Monthly Archives: Tháng Mười 2014

Long Uyên [Long Hậu: nhị]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: nhị

Lúc này, một thân ảnh nho nhỏ trắng trẻo mập mạp bò vào trong tẩm phòng, thân hình bé nhỏ không chống đỡ nổi cái đầu béo quá lớn. Phanh!!!! Lập tức ngã sấp xuống sàn nhà, trên người còn được bao lấy tầng vải bông nên tốc độ bò đi rất chậm. Bà vú nghe được liền nhìn thấy một thân hình mập mạp run rẩy đang bò sát đất. Long nhi nhìn thấy cứu tinh đến liền vội vàng kêu lên ” Ê a ê a” rất vui vẻ. Trong bóng đêm yên tĩnh, lại nghe thấy rất to.

“Ôi, tiểu tổ tông của tôi ơi” bà vú nhỏ giọng kêu lên. Tiểu long nhi này rất đáng yêu, rất được mọi người trong long cung yêu thích. Bà vú vội vàng ôm lấy, đau lòng xoa nhẹ chỗ đầu ngã đụng trên mặt đất. Đầu long nhi vẫn xoay về vị trí tẩm phòng, vươn ngón tay ngắn ngủn béo béo chỉ về hướng đó “Nha!” một tiếng.

Bà vú cười, đánh yêu lên cái mũi cao của long nhi: “Tiểu sắc quỷ. . . . Phụ thân long vương của con còn đang bận rộn nhiều việc đó. Bà vú ôm con đi ngủ nha!”Bà vú nhìn tẩm phòng, tựa hồ có thể thấy cái gì đó rồi lại thu hồi tầm mắt, ôm tiểu long nhi đi đến chiếc giường nhỏ.

Ngày kế

Bạch Hiểu dựa vào phía trên giường còn Lâu Giác Giác ở bên cạnh mình lăn qua lăn lại, Bạch Hiểu nhìn động tác của Lâu Giác Giác, rất sợ lập tức lăn xuống giường thành thịt nát, kêu lên: ” Giác Giác.”

Lâu Giác Giác nghe thấy Bạch Hiểu gọi vội vàng bò đến trên người, ngồi xếp bằng trong ngực Bạch Hiểu, ánh mắt mở lớn tò mò nhìn y, miệng cũng không chịu khép lại để cho nước miếng từ khóe miệng chảy ra.

“Giác Giác. Ta không phải thức ăn.” Nhìn đứa con đã được năm tháng, sao vẫn giống như một cục thịt di động. Còn có khuôn mặt tròn đô đô giống như quả bóng “Ai. . .” Bạch Hiểu sủng nịch, hôn lên khuôn mặt béo béo toàn thịt kia rồi chọt chọt sau đó lại bật cười khúc khích.

Lâu Uyên ở xa xa thấy một màn như vậy, tâm liền đình chỉ. Đây là hình ảnh mà trước kia hắn không thể nào tưởng tượng đến. Một gia đình ấm áp, ngọt ngào chỉ thuộc về hắn, là của một người nam nhân mà không phải là long vương, thời thơ ấu cô đơn cùng thống khổ đều bị loại ngọt ngào hạnh phúc này thấm sâu vào tâm can.

Lâu Uyên đến gần giường, ôm lấy Giác Giác còn đang tò mò nhìn chăm chú “mẫu thân” vào trong ngực, Giác Giác nhìn thấy Lâu Uyên thì vui vẻ múa may hai tay. Đôi mắt giống như hồ nước trong trẻo nhìn rất đáng yêu. Lâu Uyên sờ sờ đầu đứa con rồi hôn lên, bất chợt trên đầu mọc ra một đôi sừng nhỏ trông giống như nhánh cây nhỏ!!.”Nha!” Giác Giác cảm giác phụ thân làm ma pháp khiến cho đầu mình có đồ vật gì đó mọc ra, ánh mắt vui vẻ híp lại thành một đường.

Bạch Hiểu nhìn hai phụ tử. Đúng là một đôi phụ tử ngốc, bất đắc dĩ ngồi dậy lại đột nhiên cảm giác muốn nôn. Liền nhào qua bên giường, nôn một trận.” Oẹ”

Lâu Uyên vội buông Giác Giác, vỗ nhẹ lưng Bạch Hiểu hỏi: ” Sao vậy?”, Giác Giác cũng quan tâm, xoay đầu qua nhìn Bạch Hiểu.

Bạch Hiểu nhìn Giác Giác rồi lại quay đầu nhìn Lâu Uyên thân thiết ở bên cạnh, trong lòng dâng lên một dự cảm không tốt.

Thế là ..

“Chắc hai người đã biết được xảy ra chuyện gì đi?” Vẻ mặt Lâu Thanh nghiêm túc, bắt tréo chân ngồi ở trên ghế.

“Nói nhanh, đừng vòng vèo.” Lâu Uyên nói.

Lâu Thanh liếc liếc mặt Bạch Hiểu đỏ hồng cả cổ, ha hả cười với Lâu Uyên: “Hỏi vương hậu đi. Hắn biết đấy.”

Lâu Uyên nghi hoặc nhìn Bạch Hiểu, cũng không từ bỏ ý định hỏi Lâu Thanh nói: “Là? . . .”

Lâu Thanh gật gật đầu.

“Ta mang thai. . . .” Bạch Hiểu buồn bực vô cùng. Vừa mới sinh xong lại có tiếp. Cũng quá kỳ quặc đi.

“Cái gì!” Lâu Uyên còn chưa biết là tin vui vẫn đang lo lắng, lúc nghe thấy liền la to lên. Trong lòng phảng phất có hai tên tiểu nhân đang kịch liệt tranh đấu, đó là tâm tình vui vẻ cùng với đau lòng khi người yêu lại chịu khổ.

“Còn không phải tại ngươi.” Bạch Hiểu nhìn thấy ánh mắt không thể tin của Lâu Uyên liền trừng mắt.

“Mấy tháng?” Lâu Uyên cố dấu vẻ mặt vui mừng hỏi.

“Đại khái hơn một tháng.” Lâu Thanh nghĩ nghĩ cùng với vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa nhìn đôi vợ chồng trước mặt.

“Đó không phải là lần dùng long hình sao!” Lâu Uyên lẩm bẩm.

“Long hình cái gì?” Lâu Thanh mẫn tuệ-sâu sắc, nắm giữ tin tức hỏi lại.

“Không được nói.” Bạch Hiểu buồn bực, ôm lấy Giác Giác nhảy xuống giường, chạy ra bên ngoài.

“Hiểu Hiểu! Ngươi còn chưa mang giầy.” Lâu Uyên cầm lấy giầy, đuổi theo.

Lâu Thanh nhìn bóng dáng hai người hoang mang rối loạn, cười to đi ra. Long tộc càng ngày càng náo nhiệt rồi đó.

Nhưng lại không để ý tới có một đôi mắt trong bóng tối lặng lẽ quan sát tất cả mọi thứ và có quá nhiều cảm xúc trong đôi mắt đó, ghét có ghen tị có thậm chí có cả lạnh lẽo thâm trầm.

===========================

Múp: Nước bắt đầu gợn sóng…

Ki: Có biến…. :))))

Bảo vệ: Long Uyên [Long Hậu: nhất]


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 6]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 6: Khách quen đầu tiên

Sau khi “Muốn một viên ngọc trai đen” cùng cậu tiến hành giao dịch song phương thành công thì Tần Duy Nhất ở trên khu trung tâm thương mại tự do cũng được coi như người dùng trung thực nên dần có khách hàng khác đến hỏi thăm.

Quả đạt đạt cũng bán được mấy quả, hoa tình nhân thì bán được một cây cho một vị khách hàng nữ, cô nhìn cây hoa trong thực tế khá thích liền trả tiền mua thêm một cây, nói là muốn tặng cho bạn trai mình, lấy luôn một đôi cho có cặp may mắn.

Chỉ có hoa diệp thái còn chưa bán được.

Tần Duy Nhất nhìn vũ tụ tệ ngày một tăng trong tài khoản liền cảm thấy nếu quả đạt đạt hết thì có thể mua một ít từ chỗ Jarew, chỉ cần đối phương nguyện ý mua thì khi ăn rồi nhất định còn muốn ăn nữa, cứ như vậy có thể tạo thành khách quen, cái này đối với cậu cực kỳ có lợi.

Vào ban đêm, cậu ở trên mạng vũ trụ mua mười con dao loại nhỏ rồi ở trong nhà tìm được mấy thứ công cụ kim loại đem ra bỏ trước máy giao dịch để Jarew có thể thấy chúng.

“Lần này tôi muốn giao dịch một ít quả đạt đạt, hoa tình nhân còn hoa diệp thái thì tạm thời không cần. Đúng rồi, ở chỗ các anh có loại quả nào mà nước quả nhiều, hơn nữa vị rất ngon miệng không?” Tần Duy Nhất nghĩ hiện tại ở  tinh cầu Ero là mùa hè, đại đa số mọi người lúc này đều rất khát nước, nhất định sẽ rất thích ăn quả đạt đạt, nếu có loại quả khác xuất hiện thì tin rằng bọn họ cũng sẽ đồng ý nếm thử.

Jarew nói cho cậu biết: “Ngoại trừ quả đạt đạt thì có bạch quả tử ăn cũng ngon. Để tôi cho cậu ăn thử trước.” Nói xong hắn lấy ra một quả từ trong túi áo, trông giống quả lê đưa cho Tần Duy Nhất.

Trong lòng Tần Duy Nhất tự nhủ quả lê thì lão tử còn không biết sao nhưng quả lê này có chút lớn cùng với dưa hấu nhỏ không khác lắm. Rửa sạch sẽ ăn hết một ngụm, khóe miệng liền nhếch lên: “Tôi muốn 50 loại quả này! Các anh gọi nó là bạch quả? Tôi cảm thấy rất ngon. Các anh có thể gọi nó là quả lê.”

“Quả lê?” Jarew thì thầm hai lần, “Thật kỳ lạ, cậu cùng bảo bối nhà tôi đều gọi nó là quả lê? Cậu cần 50 quả mà nói thì… đợi tí lát nữa tôi sẽ đem cho cậu, hái loại quả này so với quả đạt đạt thì khỏe hơn nhiều, trong sân nhà chúng tôi cũng trồng một cây lê, đúng lúc nó đang ra quả, bảo bối nhà tôi rất thích ăn nó.”

“A, anh kết hôn rồi hả?” Tần Duy Nhất sợ hắn không hiểu liền giải thích: “Ý tôi là anh có bầu bạn rồi hả?”

Vẻ mặt Jarew hơi đỏ lên, khuôn mặt vốn lạnh lùng liền sụp đổ, hơi ngượng ngùng nói: ” Ừm, chúng tôi vừa mới cử hành nghi thức không lâu.”

“Vậy thì tốt quá, tôi có mấy thứ vật phẩm trang sức, bạn lữ của anh có lẽ sẽ thích!” Tần Duy Nhất tận lực chào hàng trang sức của tinh cầu Ero.

“Ồ, nhìn rất đẹp đấy!” Jarew cảm thấy cực kỳ hứng thú, “Tháng sau là sinh nhật bảo bối nhà tôi, tôi muốn mua những vật này làm quà cho em ấy, nhất định em ấy sẽ vui vẻ!”

Tần Duy Nhất nghe hắn nói vậy thì hào phóng nói: “Chúc mừng sinh nhật bạn lữ của anh, những vật này cũng không đáng tiền mấy, tôi chỉ cần đổi 100 quả đạt đạt cùng 50 quả lê là được, anh thấy sao? Rồi tôi sẽ đưa cho anh một con dao nhỏ còn tốt hơn con dao lần trước.”

“Tốt, cám ơn cậu! Cậu còn con dao nhỏ khác sao? Các anh em của tôi cũng muốn loại công cụ sắc bén này.”

“Đương nhiên, 10 cái có thể chứ?”

“Tốt, cậu còn cần giao dịch cái gì nữa không?”

“Uhm… Tôi nghĩ chỗ anh có loại thực vật nào phát sáng trong đêm không?”

Tần Duy Nhất bỗng nhiên nghĩ đến loại thực vật phát sáng trong phim “Avatar”, suy đoán  tinh cầu thú nhân không biết có không nữa, cậu cũng không ngại hỏi một chút.

Jarew nghĩ một lát nói: “Thực vật phát sáng trong đêm thì tôi cũng thấy mấy lần. Những loại thực vật này chỉ được cái đẹp mắt thôi, không thể ăn được.”

Té ra tiêu chuẩn của các thú nhân khi suy xét đối với đồ đạc tốt xấu thì chỉ có thể quy ra nó có ăn được hay không cùng dùng như thế nào, Tần Duy Nhất cười hì hì nói: “Không sao, anh cứ tận lực tìm cho tôi đi! Chỉ cần phát sáng trong đêm là tốt rồi, tốt nhất là hình dáng cũng đẹp đẹp một chút, lá cây cũng không gây thương tích, có điều loại này phải còn sống thì mới tốt.”

“Ừm, có thể chờ tôi hỏi bảo bối nhà tôi một chút đã, em ấy cũng trồng loại thực vật này nên biết tìm nó ở đâu.” Jarew gật đầu đáp ứng, đem một đám đồ đạc giao dịch cho Tần Duy Nhất còn thực vật tỏa sáng cùng quả đạt đạt thì phải đợi vài ngày mà cậu cũng cần có thời gian mới có thể chuẩn bị tốt.

Lại nhận được một đống hàng hóa, ô vuông chứa đồ vật trong nhà Tần Duy Nhất rất nhanh bị chất đầy. Chuyện này không ổn, về sau cậu sẽ buôn bán lớn, nếu như không có chỗ bỏ vào thì mấy thứ kia làm sao bây giờ.

Cậu buồn rầu hỏi Wina: “Tinh cầu Ero có bán đồ vật chứa vật khác không ?”

Wina được Tần Duy Nhất giải thích cả buổi mới hiểu được: “A, ý anh nói là không gian chứa đồ vật có thể mang theo bên mình ấy hả, bán thì có bán đấy nhưng giá bán không rẻ nha!”

Tần Duy Nhất tìm tòi thị trường mua bán trên trang tự do giao dịch liền phát hiện quả thật có nhưng giá bán quá cao, “Một cái vòng tay không gian chứa đồ vật được bán tới 5 vạn vũ trụ tệ, đây là ăn cướp à!”

Cậu đành phải tạm thời buông tha ý nghĩ này, xem ra không có khả năng gặp được {Kí Chủ} có bán vật chứa đồ vật khác thông qua máy giao dịch.

Sáng ngày thứ hai, “Muốn một viên ngọc trai đen” lần nữa tìm tới Tần Duy Nhất, lần này trực tiếp đưa ra giao dịch lâu dài cùng với cậu, thương lượng giá tiền tốt nhưng yêu cầu quả đạt đạt phải cung ứng liên tục không được gián đoạn.

“Được, tôi cam đoan sẽ không gián đoạn!” Tần Duy Nhất nhìn hợp đồng cung cấp lâu dài do hắn đưa qua, xem ra nội dung cũng không có vấn đề gì.

Nhưng cậu đã quên mấu chốt của vấn đề : Quả đạt đạt ở tinh cầu thú nhân không phải là loại thực vật ra quả suốt bốn mùa, chỉ có mùa hạ và mùa thu mới là mùa thu hoạch còn mùa đông và mùa xuân thì không có. Jarew quên nói chuyện này cho cậu biết mà cậu cũng không hỏi, kết quả của việc không để ý đến chuyện này là sau đó Tần Duy Nhất phải trả một cái giá khá lớn mới dập tắt được lửa giận của “Muốn một viên ngọc trai đen” còn phải ký kết một hiệp ước không bình đẳng, thậm chí có tai họa về sau vô cùng lớn… Đương nhiên đó là nói sau, tạm thời không nhắc tới.

“Quả đạt đạt rất ngon nhưng cậu có loại quả mới lạ khác không?”

Tần Duy Nhất thử chào hàng quả lê cho ông “Tôi vừa mới lấy thêm một đống quả mới tên là quả lê, ngài muốn ăn thử không? Quả lê rất ngọt, mùi vị của nó khác với quả đạt đạt nhưng rất ngon miệng, mùa hè ăn quả này có thể đánh bại cái nóng, rất tốt đối với phổi.”

“Muốn một viên ngọc trai đen” không hổ là Hoàng Kim VIP, mua đồ đều không thèm suy nghĩ, lập tức mua một quả. Tần Duy Nhất vốn định đưa cho hắn ăn thử, cái này coi như thăm dò khẩu vị thôi.

“Thế nào, ăn ngon chứ?”

“Hương vị khá tốt, cực kỳ ngon miệng! Ừm… Tôi mua trước 10 quả.” Loại quả lê này có thể ăn 2 hoặc 3 lần, nếu hoang tử thích thì ông lại ký hợp đồng giao dịch lâu dài cũng không muộn.

Tần Duy Nhất cười ha hả đem mười quả lê lớn gói kỹ cho hắn rồi giao dịch qua.

Cứ tiếp tục như vậy thì vị hoàng kim VIP này chắc chắn trở thành khách quen của mình! Cậu còn sợ học phí đóng không nổi sao? Tiền đồ của bản thân ở tinh cầu Ero rất sáng lạn đó!.

Để ăn mừng vì đã có cái khách quen đầu tiên, Tần Duy Nhất liền ăn hết một quả đạt đạt cùng một quả lê, rồi uống hết một túi dược phẩm dinh dưỡng dành cho thai phu số 7, nói chung cũng đè nén được mùi vị cổ quái của loại dược phẩm này. Nửa đêm, cậu lại đói bụng liền gặm thêm 1/3 quả lê, chẹp chẹp miệng rồi tiếp tục chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Wina nhìn chủ nhân thật sự đã kiếm được tiền, cũng không hề phát sầu, mỗi ngày đi theo cậu sử dụng máy giao dịch kinh doanh, thỉnh thoảng giải thích một ít chuyện bình thường mà cậu không hiểu, cực kỳ bận rộn.

“Ladas, lần này là quả gì đây?” Túc Dung ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, nhìn thịt quả màu trắng được cắt thành từng miếng nhỏ đặt trong cái khay bạc. Bề ngoài quả này thoạt nhìn không tệ, nước cũng nhiều, không biết hương vị có ngon như quả đạt đạt không nhỉ.

Hắn từ năm 15 tuổi đã phát giác bản thân mắc bệnh kén ăn, thẳng cho đến mấy ngày nay, mới cảm thấy có chút thèm ăn. Bởi vì chuyện này mà phụ hoàng và mẫu hậu kế quan tâm không ít, vì hắn mà tìm rất nhiều bác sĩ trong đế quốc nhưng hiệu quả của việc chữa trị rất kém ngược lại còn khiến hắn càng thêm chán ghét đồ ăn đế quốc. Hiện tại, hắn đã 26 tuổi, mỗi ngày ăn rất ít, dựa vào dược phẩm dinh dưỡng mới duy trì được thân thể khỏe mạnh.

Quản gia Ladas nhìn Túc Dung từ nhỏ lớn lên, vì thế cũng lo đến bạc đầu, bây giờ nhìn thấy trái cây do mình kiếm được có thể làm cho hắn thích ăn, trong lòng vui đến mức không thể nói nên lời.

Nhìn Ladas vui như vậy, vẻ mặt hắn cũng cười nhiều một chút.

“Thưa hoàng tử, đây là quả lê.”

“Tên kỳ lạ nhỉ… Ta muốn ăn thử.”

Sau nửa ngày, khóe miệng Túc Dung cong lên, tạo thành một nụ cười mỉm khiến cho khuôn mặt quanh năm lạnh lùng trở nên sinh động “Ta rất thích.”

Ladas thiếu chút nữa rơi nước mắt “Ô ô ô, hoàng tử ơi, đây thật sự là chuyện quá tốt…”

Khó có được tâm tình vui vẻ sau khi dùng xong cơm, Túc Dung ra hiệu cho Ladas ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: ” Chuyện kia còn chưa điều tra rõ ràng sao?”

Ladas thở dài một tiếng: “Chuyện đó đã điều tra xong, không ngoài dự đoán của ngài chính là đứa con trai tên Thủ Phụ không chịu thua kém kia đã mua chuộc được tên người hầu trong bữa tiệc, chủ ý của hắn là đem em họ mình đưa lên giường hoàng tử… Chỉ tiếc, hắn không nghĩ tới hoàng tử  có thể chống đỡ được đi khỏi.”

“Tinh thần của ta ngày đó vốn rất kém, mới có thể tạo cơ hội cho hắn thực hiện được… Cũng may mắn, tác dụng của thuốc chậm nên ta cảm giác được không khỏe mới có thể rời đi.” Túc Dung sờ lên chiếc nhẫn ru-bi trên ngón giữa, đuôi lông mày hơi nhăn lại, hơi thở lạnh lẽo càng phát ra trầm trọng “Khi phi hành khí chạy ở trên đường, thân thể của ta đã chịu không nổi nữa, lúc ấy có một người đứng trong công viên nhỏ không bóng người, sau đó… Ta giống như…”

Ladas hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Hoàng tử có phải đã gặp người nào?”

Túc Dung cực kỳ không muốn thừa nhận mà gật đầu, “Tóm lại, là đã xảy ra một việc… Ta chỉ nhớ rõ đó là một người con trai, không biết lúc ấy  tại sao cậu ta không phản kháng, cũng có chút khả nghi. Ông điều tra người đó cho ta, mặc kệ cậu ta có biết ta hay không, ta không muốn lưu lại bất cứ thứ gì để ngày sau trở thành nhược điểm bị người khác lợi dụng, tốt nhất nghĩ biện pháp xử lý sạch sẽ. Chuyện này, ta không muốn có người thứ 3 biết rõ!”

“Tuân mệnh, thưa hoàng tử của tôi.” Bị uy nghiêm sắc bén của hắn lướt qua, Ladas lập tức thay đổi xưng hô, trịnh trọng đáp ứng.

==================================================================================================

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Manh mối tình cảm như thế này: hai người biết nhau trước và đã có tình cảm gắn bó, về sau tiểu công mới biết được bánh bao là của hắn.

Beta: *ngoáy mông* Nữa đê nữa đê >-<

Bảo vệ: Long Uyên [Long Điên: thất]


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Long Uyên [Long Điên: lục]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Long Điên: lục

Lâu Thanh nhìn nam nhân xa xa được ánh sáng bao phủ. Làm con trưởng của Thanh Long vương, Lâu Uyên từ nhỏ làm việc gì cũng bị yêu cầu rất khắt khe, so với thời thơ ấu thoải mái, không hề bị quản giáo, không học tập, không tu luyện pháp thuật của Lâu Thanh cùng mấy đứa nhỏ khác thì cuộc sống của bọn họ tuyệt hơn nhiều.

Khi những long tử long nữ đều đang chơi đùa điên cuồng thì Lâu Uyên luôn quỳ gối ở nội đường đọc đi đọc lại tổ huấn. Đi theo thái phó hoặc thị vệ trải qua huấn luyện nghiêm khắc, Lâu Thanh từng chạy đùa giỡn thì đụng phải Lâu Uyên đang đi ra khỏi từ đường, trong đôi mắt đen bóng chất chứa thành thục cùng lãnh ngạo bất đồng với đứa nhỏ bình thường khác.

Không được phép chơi đùa cùng những đứa trẻ trong tộc, không cho phép tùy tính, từng bước từng bước được dạy dỗ theo khuôn mẫu để trở thành quân vương trong tương lai.

Vào một buổi tối yên tĩnh, Lâu Thanh lặng lẽ chuồn ra cửa cung nhưng khi nhìn đến ao hoa sen thì thấy một đứa nhỏ lặng lẽ gạt đi nước mắt, cảnh giác phát hiện có người nhìn mình sau khi biết là ai liền lộ ra đôi mắt quật cường, trừng mắt nhìn Lâu Thanh. Trong đêm tối cứ như thế nhìn nhau, hắn chung quy cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.

Ngay tại lúc ấy, Lâu Thanh cuối cùng hiểu mình không phải đứa con trưởng được coi trọng thật ra may mắn hơn nhiều. Nỗi ghen ghét đối với sự cao ngạo cùng thanh cao của Lâu Uyên ở trong lòng Lâu Thanh biến mất hẳn.

Lâu Thanh vẫn nghĩ Lâu Uyên sẽ vĩnh viễn cô đơn. Ai cũng không xông vào được nội tâm cô độc của hắn.

Nam nhân cao lớn đến gần, cúi đầu nhìn nhìn long nhi nho nhỏ trong lòng Lâu Thanh, thân thể bé nhỏ trắng trẻo đến mức gần như nhìn thấy mạch máu màu xanh dưới làn da, khi bị ánh sáng chiếu vào giống như sắp bị thổi bay mất, lông tơ thật nhỏ khiến cho đứa nhỏ nhìn giống như chú khỉ con lông ngắn. Dường như, đứa nhỏ ngủ không được tốt lắm, khuôn mặt nhăn lại.

“Hiểu Hiểu có khỏe không?” Nam nhân thấp giọng hỏi.

Lâu Thanh gật gật đầu: “Hiện tại đã tỉnh, vào xem đi.” Lâu Thanh đưa sinh mệnh nho nhỏ trong lòng qua. Lâu Uyên đưa tay thật cẩn thận đón lấy, nhìn thấy đứa con nhíu mày một chút, liền điều chỉnh vị trí cánh tay ôm lấy. Tiểu tử kia liền thoải mái, rầm rì một tiếng rồi lại an ổn ngủ tiếp.

Đẩy cửa ra, ánh sáng chiếu vào trong phòng, Lâu Uyên nhanh chóng xoay người đem cửa đóng lại.

Người trên giường ngủ cũng không tốt lắm, lông mi xinh đẹp dính lại với nhau, khóe mắt còn dính vài giọt nước mắt. Khuôn mặt tái nhợt khiến Bạch Hiểu thoạt nhìn rất yếu ớt mà lại động lòng người. Lâu Uyên vươn tay vuốt ve hai má Bạch Hiểu.

“Uyên.” Người trên giường đột nhiên bừng tỉnh, hô to một tiếng, ngồi thẳng dậy nhìn người ngồi trước giường.

“Hiểu Hiểu…”

Nước mắt không khống chế lại rơi xuống tiếp.

Lâu Uyên một tay ôm đứa con đang ngủ say, một tay ôm lấy Bạch Hiểu, vuốt ve tấm lưng run rẩy. Hôn môi cùng nước mắt không ngừng “Tí tách.” rơi xuống bàn tay Lâu Uyên. Bạch Hiểu nhìn hắn vẫn còn mặc quần áo ngày hôm qua. Long huyết màu xanh trong ngực đã khô đọng lại trên áo choàng. Tâm giống như bị lôi ra rồi lại dội vào mạnh mẽ. Bạch Hiểu vuốt ve nơi vết máu loang lổ,

“Đều tại ta không tốt…” Nghẹn ngào đến không thể hô hấp.

“Không tin ta sao?” Đôi tay xoa xoa mái tóc dài mềm mại của Bạch Hiểu, lại nghiêng đầu hôn lên thái dương hắn một chút.”Ta cũng nghĩ rằng mình đã chết.” Lâu Uyên dùng sức ôm chặt sinh mệnh quan trọng của hai người trong lồng ngực.

Bạch Hiểu đón lấy đứa nhỏ trong lòng Lâu Uyên, đầu ngón tay tự nhưa chậm rãi miêu tả hình dáng đứa nhỏ “Rốt cuộc là giống ai đây?” Có chút buồn bực, nhẹ nhàng nhéo một chút thịt béo trên thân đứa nhỏ.

“Ta cũng không biết”. Lâu Uyên bắt lấy ngón tay Bạch Hiểu, lướt qua mí mắt đứa nhỏ.”Tại sao không mở mắt nhỉ?”

“Lâu Thanh nói phải mấy ngày nữa mới mở mắt được.” Bạch Hiểu cười nói.

Lâu Uyên nắm lấy bàn tay Bạch Hiểu đặt ở bên môi hôn lên, đôi mắt thâm tình giống như vực sâu nhìn hắn chăm chú: “Vất vả cho ngươi rồi, Hiểu Hiểu.” Bạch Hiểu đỏ mặt, lúc này mới ý thức được. Đứa con này là mầm móng mà hắn cùng Lâu Uyên kết hợp rồi mang thai sinh hạ được. Bạch Hiểu thu tay lại, liếc mắt nhìn ngực đang bị thương của Lâu Uyên, nhẹ nhàng dùng thanh âm không thể nghe thấy: “Ngươi ngày đó có nói chuyện kia… chờ ngươi chữa thương tốt thì…”

Lâu Uyên nghi hoặc nói: “Chuyện gì?”

Bạch Hiểu ôm chặt đứa nhỏ, kéo chăn qua đem mình bao lại tránh bị lạnh, thấp giọng lẩm bẩm: “Đã quên thì quên đi.”

Lâu Uyên cố nhớ lại, cuối cùng nhớ ra ngày ấy ở thư phòng trêu đùa Bạch Hiểu về chuyện kia, thật không ngờ hắn lại để ở trong lòng. Lâu Uyên không nhịn được cười ha ha, dựa vào bên cạnh Bạch Hiểu, liếm liếm vành tai tinh tế đã đỏ lên: “Nếu phu nhân đã nói như vậy thì ta sẽ không khách khí.”

Ba ngày sau, long tộc vì muốn chúc mừng long nhi được sinh ra liền tổ chức yến hội tại Thanh Long cung.

Bạch Mạc bị bắt giam vào đại lao còn Ly Vị thì không biết ở nơi nào. Bạch phụ Bạch mẫu một mặt đến nhìn cháu ngoại mình, một mặt lại muốn đến thăm nữ nhi còn đang ở trong đại lao, cảm xúc vừa mừng vừa lo lắng. Bạch Hiểu có nói qua sẽ nghĩ biện pháp nhưng gần đây vẫn không nên đụng tới râu rồng, phải chờ mọi việc thu xếp cho tốt đã.

Tại một góc khác của yến hội, Mạnh Thanh đập bàn mắng to: “Lâu Uyên là tên khốn kiếp, hắn thế nhưng lại cố ý bị thương! Còn lừa Hiểu Hiểu khiến cậu ấy càng thêm thương hắn. Ô ô ô…

Huyền Vũ bất đắc dĩ ngoáy ngoáy cái lỗ tai, Chu Tước mặt than ngồi ở một bên thưởng thức trà.

“Sao hai người không nói gì vậy! Còn hại chúng ta lo lắng, kết quả trăm vội vàng thành dã tràng xe cát”. Mạnh thanh đỏ mặt tía tai quát. Tứ đại thần thú vì sao lại có một kẻ mặt than cùng một kẻ phúc hắc cơ chứ.

“Ách? Ai nói ta cố ý bị thương?” Mạnh Thanh đang một phen nước mắt nước mũi ra sức lên án Lâu Uyên thì cảm nhận nhận được hơi thở u ám, hung ác ở phía sau liền quay đầu lại.

“Á. Tên tiểu nhân đã xuất hiện, ta cho ngươi biết ta sẽ không đem Hiểu Hiểu giao cho ngươi đâu”. Mạnh Thanh kéo Huyền Vũ làm tấm bia, nấp ở sau lưng nói.

Lâu Uyên gân xanh nổi lên, mây đen dần dần bao phủ lại đây, Huyền Vũ càng thêm bất đắc dĩ, Mạnh Thanh là đầu heo sao? Năng lực không bằng còn chưa tính, trong lòng Bạch Hiểu vốn dĩ đã yêu Lâu Uyên rất lâu rồi. Bây giờ lại khơi khơi chuyện ra là làm sao, Huyền Vũ lật đật cuống quít hạ hỏa: “Quên đi, quên đi, đừng chấp nhặt với hắn làm gì.”

Lâu Uyên cũng định vậy khi mây đen sắp tản ra thì Mạnh Thanh lại không biết sống chết hô một tiếng: “Hiểu Hiểu. Hắn khi dễ ta.” Vừa mới dứt lời, Lâu Uyên đã từ từ đi qua chỗ Mạnh Thanh.

Lâu Uyên hất đi cánh tay Huyền Vũ đang ngăn cản mình rồi lại nhíu mày nhìn hắn, Huyền Vũ lập tức buông cánh tay Mạnh Thanh đang ôm lấy tay hắn ra. Sau đó tránh sang một bên, thầm nghĩ thần tiên mau mau xuất hiện cứu người, thần tiên mau mau cứu người đi.

Chu Tước mặt than vẫn không đổi, bắt đầu chờ đợi xem trò hay. Lập tức chỉ nghe một tiếng “Giết.”