tỉnh, liền nhìn thấy thần sắc Hi Nhĩ Đạt khó lường nhìn chính mình. Ba Nại Đặc trên mặt nhanh chóng khôi phục mỉm cười dĩ vãng, “Đương nhiên, hôm nay nhờ có tế tự đại nhân.”

“Lại nói tiếp Ba Trạch Nhĩ trúng độc cũng là do ta sơ sẩy, nếu không phải ta dẫn hắn đi hái dược liệu, cũng sẽ không phát sinh loại sự tình này.”

“Không…không….Sao có thể trách Hi Nhĩ Đạt đại nhân được, đều là chính ta không tốt. . .” Ba Trạch Nhĩ nghe vậy vội vàng phản bác, vốn bởi vì trúng độc, sắc mặt có chút xanh trắng cư nhiên hiện ra chút hồng hồng.

Ba Nại Đặc suy tư một chút, đột nhiên có chút hiểu rõ, mở miệng, “Ba Trạch Nhĩ, ngươi sẽ không phải là ..ăn cái gì đó không nên ăn chứ?”

Ba Trạch Nhĩ trên mặt càng đỏ, ấp a ấp úng nói, “Ân, cái kia, Hi Nhĩ Đạt đại nhân rõ ràng dặn dò qua ta không thể tùy tiện loạn chạm đồ vật, nhưng ta lại không nhịn được ăn vụng rồi. . .”

Ba Nại Đặc nghe vậy thật sự là dở khóc dở cười, tên đệ đệ này thật đúng là cái gì cũng có dũng khí ăn nha.”Vậy, ngươi rốt cuộc đã ăn cái gì?”

“Một loại quả nhìn ngon lắm, rất ngọt. . .” Phát hiện ánh mắt ca ca rõ ràng không tốt, thanh âm Ba Trạch Nhĩ càng ngày càng nhỏ.

“. . . Đó là Khố Nhạc Quả, chứa kịch độc, lấy nó đi ngâm nước rồi phơi nắng mới có thể làm thuốc.” Hi Nhĩ Đạt gõ gõ đầu hắn, bất đắc dĩ nói, “Ngươi thật đúng là cái gì cũng có dũng khí đưa vào miệng.”

Ba Nại Đặc quay đầu, xem ra tính cách đệ đệ mình thuộc loại tham ăn không muốn sống khá cần thiết cho cuộc sống của người Khắc Luân, để đại lục này. . .

“Ba Trạch Nhĩ, ngươi đã không có việc gì, ta đi về trước, làm phiền Tế Tự đại nhân chiếu cố hắn nhiều một chút.” Quăng một cái liếc mắt cảnh cáo cho Ba Trạch Nhĩ “Hảo hảo ngốc, lại tùy tiện ăn cái gì nữa thì về sau không cho phép ra khỏi bộ lạc.”

Ba Trạch Nhĩ lui lui cổ, mềm nhũn đáp lên tiếng.

Hi Nhĩ Đạt gật đầu, “Xin Vương Khắc Luân  yên tâm.”

Ba Nại Đặc lần nữa biểu đạt cảm kích, sau đó xoay người rời khỏi. Đi ra khỏi nhà Hi Nhĩ Đạt, đứng yên ở cửa chỉ chốc lát, rốt cục rời đi cũng không quay đầu lại.

Ở phía sau hắn, Hi Nhĩ Đạt nhìn về phía phương hướng mới vừa rồi hắn nhìn, nơi đó có tòa kiến trúc bắt mắt, so với phòng ốc khác cao lớn hơn rất nhiều.

Posted on 31.07.2014, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. Bạn nghĩ gì về bài viết này?.

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: