Monthly Archives: Tháng Tám 2014

Lạc đường [phiên ngoại 3 – bắt cóc: phần 3]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Phiên ngoại 3 – Bắt cóc: phần 3

Tình cảnh Vinh Thế Văn bây giờ rất thê thảm. Dù là “Thanh diễm” hay là “Long Hổ” thì đều có một hội quán rất lớn, hội quán có tầng hầm ngầm, vốn là phòng thẩm vấn. Khi Tần Nham kế vị thì liền huỷ bỏ không cần, hắn thích tốc chiến tốc thắng, hoặc phục tòng hoặc biến mất.

 

*hội quán (nơi họp của những người đồng hương, đồng nghiệp)

 

Hơn nữa, hắn không thích chứng kiến tình cảnh quá mức máu tanh sẽ ảnh hưởng đến tâm tình hắn.

 

Nhưng vì Vinh Thế Văn mà cái phòng thẩm vấn này không thể làm gì khác hơn là một lần nữa khai trương.

 

Tần Nham từ Vinh gia trở về, cố ý không ăn cơm, đi xem Vinh Thế Văn.

 

Quản gia vốn là người tra hỏi rất lão luyện, ông thay cha Tần Nham làm việc này, rơi vào tay hắn nhất định không thể không mở miệng. Bởi vậy, Tần Nham đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị những vệt máu loang lổ, đống đồ vật bừa bãi của người trên tường bị hù dọa.

 

Tần Nham nhíu mày: “Hắn còn tỉnh táo chứ?”

 

Quản gia nói: “Tỉnh táo. Thể lực lão nô chống đỡ hết nổi, cần nghỉ ngơi một chút.”

 

Tần Nham nói: “Ông cũng đừng giết chết hắn.”

 

Quản gia nói: “Vâng, thưa tiên sinh.”

 

Người ở trên tường trên đột nhiên khẽ cười, ngẩng đầu nhìn Tần Nham, giọng nói khô khốc: “Tần Nham, coi như là người của tao chuẩn bị đi. Tao cũng không nói cho mày biết nó ở nơi đâu. Đã bốn ngày rồi, không ăn không uống, Tần thiếu gia có thể kiên trì bao lâu? Ha ha.”

 

Tần Nham xoay người, đối với quản gia nói: “Hỏi cho ra rồi giết chết hắn.”

 

Quản gia cúi đầu: “Vâng, thưa tiên sinh.”

 

Vinh Tiển chờ mọi người ngủ, mới len lén đi tới nhà ấm trồng hoa, cầm một đèn pin, một lần nữa đào đất lên, xốc tấm ván gỗ lên.

 

Tần Bảo bây giờ không có khái niệm về thời gian, đêm tối cùng ban ngày đối với cậu mà nói cũng không khác gì mấy.Vinh Tiển đẩy tấm ván gỗ ra, Tần Bảo liền ngẩng đầu nhìn chút ánh sáng yếu ớt ở phía trên.

 

“Tần Bảo.”

 

“Tiểu Tiển.” Tần Bảo cao hứng: “Cậu tới cứu tớ sao?”

 

“Ba mày đem chú Văn bắt đi rồi.” Vinh Tiển nhoài người sang bên cạnh, oán khí mười phần.

 

“Hả…” Tần Bảo nghĩ không ra: “Tại sao?”

 

“Mày vì sao lại là một đứa ngu ngốc hả.” Nói nhảm, cậu ta cũng đâu muốn là một kẻ ngu ngốc. Vinh Tiển đem bùn đất ném Tần Bảo, Tần Bảo hét thảm một tiếng, có một chút bùn rơi trúng mắt.

 

“Rốt cuộc là ai đem mày bỏ ở nơi này?” Vinh Tiển không kiên nhẫn.

 

“Tớ không biết.” Tần Bảo tủi thân muốn chết: “Lúc tớ tỉnh lại thì đã ở chỗ này rồi.”

 

“Ba mày nghi ngờ chú Văn bắt cóc mày.”

 

“Bắt cóc?Tại sao?”

 

“Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai!”

 

Tần Bảo nói: “Vậy cậu đem ba tớ đến đây, tớ sẽ nói với ông ấy. Ba tớ cái gì cũng nghe tớ.”

 

Vinh Tiển nói: “Mày thông minh đấy, mày coi tao là thằng ngu chắc! Đem cha mày đến đây cứu mày ra rồi sau đó đem toàn bộ tụi tao bắn chết hả?”

 

“Tiểu Tiển…”

 

“Đừng gọi tao!”

 

Vì thế mà cái hố lại không phát ra thanh âm nào.

 

Vinh Tiển rốt cục không tình nguyện hỏi: “Này, có muốn ăngì không?”

 

Đợi hồi lâu, mới nghe được thanh âm nho nhỏ dưới hố đáp lại: “Có thể cho tớ một ít khăn ướt không, uh, tớ muốn đi nhà xí…”

 

Vinh Tiển đứng lên, chuẩn bị trở về trong phòng lấy đồ, quay người lại, sợ đến thiếu chút nữa thét chói tai.

 

Vinh phu nhân đứng ở phía sau cậu, mặc áo ngủ màu trắng giống như quỷ.

 

“… Mẹ.”

 

Vinh phu nhân đoạt lấy đèn pin trong tay cậu, chiếu thẳng xuống cái hố nhìn Tần Bảo đang dụi mắt, đôi môi cong lên một nụ cười quỷ dị: “Tốt, tốt lắm…”

 

Vinh Tiển chẳng biết tại sao lại rùng mình một cái.

 

Quản gia ăn khuya là do Tần Nham tự mình bưng tới. Hắn là tới hỏi tiến triển. Vừa nghĩ đến Tần Bảo, hắn quả thực ngay cả đau răng từ trong bụng mẹ cho tới đau thần kinh đều tái phát.

 

Vinh Thế Văn vốn đi theo Vinh Tĩnh An vào sinh ra tử, tính cách kiên cường. Quản gia hỏi rất lâu, hắn cũng chỉ nói thẳng một câu: Không sai, người là tao bắt nhưng mày vĩnh viễn cũng đừng thấy nó!

 

Lời này ngàn vạn lần đừng để Tần Nham nghe được, quản gia suy nghĩ đó là lúc giẫm lên cái đuôi hắn rồi. Tần Nham thoạt nhìn nhã nhặn, biểu hiện như một học sĩ khiêm tốn nhưng đừng tưởng rằng hắn vốn là người như vậy, đầu tàu của “Thanh Diễm”, đâu thể là một chỗ ngồi dành cho người tốt.

 

Tần Nham mang ghế đến, ngồi trước mặt Vinh Thế Văn, cầm lấy bàn ủi đã lạnh ở bên cạnh, nắm lấy cằm hắn, nói: “Tao rất ngạc nhiên. Tần Bảo ra vào Vinh gia cũng không phải một hai lần sao đến bây giờ mày mới chịu động thủ?”

 

Vinh Thế Văn không lên tiếng.

 

Tần Nham cười, ấn ấn cái răng đau phía bên mặt kia, nói: “Bởi vì nó bắn súng? Mày liền xác định nó là của con ruột của tao? Hay là nó bắn súng, mày cảm thấy nó sẽ thay tao duy trì uy hiếp  ‘Vinh Môn’?”

 

Vinh Thế Văn vẫnnhư cũ không phản ứng.

 

Tần Nham tiến sát lại một chút: “Thế Văn, coi như tao cầu xin mày, nói cho tao biết, nó ở đâu? Mày nói cho tao biết thì ân oán hai nhà sẽ xóa bỏ, tao nói được thì làm được.”

 

Vinh Thế Văn rốt cuộc mở miệng, tiếng nói đã hoàn toàn khàn giọng, cơ hồ nghe không rõ ràng lắm: “Vậy Tĩnh ca của tao thì sao, mày muốn xóa bỏ như thế nào, mày tính lấy cái chết để tạ tội chắc? Nợ cha con trả, lấy mạng đền mạng rất công bằng, mày muốn con mày có thể sống lại sao. Ha, ha.”

 

Tần Nham mím chặt môi, bóp nát chiếc chén sứ màu xanh trên tay.

 

Bên ngoài có người tiến vào thông báo: “Tiên sinh, Vinh phu nhân mang theo thiếu gia tới!”

 

Vinh Thế Văn cả người chấn động, ngẩng đầu nhìn cửa.

 

Tần Nham kéo cái ghế, xoay người đi ra.

 

Quản gia cũng đứng lên, đi tới cửa nhưng sau đó lại lui về sau.

 

Vinh phu nhân đi tới, trên tay nàng có súng, họng súng đặt trên huyệt Thái Dương của Tần Bảo.

 

Tần Nham thả lỏng một chút, rốt cục thì cũng nhìn thấy người, hoàn hảo không tổn hao gì: “Bảo bối?”

 

Tần Bảo dính đầy bụi đất, thấy ba cậu thì tâm tình trải qua vài ngày vốn rất hoảng sợ rốt cục cũng yên ổn, nước mắt ủy khuất càng muốn rơi xuống.

 

“Bảo bối? Không có việc gì, không có việc gì. Ba ở chỗ này.”

 

Tần Nham tiến lên trước một bước. Bị Vinh phu nhân quát: “Đừng tới đây! Đi tới bước nữa, tôi sẽ bắn.”

 

Tần Nham lập tức giơ tay lên, trấn an: “Phu nhân, đừng xúc động, bà muốn thế nào cũng có thể, bà rất an toàn.”

 

Vinh phu nhân nhìn thoáng qua Vinh Thế Văn, nói: “Ông trước thả hắn.”

 

Tần Nham gật đầu một cái, lập tức có người đi qua tháo xiềng xích trên người Vinh Thế Văn.

 

“Phu nhân, chuyện gì cũng từ từ, thả đứa nhỏ ra. “Tần Nham nhìn mặt Tần Bảo, đôi mắt sưng đỏ lên hình như đã khóc thật lâu. Hắn rất đau lòng.

 

Vinh phu nhân chậm rãi đi qua chỗVinh Thế Văn, hỏi: “Thế Văn, chú không sao chứ?”

 

“Không có việc gì.” Vinh Thế Văn thở phì phò, cười nghiêng ngả đắc ý: “Ha ha ha, Tần Nham, mày muốn xóa bỏ ân oán sao? Chỉ cần đứa nhỏ này chết, hai nhà chúng ta liền xóa bỏ hoặc sẽ là mày chết?”

 

Tần Nham khẩn trương được che dấu rất khá, hắn ra hiệu ánh mắt đối với quản gia, quản gia nhận được liền quay đầu phân phó người phía dưới.

 

Vinh phu nhân nhìn trong mắt, nói: “Đừng uổng phí tâm cơ nữa, ông không tìm thấy tiểu Tiển đâu. Tôi không có ngốc như vậy.”

 

Tần Nham nói: “Không, ta chưa từng cho phu nhân là người như vậy.”

 

“Phu nhân, đừng nhiều lời với hắn nữa.” Vinh Thế Văn nhắc nhở: “Chúng ta chơi đùa thế này bất quá cũng chỉ là kế sách của hắn mà thôi.”

 

Họng súng càng dùng sức, làm đau Tần Bảo khiến cho cậu uhm một tiếng.

 

Tần Nham bình tĩnh vươn tay phải về phía quản gia.

 

“Tiên sinh?” Quản gia kinh ngạc.

 

“Cho ta.” Giọng nói Tần Nham chân thật đáng tin.

 

Quản gia đem súng của mình giao cho hắn. Tần Nham giơ súng lên, nhắm ngay huyệt Thái Dương của mình, nói: “Một mạng đền một mạng, cứ để tôi đi cùng Vinh Tĩnh An tính xong món nợ này, thả đứa nhỏ ra.”

 

Vinh Thế Văn cùng Vinh phu nhân nhìn nhau suy nghĩ, nhất thời không chắc ý kiến của Tần Nham là thật hay giả.

 

Mấy chục anh em “Thanh Diễm” trong phòng thẩm vấn có chút xôn xao, Tần Nham đảo mắt qua một cái liền yên lặng trong nháy mắt.

 

“Quản gia.” Hắn nói: “Nghe di chúc của tôi cho tốt. Sau khi tôi chết, Tần Bảo sẽ kế thừa vị trí của tôi, cố gắng giúp đỡ nó mặc dù sẽ khiến ông tốn rất nhiều tâm tư. Mặt khác, giải tán ‘Thanh Diễm’, sắp xếp tốt cho mỗi một anh em. Nghe rõ rồi chứ?”

 

Quản gia hơi hơi cúi đầu: “Vâng, thưa tiên sinh.”

 

“Đây là ân oán cá nhân của tôi cùng Vinh Môn, bất luận kẻ nào cũng không được nhúng tay vào cứ để cho bọn họ rời đi. Đừng đi quấy rầy bọn họ.”

 

Cả phòng yên lặng.

 

Tần Nham nhìn thẳng Vinh Thế Văn : “Nếu như tin tưởng tao, mày thả đứa nhỏ ra trước đã.”

 

“Tao sẽ thả nhưng chờ khi mày chết đã.” Vinh Thế Văn đem Vinh phu nhân cùng Tần Bảo che chắn ở phía sau.

 

Tần Nham cười ôn hòa nhìn Tần Bảo dịu dàng như nước: “Bảo bối, nhớ kỹ, ba ba yêu con.”

 

Không! Tần Bảo hiểu được nhưng cậu không biểu đạt được, chưa từng có sợ hãi cùng đau đớn nào quấn chặt trái tim cậu: không, ba ba không được –!

 

Tần Nham mỉm cười nhắm hai mắt lại.

 

“Ba!”

 

“Bịch — ”

 

“Bịch — ”

 

( tác giả chen vào: Mọi âm thanh đều yên lặng chỉ duy nhất mình ta viết chữ. Yên lặng thật tốt, cảm giác rất chân thực.

 

Kết cục lập tức sẽ có, khẩn trương ghê nha ( kỳ quái, ta khẩn trương cái gì = =+)…

 

Viết xong phiên ngoại《 lạc đường 》này, coi như là chính thức kết thúc, sau này cũng không có phiên ngoại khác. Bởi vì vốn liếng về văn ngụy hắc bang không phải sở trường của ta, may là phụ tử có tình yêu nên mới kiên trì đến cuối cùng.

 

Nguyện vọng cuối cùng: bộ này là đoản văn vĩnh viễn thuộc về ta, vĩnh viễn là của ta. )

 

Đêm trừ tịch – đêm 30 (đêm giao thừa), quản gia một mình bận rộn ở phòng bếp, bọn người làm đều về nhà sum họp, chỉ có ông không có nhà, Tần gia chính là nhà của ông.

 

Tất cả thức ăn đều do đầu bếp giữa trưa trước khi đi chuẩn bị tốt, đơn giản đảo qua một chút hoặc bỏ vô lò vi sóng xoay một vòng là có thể ăn cơm. Ông cởi bỏ tạp dề, đi lên lầu.

 

Tần Bảo ở trong thư phòng lớn, xem các loại bảng báo cáo của công ty trong mấy năm qua, chỉ xem nhiêu đó hai mắt cậu đã choáng váng. May số học là điểm mạnh duy nhất của cậu nếu không cậu căn bản cũng không hiểu mấy thứ này là cái gì. Ngồi rồi lại ngồi, cái mông đã ê ẩm lắm rồi, cậu đứng lên đi tới cửa thư phòng nhìn quanh, tốt lắm, quản gia không có ở đây, cậu đóng cửa thư phòng lại rón ra rón rén rời đi. Chưa được hai bước, thanh âm bình tĩnh sau lưng vang lên: “Thiếu gia.”

 

Tần Bảo trong lòng kêu rên một chút, xoay người lại cười mỉa: “Tôi đi phòng vệ sinh…”

 

“Phòng vệ sinh ở bên cạnh.” Quản gia tránh ra một chút.

 

Tần Bảo chậm chạp đi vềphía trước, một bụng không vui, thầm thì: “Ba khẳng định sẽ không giống như ông…”

 

“Rất xin lỗi.” Quản gia tất cung tất kính: “Lão nô chỉ tuân theo chỉ thị của tiên sinh, xin thiếu gia hợp tác.”

 

Điện thoại vang lên, Tần Bảo chạy cong nhanh hơn so với con thỏ: “Tôi đi tiếp điện thoại!”

 

Quản gia ở phía sau thổi râu mép trừng mắt.

 

“Này? Tiểu Tiển hả, chuyện gì cơ? A, cậu làm xong bài tập rồi hả, thật tốt quá, ngày mai tớ cho người ta tới lấy, cám ơn cậu.”

 

Vui vẻ cúp điện thoại, bài tập nghỉ đông rốt cục có thể hoàn thành toàn bộ rồi, cậu rất cao hứng.

 

Ông chủ thật sự ở phía sau cánh cửa kia chậm rãi mở ra, Tần Nham dựa vào cánh cửa đi ra. Quản gia vội vàng đi đỡ: “Tiên sinh, sao lại đứng dậy.”

 

“Tần Bảo đâu? Lại không nghe lời?”

 

“Thiếu gia cùng Vinh thiếu gia trao đổi bài tập.”

 

“Sao chép là sao chép, tật xấu của thúc luôn cố làm ra vẻ, đời này cũng không đổi được.”

 

Tần Bảo thấy quản gia dìu phụ thân, lại càng hoảng sợ, chạy đến đỡ ngồi lên trên ghế sa lon, sờ băng vải màu trắng trên đầu Tần nham: “Đau không?”

 

“Chỉ rách chút da, không cần lo lắng.” Tần nham kéo lấy thắt lưng cậu, ôm vào trong ngực, cười thỏa mãn.

 

Vinh Thế Văn nghe Vinh Tiển kể xong chuyện điện thoại, hiểu rõ cậu cùng Tần Bảo xây dựng lại mối quan hệ bạn bè, trong lòng cũng thả lỏng một chút. Buổi tối ngày đó, Tần Bảo đoạt lấy súng trong tay Vinh phu nhân bắn một phát, trúng ngay tay Tần Nham đang cầm súng khiến cho súng Tần Nham lúc bắn ra, đạn đi lệch khỏi quỹ đạo,không có xuyên qua huyệt Thái Dương mà chỉ xẹt qua da đầu.

 

Nhưng lúc Tần nham bắn phát súng ấy thì hắn đã chết qua một lần rồi. Từ nay về sau Tần Vinh hai nhà ân oán hai rõ ràng.

 

Ngoài cửa sổ pháo hoa sặc sỡ. Lễ mừng năm mới đến rồi, vạn nhà đoàn viên.

 

Hết rồi nhé…. (^ω^)

———-oOo———-

 

 

Advertisements

Lạc đường [phiên ngoại 3 – bắt cóc: phần 2]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Phiên ngoại 3 – Bắt cóc: phần 2

Vẻ mặt Tần Nham giữa làn khói thuốc nhìn không rõ: “Đừng khẩn trương. Lần đầu tiên nhìn thấy ông, tôi đã cảm giác nhìn rất quen, sáu năm trước, con ông ở trong câu lạc bộ đêm ‘Thanh Diễm’ hít thuốc phiện quá liều mà chết, chính mắt tôi cũng đi xem qua và nghĩ muốn làm cái gì đó để đền bù nhưng tìm không thấy người nhà của hắn. Sau đó nghe nói cha hắn là một thầy thuốc đông y. Từ trước đến giờ cũng chỉ biết nhiêu đó nhưng không nghĩ lại khớp đến vậy.”

 

“Chúng ta sớm đã đoạn tuyệt quan hệ cha con. Ta cũng không vì vậy mà hại con của tiên sinh!” Sắc mặt lão đông y trắng bệch.

 

“Tôi tin ông.” Tần Nham thở dài: “Tôi chỉ là muốn là ông có thể giúp tôi một lần.”

 

“Ta cái gì cũng không biết.”

 

“Ông nên biết nếu tôi không để ông ở lại Tần gia thì khi ông ở bên ngoài đã mất mạng rồi.”

 

Thư phòng không mở điều hòa, ngồi không được bao lâu liền cảm giác quanh thân thể rét lạnh, lão đông y nhận thấy không có cách nào đoán được hành động tiếp theo của nam nhân tao nhã hữu lễ này. Cặp cha con này hoàn toàn không giống nhau, Tần Bảo lần đầu tiên đến phòng khám lão, nếu như không nói, lão cũng không hoàn toàn đoán được, một người ngốc như vậy nhưng sau lưng lại là cả “Thanh Diễm”.

 

“… Tôi tình nguyện để mình chịu khổ cũng không muốn nó bị thương.” Tần Nham tựa hồ lẩm bẩm lầu bầu.

 

“Ta biết nhưng cũng không nhiều lắm.” Lão đông nói: “Lúc trước khi ta mất đi ý thức, ta ngửi thấy mùi hoa lài trong không khí.”

 

Toàn bộ các cửa hàng bán hoa cùng chợ hoa trong thành phố đều bị lục soát. Hoa nở trái mùa vốn rất hiếm, có thể tìm được hoa lài cũng chỉ có mấy nhà, chủ cửa hàng thoạt nhìn đều là người thành thật mà cũng xác định sắp tới không có bán hoa lài ra ngoài.

 

Bên kia không tìm được đầu mối gì mới nhưng quản gia lại nhận được yêu sách. Nội dung đại khái nếu muốn người thì phải giết người trước. Kèm theo bản danh sách sắp xếp chỉnh tề thứ bậc mấy vị vốn là nhân vật quan trọng cùng với nguyên lão đã thoái ẩn giang hồ.

 

“Những người này xưa nay không hề lui tới, nếu nói đến kết oán trả thù thì mục tiêu cũng quá rộng. Bởi vậy đối phương hẳn là không có cừu oán với bọn họ.Với danh sách này thì chỉ cần tùy tiện giết một người trong số đó cũng sẽ chịu không ít nghị luận cùng phân tranh cho nên lí do đơn thuần chính đáng nhất là hướng về phía ‘ThanhDiễm’.”

 

Tần Nham đứng ở bên cửa sổ yên lặng hút thuốc lá, nghe quản gia những lời này, trong lòng rất rõ dụng ý đối phương .”Thanh Diễm” giống như một người chết đuối đã leo lên được bờ và bây giờ ai đó muốn kéo nó trở lại nước và làm cho nó vạn kiếp bất phục.

 

“Trong vòng 3 ngày phải giết chết một người, mới có thể bảo đảm an toàn thiếu gia. Tiên sinh, có muốn để cho bọn họ đi chuẩn bị một chút.”

 

“Không cần.”Tần Nham lắc đầu: “Đây là chuyện của ta, đừng để liên lụy bọn họ.”

 

“Nhưng …”

 

“Không phải còn có ba ngày sao trong vòng ba ngày nhất định phải tìm được người.”

 

Vinh  Tiển vẫn đang cân nhắc biện pháp gì có thể khiến mẹ cậu không tức giận như vậy. Chứng bệnh thần kinh giác quan của Vinh phu nhân hai năm trước phải nằm viện sau đó chuyển biến tốt đẹp, hiện giờ thì ở nhà chăm sóc Vinh Tiển bắt đầu cuộc sống hàng ngày, thời gian nhàn rỗi thì niệm kinh tụng phật nuôi cá trồng cây cỏ, chân chính trở về người mẹ ôn nhu hiền lành trước kia. Khiến cho nàng tức giận, Vinh Tiển rất hối hận.

 

Nữ hầu nói phu nhân hai ngày này luôn luôn tại nhà ấm trồng hoa, Vinh Tiển vì vậy mà cố ý đi chợ mua một gốc cây mai vàng, muốn mẹ cậu vui vẻ.

 

Nhà ấm trồng hoaVinh gia ở ngay tại hậu viện chỗ ở Vinh gia, khoảng mấy chục mét vuông nho nhỏ, toàn bộ khép kín, nhiệt độ ổn định hàng năm, có rất nhiều loại hoa cảnh quý giá, Vinh Tiển đi vào thấy Vinh phu nhân đang cẩn thận nâng một gốc cây hoa lan, dường như không thấy cậu.

 

Vinh Tiển cười: “Mẹ.”

 

Vinh phu nhân nhìn cậu một cái, nói: “Rảnh rỗi thì đi xem sách một chút hoặc giúp đỡ Văn thúc con đi.”

 

Vinh Tiển đem mai vàng đưa đến trước mắt nàng : “Đây, mẹ xem nó đi.”

 

” Con cũng không chăm sóc, mua làm gì?”

 

“Không phải mẹ thích sao? Chủ quán nói bây giờ trồng loại này thì sang năm nó sẽ nở.”

 

Vinh phu nhân cầm lấy gốc cây mai vàng, nhìn trái phải.

 

Vinh Tiển nhân cơ hội xin lỗi: “Mẹ, chuyện kia là ta sai rồi, kỳ thật ta cũng không phải vì muốn tiếp cận Tần Bảo mà đến gần cậu ấy. Con thật sự xem cậu ấy là bạn bè.”

 

“Ai cho phép con cùng người Tần gia làm bạn bè!” Vinh phu nhân đột nhiên gầm lên: ” Mối thù của cha con nhất định phải báo nhưng Vinh gia chúng ta cũng rất khinh thường dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đó!”

 

Vinh Tiển bị quát thì sửng sốt, nhìn mẹ mình rời đi, không dám đuổi theo giải thích, ngốc lăng hồi lâu, ảo não đá luống hoa lài bên cạnh một chút, không ngờ đất bùn khá tươi xốp, liền đá bay mất một cái xẻng nhỏ, cũng không đứng vững, thiếu chút nữa té.

 

Vinh Tiển ngồi xổm xuống, phát giác bùn đất chung quanh tựa hồ mớibị đào xới qua, nguyên cả nhà ấm trồng hoa chỉ có màu sắc khối bùn đất chỗ này là đặc biệt thẫm màu.

 

Có phải đã chôn vật gì đó? Cậu nghĩ nghĩ. Lòng hiếu kỳ cũng nổi lên, cầm cái cuốc bắt đầu đào bới.

 

Đào rồi lại đào đại khái sâu khoảng 20, 30cm rốt cuộc đụng phải tấm ván gỗ nhưng vẫn chưa đến mép tấm ván. Vinh Tiển dứt khoát mở rộng phạm vi đào bới lớn một chút.

 

Tần Bảo mơ hồ nghe có tiếng vang rất xa ở phía trên đầu cậu nhưng không biết rốt cuộc có phải làảo giác hay không, cậu thật sự rất đói bụng, không có dư thừa khí lực.

 

Vinh Tiển rốt cục đào đến mép tấm ván gỗ, một nửa luống cây hoa lài bị phá hủy, cậu đem từng gốc cây cẩn thận đặt sang một bên, cẩn thận nghiên cứu tấm ván gỗ. Nó là hình vuông, đại khái cỡ vài mấy mét vuông, gõ lên liền biết rỗng ruột. Cậu dùng lực bắt đầu nâng nó lên.

 

Tần Bảo nghe được tiếng gõ sau đó đột nhiên có ánh sáng từ phía trên chiếu xuống. Đôi mắt chưa thể thích ứng ngay được, cậu a một tiếng.

 

Vinh Tiển lại càng hoảng sợ, đem tấm ván gỗ ném đi, dưới một cái hố rất sâu lại có người. Cậu nhoài người nhìn xuống. Người kia co rụt lại trong góc khiến cậu nhìn rất quen mắt.

 

“Tần Bảo?!”

 

Đôi mắt Tần Bảo không thể thích ứng ngay với ánh sáng, bị kích thích khiến nước mắt chảy ròng. Ngẩng đầu mơ hồ nhìn: “… Tiểu Tiển?”

 

“Cậu sao lại ở chỗ này?!” Vinh Tiển không ngờ có thể thấy được chút nước mắt ấy: ” Cậu sao lại rơi vào nơi này hả?!”

 

Tần Bảo cố gắng lớn tiếng một chút: ” Cậu có nước không? Tớ rất đói bụng.”

 

Tim Vinh Tiển đập rất nhanh, nói: ” Cậu chờ chút!” Sau đó chạy nhanh đến phòng bếp, tuỳ tiện từ tủ lạnh trong cầm chút sữa cùng bánh mì rồi lại chạy về, ném cho Tần Bảo.

 

Tần Bảo một hơi hút sạch sẽ hộp sữa, đứng lên, ngẩng đầu nhìn Vinh Tiển đối mặt: “Đây là nơi nào?”

 

Vinh Tiển nói: “Sân sau nhà tớ. Cậu sao lại ở chỗ này?”

 

Tần Bảo nói: “Tớ không biết, cậu có thể đem tớ đi ra không?”

 

Vinh Tiển đoán cái hố sâu này cũng khoảng sáu bảy mét, cái thang dài nhất cũng không tới, lắc đầu nói: “Cậu làm sao đi vào mới được hả?”

 

Tần Bảo nói: “Tớ không biết, tớ đang khám bệnh thì có người đem bác sĩ đánh bất tỉnh rồi đem tớ tới chỗ này.”

 

“Cậu là nói…” Trong lòngVinh Tiển trầm xuống. Người “Thanh Diễm” cũng đang tìm cậu ta khắp nơi, đều nói rằng Tần Bảo đã bị bắt cóc. Nhưng bây giờ, cậu ta lại ở trong nhà cậu. Nói cách khác, có người bắt cóc rồi hắn giấu ở Vinh gia hoặc là người Vinh gia bắt cóc.

 

Cậu nhớ tới mẹ mình mới vừa rồi nói mối thù cha cậu nhất định phải báo nhưng không được dùng mấy cái thủ đoạn hạ lưu đó chẳng lẽ bắt cóc vơ vét tài sản vốn không phải là hạ lưu sao. Vẫn là, âm hiểm lớn hơn tư tưởng?

 

“Tiểu Tiển!” Tần Bảo cắn bánh mì hỏi: ” Cậu có thể đem tớ ra ngoài được không?”

 

Vinh Tiển nhìn Tần Bảo chăm chú một lúc lâu rồi đứng lên, mang tấm ván gỗ ở bên cạnh một lần nữa đậy lên.

 

Tần Bảo ngây ngẩn nhìn ánh sáng trên đầu càng ngày càng ít, thẳng đến khi tối đen.

 

“Tiểu Tiển! Tiểu Tiển!” Cậu sợ hãi kêu to, hy vọng Vinh Tiển không bỏ cậu lại.

 

Xin lỗi. Vinh Tiểnmột bên phủ bùn đất một bên ở trong lòng nói, chờ tớ biết rõ ràng rồi tớ sẽ lại tới tìm cậu.

 

Tần Nham lại đi một chuyến tới phòng khám, ở trong phòng cố gắng lý giải chuyện hôm đó. Theo như lời quản gia, bảo bối lúc ấy ngay cả một tiếng thét kinh hãi cũng không có, có lẽ là trúng mê hương mà cũng có lẽ là trúng một cú đánh. Nghĩ đến phương án sau, Tần Nham không hề sợ. Kỳ thật đối phương nhất định cũng không cẩn thận như vậy, ngay cả mọi người cũng không cho hắn đi gặp một mình. Hắn sẽ không để cho bảo bối mạo hiểm phiêu lưu. Đó là người thân duy nhất của hắn, hắn đem tất cả cảm tình đặt ở trên người bảo bối, sao có thể tính toán lên người bảo bối.

 

“Xin lỗi.”

 

Tần Nham nghe tiếng ngẩng đầu. Là công nhân đưa nước mang theo hai thùng nước đứng ở cửa.

 

“Tiên sinh không phải thầy thuốc, thầy thuốc đâu?”

 

Tần Nham nói: “Thầy thuốc có việc ra nước ngoài rồi.”

 

“Thầy thuốc có phải là gặp chuyện gì đó không?”

 

“Sao?”

 

“Là như thế này. Hai ngày trước, tôi vội tới đưa nước cho ông ấy, nơi này của ông ấy có rất nhiều người, rất loạn, tôi không có dũng khí đem nước vào… Ông ấy đóng cửa vài ngày rồi.”

 

Mi mắt Tần Nham rũ xuống một chút, nói: “Uh, một người của ông ấy bị người ta bắt cóc rồi.”

 

“Bắt cóc?!” Công nhân đưa nước kinh ngạc cực kỳ, để bình nước xuống mặt đất, nói: ” Vậy là người kia sao…”

 

“Người nào?”

 

“Ngày đó tôi đến đưa nước, chứng kiến hắn từ cửa sổ của phòng khám nhảy ra còn ôm theo một người nhỏ nhỏ rồi lái xe từ phía sau ngõ nhỏ đi khỏi.”

 

Tần Nham tới gần hai bước: “Mong cậu có thể kể lại rõ chi tiết một chút!”

 

Vinh Tiển tìm Vinh Thế Văn khắp nơi, cậu chuẩn bị theo dõi. Cậu đã cẩn thận suy nghĩ coi như là chủ ý của mẹ mình nhưng nàng chưa chắc có năng lực làm việc này, chỉ có nhờ Vinh Thế Văn hỗ trợ.

 

Nếu là Vinh Thế Văn đem Tần Bảo giam ở nơi đó, cậu nhất định phải đi trông cậu ấy, sẽ không mặc cho cậu ấy chết đói, đến lúc đó cậu có thể nhảy ra chất vấn hắn tại sao dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy.

 

Tài sản của Vinh gia rất nhiều, thế lực mặc dù không có nhưng kinh doanh xí nghiệp, bởi vì Vinh Thế Văn có cách quản lý nên vẫn phát triển tốt. Vinh Thế Văn ban ngày ở công ty làm việc, buổi tối nhất định sẽ ở Vinh gia. Nhưng Vinh Tiển đợi thật lâu, cũng không đợi được hắn, gọi điện thoại đến công ty thì được bảo tổng giám đốc đã rời khỏi rất sớm .Vinh Tiển càng cảm giác Vinh Thế Văn có chuyện.

 

Tới tám giờ, hai mẹ con quyết định ăn cơm trước, không đợi nữa. Nhưng thức ăn còn chưa mang lên đủ thì khách không mời đã vào đến cửa. Người của “Thanh diễm ” vọt vào phòng khách.

 

Tần Nham bình tĩnh nói: “Quấy rầy rồi.” Người theo phía sau làm cái thủ thế: “Đừng làm mọi thứ lộn xộn.”Mười mấy người bắt đầu lục soát cả Vinh gia.

 

Vinh phu nhân đứng lên: “Ông muốn làm gì?!”

 

Tần Nham nói: “Xin bà thông cảm, có người chứng kiến người của Vinh gia mang con tôi đi.”

 

Vinh Tiển hỏi: “Ông là nói Vinh Thế Văn sao? Chú ấy không có ở đây.”

 

“Hắn đang ở ‘Thanh Diễm’ làm khách.”Tần Nham cúi đầu hút thuốc: “Hôm nay sẽ không trở về, các người không cần chờ.”

 

Vinh phu nhân nắm chén đĩa ở trên bàn ném qua, Tần nham nghiêng đầu tránh, nói: “Phu nhân, đừng lo lắng tôi chỉ tìm con tôi.”

 

Tay Vinh Tiển ở dưới bàn cầm chặt tay mẹ mình đang run rẩy, liếc mắt một cái cũng không nháy mắt, nhìn chằm chằm Tần nham. Kỳ thật cậu rất khẩn trương sợ bí mật ở nhà ấm trồng hoa bị phát hiện nhưng chú Văn đã nói qua phải nhìn thẳng địch nhân, không thể bị hắn phát hiện nhược điểm.

 

Mười lăm phút sau, lục soát chấm dứt, cũng không phát hiện cái gì.

 

Tần Nham khách khí cáo từ. Vinh Tiển thở phào nhẹ nhõm, nhìn mẹ mình: “Mẹ mẹ…”

 

“Chú Văn làm việc luôn luôn quang minh lỗi lạc, sao có thể bắt cóc con Tần Nham được! Tần Nham chỉ bịa đặt mà thôi nhất định là hắn muốn vũ nhục Vinh Môn, chỉ cần hắn còn sống một ngày thì Vinh Môn vĩnh viễn không yên!” Vinh phu nhân tức giận đến sắc mặt trắng bệch.

 

Vinh Tiển định nói thì lại nuốt trở vào. Xem ra mẹ cậu cũng không biết Tần Bảo ở trong nhà cậu.

 

Lạc đường [phiên ngoại 3 – bắt cóc: phần 1]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Phiên ngoại 3 – Bắt cóc: phần 1

Tần Bảo sốt cao kể từ ngày tập kích ấy.

 

Cậu bắn súng vốn chỉ là hành vi tự vệ theo bản năng, cậu chưa từng nghĩ tới sẽ làm bị thương người khác, càng miễn bàn đến việc giết người. Từ lúc cậu rời khỏi cô nhi viện, ba cậu liền dạy cậu bắn súng, nhắm bắn như thế nào, bóp cò ra sao cho trúng mục tiêu, dần dần trở thành luyện tập hằng ngày. Mấy năm qua luyện tập không hề gián đoạn, lại chưa bao giờ có thực chiến. Cậu không hỏi ba cậu, học cái này để làm gì nhưng ba cậu ít khi nghiêm khắc khiến cho cậu hiểu đây là hy vọng của ba cậu cho nên cậu rất chăm chỉ tập luyện.

 

Chỉ là cậu không nghĩ tới, đạn vốn dùng để giết người.

 

Giết người. Tần Bảo lúc mười sáu tuổi đã giết người.

 

Bác sĩ riêng vốn bên Tây y, cũng dùng rất nhiều thuốc hạ sốt, mỗi ngày truyền một bình nước nhưng vẫn không hề chuyển biến, sắc mặt Tần Nham rất khó coi. Quản gia nhỏ giọng đề nghị: “Tiên sinh hay là đưa thiếu gia đi bệnh viện đi.”

 

Bác sĩ riêng cúi cúi đầu: “Thiếu gia do kinh hách quá độ, vẫn nên đi xem Đông y một chút.”

 

Tần Nham ngồi ở bên giường, khuỷu tay chống lên bắp đùi, lòng bàn tay ma sát cằm, không tìm thấy dấu vết mệt mỏi trên mặt hắn sau mấy đêm chăm sóc, một chút xíu cũng không có. Hắn phất phất tay, ý bảo bọn họ đi ra ngoài.

 

Tần Bảo nằm trong chăn ấm, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, sắc mặt ửng hồng, hô hấp kích động, đôi mắt mê man nhìn trần nhà. Tần Nham hôn mặt cậu, thở dài: “Bảo bối có chỗ nào không thoải mái?”

 

Lỗ tai Tần Bảo căn bản nghe không rõ Tần Nham nói gì, chỉ từ từ quay đầu nhìn Tần Nham, hiển nhiên ý thức không rõ ràng.

 

Tần Nham gọi bác sĩ riêng đến, bảo tìm một vị Đông y rồi tự mình ôm Tần Bảo đi khám.

 

Tần Bảo cùng lão Đông y ở cũng một chỗ cho đến trưa rồi cùng nhau ăn sau đó cầm mấy thang thuốc Đông y trở về, rồi lại đến khám tiếp. Chỉ là Tần Bảo càng thêm trầm mặc, nói chuyện hay phản ứng cũng trì độn hơn, ban đêm có mấy lần bừng tỉnh ở trong lòng Tần Nham, khiến ba cậu đau lòng ngủ không yên.

 

Một ngày kia, Tần Nham bị công việc quấn thân, vì thế quản gia mang theo Tần Bảo đi tái khám. Quản gia trong lúc chờ thì ở bên ngoài, qua thật lâu cũng không thấy Tần Bảo đi ra, đột nhiên tâm cảm giác điềm xấu liền phá cửa đi vào, trong phòng bừa bộn hình như có dấu vết đánh nhau, lão Đông y nằm trên mặt đất, cửa sổ mở rộng, trong phòng không có Tần Bảo.

 

Quản gia nhận thấy “Thanh Diễm” trong vài thập niên mưa gió biến đổi, sớm đã luyện được thấy biến không sợ, nhưng trong một khắc này toàn thân lại rùng mình, gọi điện thoại cho Tần Nham, đã chuẩn bị sẵn tư tưởng lấy cái chết để tạ tội: “Tiên sinh, không thấy thiếu gia.”

 

Tần Nham ở trong phòng hội nghị lãnh đạo cấp cao vỗ bàn rời khởi khiến tất cả mọi người kinh sợ nín thở.

 

Lão đông y tỉnh lại, cảm giác cổ mình rất đau, trước mắt mê man một mảnh, định tìm kiếm gì đó thì bên cạnh có người đưa kính qua, lão nói một tiếng cám ơn, đeo kính vào, thấy rõ bốn phía thì lại càng hoảng sợ.

 

Một rừng người đầy đủ tiêu chuẩn xã hội đen, đeo kính mác, mặc tây trang nam nghiêm chỉnh đông nghìn nghịt vây quanh lão một vòng, trong đó một người đứng đầu quay đầu lại nói: “Tiên sinh, ông ấy tỉnh rồi.”

 

Vì thế, mọi người liền tránh ra tạo thành một khoảng trống, cách xa vài thước là một nam nhân trung niên ngồi trên ghế sa lon, trên người mặc một bộ quần áo bình thường màu nhàn nhạt, lãnh đạm đứng dậy đi tới, khụy gối ngồi xổm xuống, ánh mắt sắc bén như chim ưng, ôn hòa hỏi: “Tiên sinh, đừng sợ, chúng ta đã từng gặp qua, tôi là ba củaTần Bảo.”

 

Lão đông y e dè, gật đầu.

 

“Con tôi tìm không thấy, ông có thể kể những chuyện đã xảy ra không?”

 

Bộ dáng lão đông y si ngốc hơn nửa ngày, mới ngập ngừng nói: “… Lão cùng thiếu gia đang nói chuyện thì đột nhiên cảm giác được sau lưng một trận đau nhức, sau đó liền mất đi ý thức.”

 

Tần Nham nhìn chăm chú dường như muốn chọc thủng cả người lão rồi lại đột nhiên mỉm cười, nói: “Chuyện vẫn chưa điều tra rõ, phòng khám của ông xem ra không an toàn, tiên sinh nếu không ngại, ngay lúc này tới nhà tôi ở đi, tuy không thuộc loại phòng thủ kiên cố gì nhưng việc bảo vệ ông an toàn thì Tần mỗ vẫn có chút chắc chắn.”

 

Vung tay lên, ý bảo dẫn người đi xuống. Quản gia đứng ở một bên, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng y, Tần Nham liếc mắt một cái, không khách khí trách cứ: “Làm cái gì không biết! Có sai lầm gì thì ông là người đầu tiên tôi sẽ phạt!”

 

Lưng quản gia càng cúi thấp hơn, không dám lên tiếng.

 

Tần Bảo không biết rốt cuộc là mình không nhìn thấy hay là cúp điện hay là căn bản không có mở mắt. Bốn phía tối đen cố gắng nhìn cũng không thấy năm đầu ngón tay, yên tĩnh đến ngay cả tiếng hít thở của mình cũng rõ ràng vô cùng. Đây là chỗ nào?

 

Cậu vẫn sốt cao chưa hết, đầu óc bình thường vốn rất nhẹ nhàng khoan khoái nhưng giờ phút này càng thêm rối ren, cẩn thận nghĩ lại thì chỉ nhớ rõ lão đông y đang  hỏi cậu thì đột nhiên từ phía sau quầy dược xuất hiện một người giống như người nhện, đập lão đông y một cú rồi sau đó … không biết gì nữa.

 

Thử di chuyển thân thể một chút, nơi nào cũng không đau đớn, cũng không có bất cứ trói buộc gì.Sau lưng dường như là tường, dưới mông là mặt đất thô ráp, không khí lạnh lẽo, hít vào phổi là một mùi hương xa lạ. Cậu đứng lên đi lại trong chốc lát, tiếng bước chân so với bình thường vang dội gấp vài lần. Đi vài vòng liền đụng vào tường, cậu một lần nữa ôm đầu gối ngồi xuống, dúi đầu vào giữa hai chân.

 

Vừa lúc, cậu nghĩ phải rời nhà bỏ đi.

 

Ngày đó cùng Vinh Tiển đi cùng lão sư cầm tài liệu hướng dẫn thì trên đường đột nhiên xuất hiện mấy người nam nhân cầm súng, cậu nghe thấy tiếng súng vang lên liền theo phản xạ của bản thân đem Vinh Tiển đè xuống, hai người ở phía sau một chiếc xe có rèm che trốn tránh, sợ chết đi được, cậu hỏi Vinh Tiển: “Cậu có sao không?”

 

Vinh Tiển lạnh lùng nói: “Mày đi ra ngoài cùng bọn họ chào hỏi thì tao sẽ không sao.”

 

“… ?”

 

“Tần thiếu gia, lão cha mày vốn là lão Đại ‘ThanhDiễm’, mày còn giả bộ cái gì hả?!”

 

“Thanh Diễm?”

 

“Chính là xã hội đen giết người phóng hỏa, vào nhà cướp của! Ngu ngốc!”

 

Tần Bảo sững sờ, thẳng đến khi có người ném một khẩu súng lại đây, Vinh Tiển đẩy cậu ra một chút, cậu không đứng vững liền xông ra ngoài, giữa mưa bom bão đạn, phản ứng đầu tiên chính là giơ súng bắn, đầu óc hoàn toàn không kịp lo lắng.

 

Đợi đến khi bốn phía an tĩnh, những người đó đã nằm trên mặt đất cũng không di chuyển nữa, cậu có chút phản ứng không kịp.

 

Những viên đạn rít gào bay qua bay lại, thanh âm từ đầu đến cuối đều ong ong quanh quẩn lỗ tai cậu, cậu không biết mình đã trở về nhà như thế nào.

 

Ông thầy thuốc nói, giết người phóng hỏa? Cậu không thể như vậy hoài nghi ba mình, cậu chỉ có một người thân.

 

Nhưng khi cậu nói ra tên của ba cậu thì ông thầy thuốc á khẩu không trả lời được. “Thanh Diễm” đời trước vốn là “Long Hổ”, từ từ xác nhập thêm “Vinh Môn” rồi cùng hai tổ chức khác xưng bá giang hồ, vừa đổi tên gọi là “Thanh Diễm”, vốn là lấy từ đông âm với Tần Nham. Phàm là đi ra kiếm ăn, ai mà không biết thế lực “Thanh Diễm”.

 

Ông thầy thuốc dùng thời gian giữa trưa dạy cậu một bộ Thái Cực quyền pháp để an tĩnh tinh thần, cuối cùng cũng chỉ có thể nói, Thanh Diễm vài chục năm vẫn không làm ra chuyện gì, ba cậu mang theo hàng ngàn đàn em đi tẩy trắng không phải là chuyện dễ dàng gì, đánh đánh giết giết vốn là chuyện thường ngày của giang hồ.

 

Chuyện thường ngày của giang hồ.Nhưng tại sao chưa từng có người nói với cậu. Quản gia, nữ giúp việc, đầu bếp, người làm vườn, tài xế, nói vậy mỗi một người đều biết, có lẽ mỗi một người cũng đã giết người nhưng bọn họ cũng không nói, giả bộ  nhưkhông có việc gì.

 

Cậu nhớ đến mấy năm trước có một ngày cuối tuần, ba cùng hai người nam nhân tại thư phòng nói chuyện, cậu đột nhiên nghe được vài tiếng vang nặng nề, đi ra hỏi liền bị quản gia ngăn chặn tại cửa nói rằng là cô giúp việc không cẩn thận đánh vỡ đồ gốm. Nhưng cậu không có nhìn thấy hai người nam nhân rời đi, hơn nữa qua ngày thứ hai thảm thư phòng liền đổi qua cái khác.

 

Nghĩ đến đây, Tần Bảo cảm giác toàn bộ ngôi nhà trở nên lành lạnh kinh khủng, thức ăn trên bàn cơm nóng hổi tựa hồ đều có mùi máu tươi, buổi tối bị tiếng súng trong mộng mà bừng tỉnh, không dám mở mắt, sợ hãi chứng kiến vẻ mặt ba ba lãnh huyết.

 

Cậu muốn đi tìm Vinh Tiển hỏi, tại sao lại dùng thái độ như vậy đối với mình, có phải ba cậu giết người thân hắn nhưng cậu không đi được, nguyên nhân là ba cậu trông coi rất chặt, người làm cơ hồ một tấc cũng không rời.

 

Bây giờ, vừa lúc, có thể rời khỏi địa phương đó rồi.

 

Vinh Tiển về đến nhà đã bị phạt quỳ. Qùy trước bài vị tổ tông suốt một ngày, cũng may chưa đem Vinh phu nhân tức chết. Vinh Thế Văn tự trách không ngừng, Vinh Tĩnh An đem Vinh Tiển giao cho cho hắn nhưng hắn không dạy dỗ tốt, ân oán Vinh Tĩnh An cùng Tần Nham đương nhiên muốn tự giải quyết nhưng không nên liên lụy đến mấy đứa nhỏ. Vinh Tiển tiếp cậnTần Bảo, hắn vẫn biết nhưng không ngờ tới loại tình huống này Vinh Tiển dĩ nhiên không để ý đạo nghĩa giang hồ đem Tần Bảo đẩy ra ngoài. Đây không chỉ là sự phản bội bằng hữu mà còn là hành vi của kẻ nhu nhược. Thể diện của Vinh gia đã bị vứt đi chỗ nào rồi.

 

Vinh phu nhân vừa rơi lệ vừa mắng: “Ai đã dạy con điều thấp hèn như vậy, lúc đầu con không nên tiếp cận nó, mẹ cũng cho rằng một mạng đổi một mạng mà thôi, tai họa không nên liên lụy đến đời sau sao con lại làm điều ngược lại, để ý niệm đó tồn tại trong đầu!”

 

Vinh Tiển cắn răng, quỳ gối trước từ đường, không rên một tiếng.

 

Vinh Tiển vốn không có bất cứ ý nghĩ gì vì Tần Bảo căn bản quá mức ngu ngốc, dùng thủ đoạn đối với một đứa ngốc thì chính cậu cũng cảm giác được vô sỉ. Nhưng trường hợp này đã nhiều năm trôi qua không có đụng tới, dễ dàng gợi lên hình ảnh ba cậu bị sát hại, trí nhớ bị vây trong sự hỗn loạn thảm thiết. Trong cơn giận dữ, liền xem Tần Bảo thật chướng mắt. Đưa tay đẩy Tần Bảo ra, hoàn toàn không nghĩ đây là hành động sai lầm.

 

Nhưng cậu sẽ không nói cho bất luận kẻ nào biết cậu hối hận.

 

Suốt ba ngày, không có tin tức Tần Bảo. “Thanh Diễm” dùng mọi cách tìm kiếm nhưng cũng không có bất cứ tác dụng gì, quản gia tại hành lang không tiếng động đi qua đi lại, cẩn cẩn dực dực nhìn chủ nhân trong thư phòng hút thuốc, ai cũng không muốn lúc này đi giẫm mìn, ông cũng vậy. Tin tức đã phát đến từng góc thành phố, vị trí phòng khám quá mức bí mật, cơ hồ chưa người nào biết.Vì sao có kẻ biết rõ tình hình mà theo dõi, Tần Bảo cũng chỉ mới đi lần thứ hai mà thôi.

 

Người nào biết Tần Bảo bị bệnh? Trừ ra người trong nhà, chính là thiếu gia Vinh gia. Theo dõi ba ngày nay nhưng cũng không thấy Vinh gia có động tĩnh gì.

 

Nếu bắt cóc thì sớm đã bị vơ vét tài sản rồi, nhưng cái gì cũng không có. Không có tin tức, không có thi thể, toàn bộ thật giống như bốc hơi biến mất.

 

Tần Bảo thật lâu thật lâu cũng chưa ăn gì, cậu không biết rốt cuộc trôi qua bao lâu, cậu vừa ngủ vừa nằm mộng, mộng thấy mình rơi bên trong bẫy rập rất sâu rất tối, sau lại phát hiện không phải mộng, cậu có chút hồ đồ không biết mình là mộng hay là tỉnh, chỉ là cảm giác thấy rất khát lại vừa lại rất đói bụng. Cậu lục lọi chung quanh, phòng không lớn, bốn bức tường, vách tường gập ghềnh, cả phòng trống rỗng cái gì cũng không có, ngay cả tro bụi cũng không có, quét dọn rất sạch sẽ.

 

“Có, có người sao?” Cậu hỏi rất nhỏ giọng, vểnh tai nghe đáp lại cũng chỉ có tiếng vang, tiếng vang trong phòng nghe rất lớn. Tựa hồ có chút không khí lưu thông, từ đỉnh đầu truyền đến.

 

“Ba…” Cậu đã đói đến không còn khí lực rồi.

 

Tần Nham từ trong mộng bừng tỉnh, mép tóc đổ mồ hôi. Nếu là ngày trước thì thà rằng giết sai cũng không thể buông tha, uy hiếp ép buộc thì cũng đã biết người ở nơi nào rồi. Nhưng “Thanh Diễm” đi đến bây giờ đã hy sinh nhiều lắm, hắn không thể lại mang các anh em kiếm củi ba năm thiêu một giờ quay về lối cũ, hắc bạch lưỡng đạo đều nhìn động tác của hắn, hơi có sơ xuất thì sẽ lại có rất nhiều người chết.

 

Bảo bối, hắn ở trong lòng mặc niệm, con nhất định phải chống được chờ ba tới cứu con, phải tin tưởng ba.

 

Dù sao ngủ không được, Tần Nham hút chút thuốc, đến ngồi trong thư phòng. Đi tới cửa thư phòng, nghe được tiếng bước chân rất nhỏ, xem ra là người vậy thì phòng khách ở lầu ba cũng chỉ có lão đông y.

 

“Tiên sinh đã trễ thế này còn không ngủ hả?” Hắn cắn cắn điếu thuốc, mỉm cười chào hỏi.

 

 Trên mặt lão đông y có chút hoảng hốt, lập tức bình tĩnh trở lại: “A, Tần tiên sinh.”

 

“Vậy, cùng nhau uống một chén đi.” Tần Nham mở cánh cửa thư phòng ra, bắt chuyện.

 

“Không…”

 

” Ông sợ cái gì đây? Tôi dù sao sẽ không vô duyên vô cớ giết người.”Tần Nham mặc dù cười, giọng nói đã có chút cưỡng ép khiến người khác không thể cự tuyệt.

 

Lão đông y không thể làm gì khác hơn là theo đến thư phòng, ngồi trên ghế sa lon, tiếp nhận rượu Tần Nham đưa qua.

 

“Ngài năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Tần Nham hỏi.

 

“Lão cũng đã bảy mươi hai.”

 

“Cha tôi nếu còn ở trên đời thì cũng đã ở cái tuổi này. Ông cũng có con chứ?”

 

“Có… nhưng mấy năm trước ngoài ý muốn đã mất sớm ..”

 

Không khí lạnh lẽo, tay Tần Nham cầm điếu thuốc nhẹ nhàng gẩy một chút, nửa đoạn tàn thuốc rơi trên mặt tấm thảm: “Rất xin lỗi.”

 

“Không sao.”

 

“Tôi là nói về đứa con đã chết của ông.”

 

Lão đông y đột nhiên túm chặt ghế salon một cái.

 

Lạc đường [phiên ngoại 2 – con nối nghiệp cha]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Phiên ngoại 2 – Con nối nghiệp cha

Cuối kỳ, phiếu điểm kiểm tra trực tiếp gửi về nhà. Quản gia nhận thư từ người phát thư, vừa thấy từ trường học Tần Bảo gửi tới, liền nhét vào phía dưới cánh cửa phòng làm việc Tần Nham. Tần Bảo mấy lần muốn lẻn vào trộm đi nhưng đều thất bại. Cuối cùng, cậu thử dán sát mặt vào cánh cửa khều thư ra, trong lúc cậu đầu đầy mồ hôi quỳ rạp trên mặt đất, quản gia đột nhiên lên lầu khiến cậu sợ đến mức cứng ngắc, không nhúc nhích, kết quả quản gia không nhìn cậu đi qua bên cạnh.Tần Bảo thở một hơi nhẹ nhõm.

 

Lúc cơm tối, Tần Bảo có chút thất thần, ăn uống không tốt. Tần Nham nghĩ không ra đã nghỉ đông rồi còn có chuyện gì khiến cho cậu thất thần, thẳng đến khi thấy phiếu điểm cuối kỳ mới không nhịn được cười ra tiếng. Tần Bảo đi học nhiều năm nhưng vẫn chưa một lần đạt tiêu chuẩn toàn bộ các môn trong kì thi. Mặc dù hắn đã nhiều lần nói với Tần Bảo, đừng lo cứ cố gắng hết sức là tốt rồi nhưng cậu dù sao cũng mười sáu tuổi rồi, thời kỳ trưởng thành đối với tự tôn luôn rất mẫn cảm, nhìn phiếu điểm trong tay, chỉ sợ cậu cũng không muốn để cho hắn thấy.

 

Sau khi xử lý hết những công việc đơn giản, hắn xuống lầu, nhìn vẻ mặt Tần Bảo nghiêm túc ngồi xếp bằng trên thảm xem phim hoạt hình Nhật Bản, nội dung chính là một đám học sinh trung học chơi bóng rổ, bình thường cậu luôn luôn vừa xem vừa cười đến lăn lộn trên đất.

 

Tần Nham gọi: “Quản gia.”

 

Quản gia xuất hiện với tốc độ ánh sáng : “Tiên sinh.”

 

Tần Nham nói: “Hôm nay một người bạn tặng tôi một chai rượu ngon, ở công ty uống không hết, thúc để cho bọn họ nghỉ ngơi, lại đây cùng nhau uống vài chén.”

 

Quản gia nói: “Vâng.”

 

Vì vậy, cho gọi mấy người thủ hạ cơ trí, kể cả quản gia, cùng nhau ngồi ở phòng khách uống rượu. Tần Nham mỉm cười nói: “Chỉ uống rượu thôi thì sẽ rất nhàm chán, không bằng chúng ta phạt rượu lẫn nhau bằng trò chơi tên là “Đếm số bảy”, ngay từ đầu đếm lên, mỗi người chỉ hô một số, hễ có bảy hoặc là bội số của bảy, cũng không được hô lên, nếu muốn nói thì nói “qua”. Hô sai thì bị phạt uống rượu. Đã hiểu chưa?”

 

Mọi người ở đây đều hiểu rõ quy tắc trò chơi nhưng không hiểu tại sao ông chủ lại bày ra trò chơi này.

 

Tần Nham quay đầu gọi Tần Bảo: “Bảo bối cùng nhau chơi nhé?”

 

Tần Bảo chầm chậm đi lại, ngồi vào trong lòng ba cậu. Tần Nham đem nửa ly rượu nho đặt vào tay cậu: “Đừng khẩn trương, nói sai thì ba uống.”

 

Kết quả, chai rượu của Tần Nham hết sạch, trừ quản gia chỉ uống vài hớp sơ sơ thì những người khác say mê mệt, nằm ngổn ngang tại phòng khách .

 

Rượu trong tay Tần Bảo một giọt cũng không thiếu, Tần Nham hôn hôn tóc con trai, xoay người đối diện với nhau, buồn bực nói: “Sao con nói một chút cũng không sai thế, hại ba không uống rượu được.”

 

Tần Bảo không lên tiếng. Lên lầu đi ngủ, Tần Bảo bị Tần Nham ôm vào trong lòng, mới nói: “Ba, cái phiếu điểm kia không cần kí tên được không.”

 

Tần Nham nói: ” Phiếu điểm gì?”

 

Tần Bảo nói: “Chính là cái phiếu mà buổi sáng trường học gửi tớiđó.”

 

Tần Nham nói: “A, là cái phiếu kia hả, đó là kỷ niệm trăm năm ngày thành lập trường, được gửi tới sớm mà.”

 

Tần Bảo sau một lúc lâu mới oh một tiếng, rốt cục một đêm ngủ yên.

 

Lúc làm bài tập nghỉ đông thì Tần Bảo đi tìm Vinh Tiển cùng nhau làm, kỳ thật là theo Vinh Tiển sao chép. Đại đa số học trò đều như thế này, huống chi Tần Bảo đối với bài tập cũng rất ghét.

 

Thành tích của Vinh Tiển vốn đứng nhất cả năm.

 

Tần Bảo mỗi lần chỉ có thể kinh ngạc nhìn thành tích bài thi của Vinh Tiển nói: ” Cậu thật là lợi hại nha.”

 

Vinh Tiển cười cười, không cho là đúng.

 

Vinh Thế Văn đã quen với việc Tần Bảo ra vào Vinh gia, hắn thật sự xác định đứa nhỏ này cùng ba nó kể cả tướng mạo hay nội tâm đều không giống nhau, gia chủ tiếp theo của “Thanh Diễm” bất quá là một kẻ ngốc nghếch, hắn rất muốn biết Tần Nham sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào.

 

Thẳng đến một ngày, Tần Bảo cùng Vinh Tiển ở trên đường gặp phải tập kích bất ngờ, hai người con trai không một chút phòng bị, người củaTần Nham xuất hiện trước tiên bảo vệ tiểu thiếu gia, Tần Bảo tiếp nhận súng của bảo tiêu, hoảng hốt bắn súng liền trúng mục tiêu, mà khí thế lúc nổ súng khá giống ba cậu, có thể bảo vệ Vinh Tiển chu toàn.

 

Trải qua chuyện lần này, Vinh Tiển mới không thể không thừa nhận, trên người Tần Bảo cũng không phải không có bóng dáng Tần Nham. Bản lãnh của Tần Nham sau bao năm lăn lộn chính là không tới mấu chốt thì vẫn dấu diếm thực lực mà thôi.

 

Bảo vệ: Lạc đường [phiên ngoại 1- lễ trưởng thành: phần 2]


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp: