Monthly Archives: Tháng Mười Một 2014

Dục vọng thành tường [chương 33]


Edit: Gà Ki _ Beta: Gà Xù

Chương 33: Bảo vệ

Reiner và Bertolt đang ngủ thì nghe thấy tiếng còi báo động, hai người bọn họ chạy khỏi phòng, thấy nhóm huấn luyện binh mới tới cũng đều đã ra đến bên ngoài, mọi người cùng nhau chạy ra căn cứ cũ, phát hiện đã có một đám người đột nhập vào tầng hầm ngầm.

“Người mới, các người đều trở về nhanh.” Eld phất tay với bọn Connie.

*Ở đây, tác giả ghi tên là艾鲁德 (ài lủ dé) tớ nghĩ là tác giả đánh nhầm chăng? Tại tìm đủ kiểu không ra ai cả, mà thấy khớp nhất là tên của Eld Jinn nên tớ để vậy.

Sasha xanh mặt đứng ở bên cạnh, run run xoay người, Connie thấy kỳ quái, nhịn không được thắc mắc,“Sasha, cô bị sao vậy?”

Sasha cũng không quay đầu lại mà run run nói,“Đó, đó là một con dã thú kinh khủng, so với titan còn khủng bố hơn……”

Dã thú? Connie khó hiểu,“Cái gì?”

“Có hai con dã thú tranh đoạt bạn đời…… Chúng ta vẫn nên là, trở về sớm đi, ha ha……” Sasha vừa nói vừa bước nhanh rời khỏi, chạy về căn cứ cũ, nhanh như chớp lao vào trong phòng mình.

Connie trợn mắt há hốc mồm, hai dã thú tranh đoạt bạn đời? Chờ chút, nhóm bọn họ hình như thiếu vài người, nhìn một lượt…… hở?!

Không thấy Jean, Armin, Mikasa đâu cả?!

Từ từ, Connie xoay người ngồi xổm xuống, dựa theo suy luận bình thường về ba người này, chắc chắn là Jean thích Mikasa, Mikasa thích Eren, Eren thích…… không biết Eren thích ai.

Vậy rốt cuộc là tình huống ẩu đả quái gì? Mikasa không có khả năng đánh nhau với Eren! Vậy là Jean với Eren? Sau đó Mikasa bùng nổ đánh Jean bán sống bán chết?

Nhìn vào những người trong binh đoàn trinh sát vừa mới vào tầng hầm ngầm xong, khả năng này rất lớn đó! Connie rơi vào tuyệt vọng, Armin, cậu nhất định phải giữ chặt Mikasa để không xảy ra án mạng, tuy rằng mặt Jean luôn là một dạng hung thần ác sát, kỳ thật nội tâm hắn là vô cùng hồn nhiên vô cùng dịu dàng vô cùng ngượng ngùng không tự nhiên!

Mà Reiner lại mang vẻ mặt thâm trầm nhìn về phía tầng hầm ngầm, quang mang lấp lóe trong đôi mắt.

Buổi sáng ngày hôm sau, Eren là bị Levi cưỡng chế gọi dậy.

Levi đương nhiên là biết hôm qua hắn thành công bị tên nhóc trước mắt nhìn như bị thịt nhưng thực chất lại là khắc tinh này gạt, nhưng mà, vì nghe được lời tỏ tình nên tâm tình của hắn tương đối tốt, cho nên không tính toán so đo với Eren.

Nhưng mà, thuốc tránh thai thì tất yếu phải uống. Thuốc này dùng sau 12 tiếng vẫn hữu hiệu, dùng càng sớm càng tốt. Cho nên việc đầu tiên Levi làm sau khi tỉnh dậy là tìm thuốc tránh thai, sau đó bóp mũi Eren bắt cậu phải tỉnh lại do không thở được.

Lúc Eren mơ mơ màng màng khi mới tỉnh dậy kia là vô hại nhất, cậu biếng nhác ngáp dài, giống như con thú nhỏ yếu ớt rúc vào người bố mẹ cường đại, phơi cái bụng trắng trắng ra, ngáp dài cầu vuốt ve.

Nâng Eren dậy, Levi bóp mở miệng Eren ra, đem thuốc đút vào trong miệng Eren, sau đó tự uống một ngụm nước, quay ra hôn Eren.

Vì thế Eren trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, ‘ực’ phát nuốt xong viên thuốc, sau đó mới lấy lại tinh thần, cậu một bên xấu hổ lau miệng một bên lùi về phía sau, “Ngài, ngài cho tôi uống cái gì?”

“Nước bọt.” Levi bình tĩnh trả lời.

Vì vậy mà Eren, xù lông. Cậu thở gấp kéo chăn qua, bọc thành một bọc lăn về góc giường, nghĩ nghĩ lại cảm thấy không phục lắm, lại lăn tiếp xốc chăn ra, nghiêm túc chỉ vào Levi nói, “Ngài là cấp trên! Cấp trên không thể đùa giỡn binh lính!”

“Ta là alpha của em, alpha có thể tùy ý đùa giỡn omega của mình.” Tay Levi đặt lên mông Eren bóp một cái, “Không cần vì tử cung mới bị mở mà sáng hôm sau đó nói vậy, ta sẽ hiểu rằng thật ra em muốn bị hung hăng đùa giỡn, Eren.”

Eren kỳ thật vẫn không biết mình nên dùng thái độ gì để đối mặt với Levi, có lẽ là từ lúc mình ra khỏi cơ thể titan nhìn thấy Levi thoải mái giết ba con titan ngay trong tích tắc, có lẽ là do vẫn còn sợ hãi sau khi bị đánh ở pháp trường, còn cả sự cảm động khi Levi quan tâm lúc huấn luyện, tất cả hỗn tạp cùng một chỗ, khiến cậu luôn thất thố tay chân vụng về mồm miệng lắp bắp khi đối diện Levi, nói cái gì cũng sai……

Nhìn Eren nghẹn đỏ mặt không tìm được từ thích hợp để trả lời, Levi ném một bộ đồng phục mới cho Eren, “Đồng phục mới. Còn nữa, nếu hôm nay em cảm thấy thể lực không đủ, có thể không đi huấn luyện.”

“Tôi có thể!” Eren là một thiếu niên kiên cường dẻo dai, cậu mới không bao giờ bỏ qua buổi huấn luyện chỉ vì eo mỏi lưng đau, cho nên lập tức xuống giường, động tác nhanh nhẹn mặc quần áo.

Vô cùng vừa lòng đối với việc Eren khôi phục được sức lực, Levi đi ở phía trước, Eren theo quán tính bước theo sau.
Bữa sáng hôm nay phong phú một cách kỳ lạ, bánh mì lúa mạch mềm mại quết mứt dâu, bánh xếp tinh xảo được đặt trên đĩa, trong bát canh thuốc thơm ngào ngạt có nguyên một miếng thịt tươi ngon, trên bàn còn có nước chanh với sữa, thậm chí còn có một khay đựng đầy nho với chuối tiêu!

Phải biết rằng! Đây chính là đang mất đi những 1/3 sản phẩm nông sản ở trong tường thành, bữa sáng phong phú như vậy quả thực chính là bữa sáng hoàng thất mà! Bữa sáng đơn giản của binh lính trong binh đoàn trinh sát bình thường chỉ là hai miếng bánh mì lớn và một bát súp nấu với rau, mà có được như vậy đã là tốt lắm tốt lắm tốt lắm rồi!

Nhưng mà, thành viên của đội Levi vừa vào cửa đã hoảng tới mù mắt chó! Tân binh khác thì trực tiếp muốn ngất luôn!
Bởi vì, tất cả thức ăn ngon lành khiến người ta thèm nhỏ dãi đó, chỉ đặt ở một vị trí. Mà vị trí kia, là Eren ngồi. Ngồi bên cạnh Eren là Levi và Hanji, cũng đều chỉ ăn hai cái bánh trắng một chén súp.

Connie, Reiner, Bertolt, Sasha, Ymir mọi người đều không ngừng khiếp sợ, chẳng lẽ Eren không phải bị binh đoàn trinh sát giám sát mà là được cung phụng? Đây là biểu hiện muốn nuôi titan đó hả?

Eren cứng người ngồi, thịt trên người đều căng hết ra, cậu chắc chắn ánh mắt của mọi người đang nhìn cậu thực chất đều là như sói nhìn…… chỗ đồ ăn này!

Vì sao vậy? Vì sao đột nhiên lại cho cậu ăn những thức ăn tốt như vậy? Chẳng lẽ là bài huấn luyện hôm nay nói không chừng sẽ toi mạng? Cho nên phải cho ăn no trước?

Bị chính ý nghĩ của mình dọa tới, Eren lại càng không đặt thìa xuống được, cả người đều là hắc tuyến.

Levi ăn xong phần của mình, giương mắt âm độ liếc nhìn mọi người, sau đó trấn an Eren, “Bọn họ không dám giành đâu.”

Tôi đâu có lo bọn họ giành! Tôi là không biết nguyên nhân nên ăn không vô đó chứ! Nội tâm Eren rít gào.

Người khởi xướng, phân đội trưởng Hanji rốt cục ăn xong phần của mình, quay đầu nhìn Eren cười gian, sau đó đến sát bên tai cậu nói nhỏ:

“Mang thai thì cần phải bổ sung dinh dưỡng.”

À, Eren gật đầu, quả thật, mang thai thì……

Là mày đó! Người mang thai là mày đó! Eren sau một giây hoảng hốt, sắc mặt đại biến, cơ hồ đen đến nỗi có thể nhỏ ra mực, nếu không phải để ý thân phận tân binh thì quả thực cậu rất muốn đánh văng Hanji lên mái nhà!

“Nói bậy bạ gì đó!! Mang…… loại chuyện này tuyệt đối không có khả năng xảy ra!”

Mọi người kì quặc nhìn chằm chằm.

Lúc gào lên tuy đã tỉnh lược từ mấu thốt, nhưng Eren đương nhiên vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

Connie bóp trán, Sasha bưng bát run tay không ngừng, Reiner cũng xoay mặt ra, tất cả mọi người cũng không muốn nhìn bộ dáng ngu ngốc này của Eren. Sáng sớm, nháo cái gì chứ, có đồ ăn ngon thì mau ăn đi, bọn họ muốn ăn ghê gớm còn chả được!

Levi nhíu mày, hắn cầm lấy thìa, bưng bát canh thuốc lên, múc một thìa, để trước miệng Eren, “Mở ra.”
Eren ngoan ngoãn há miệng.

Những người khác trong binh đoàn trinh sát đều thấy nhưng không thể nói, yên lặng ăn xong rồi chuồn. Đáng tiếc chỉ còn lại các tân binh, người như bị sét đánh trúng, đây chính là hạ sĩ Levi kẻ mạnh nhất nhân loại trong truyền thuyết đó hả, nghe nói ở pháp trước còn đánh bay cả răng của Eren mà…… Thì ra ngài ấy đối tốt với Eren như vậy, còn đút cơm cho ăn nữa…… Thế giới này nhất định là bị titan làm hỏng rồi!

Thẳng đến khi buổi huấn luyện đã xong, các tân binh cũng vẫn chưa tìm thấy não của mình đâu.

Ăn xong bữa, Eren buông thìa xuống, cậu phát hiện trong các tân binh rời đi để bắt đầu lên lớp huấn luyện không có Mikasa, Armin lẫn Jean.

“Hạ sĩ Levi……”

“Gì?”

“Xin hỏi, Mikasa bọn họ đâu?”

Lông mày Levi chau lại một chút, “Em rất quan tâm?”

Hai tay chống lên đầu gối, Eren nghiêm túc trả lời,“Tôi biết Mikasa phạm sai lầm, sẽ bị trừng phạt. Tôi chỉ là muốn biết, hiện tại bọn họ ra sao.”

Eren là một binh lính có tính kỷ luật nghiêm khắc, Levi lại một lần nữa tán thành sự nghiêm túc của Eren. Cho nên, tuy rằng trong lòng không thích việc Eren lúc nào cũng để ý tới Mikasa, Levi vẫn nói cho Eren biết, “Armin và Jean bị giam cầm ba ngày, Mikasa trục xuất khỏi binh đoàn trinh sát.”

“Hả?!” Eren giật mình, “Trục xuất……”

“Sự tồn tại của cô ta là một uy hiếp đối với em.”

Điều này khiến Eren trở nên nóng nảy, Mikasa chắc chắn là vì cậu nên mới bỏ qua binh đoàn hiến binh quyền lực và an toàn nhất, đi vào nơi nguy hiểm nhất là binh đoàn trinh sát, nếu như bị trục xuất…… Vậy chẳng phải là cơ hội vào binh đoàn đồn trú cũng không có?

“Hạ sĩ, Mikasa chỉ là nhất thời xúc động. Tôi xin cam đoan về sau cô ấy sẽ không vi phạm nữa, cô ấy rất mạnh, giữ lại trong binh đoàn trinh sát nhất định có thể cống hiện cho nhân loại, liệu có thể……”

Một omega đã được đánh dấu, trước mặt alpha đã đánh dấu mình, nói rằng alpha khác rất mạnh, sẽ có kết quả gì?
May mắn là lực khắc chế của Levi lớn hơn bất cứ một alpha nào, hắn đè nén xuống cảm giác kiêu ngạo đột nhiên hỗn loạn trong lòng, trầm giọng nói, “Eren, hoàn thành tốt huấn luyện của em, còn việc khác đều do ta quyết định.”

Vô luận về công hay tư, Eren đều không thể phản bác lại được gì đối với những lời này. Cậu lại lòng nóng như lửa đốt cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể lập ý đồ cầu tình, “Cầu ngài……”

“Này, thằng nhóc kia, hạ sĩ Levi anh minh của bọn ta vĩ đại hơn so với con nhóc kia, ngươi đừng có không biết giới hạn! Khốn kiếp chứ ong bướm lẳng lơ thì sẽ phải chịu trời phạt đấy.” Oluo khó chịu mở miệng, hắn sắp không nghe nổi nữa rồi, thật là, thắng nhóc thối này đúng là không có một chút tính tự giác nào khi được cưng chiều sao? May mà chỉ là cầu tình, đúng rồi, hình như con nhóc tên Mikasa kia có nói cái gì đó…… Đúng rồi! Quyết đấu!

“Hạ sĩ Levi, tối hôm qua khi Mikasa Ackerman tỉnh lại, cô ta có đưa ra lời thách đấu chính thức với ngài……” Oluo lúc này mới nhớ đến lời truyền đạt của Mikasa.

Eren không biết nên hình dung tâm tình của mình như thế nào, Mikasa thế nhưng lại vì mình, lại còn đang trong tình trạng này. Khiêu chiến kẻ mạnh nhất nhân loại, chỉ vì đạt được tư cách bảo vệ mình sao?

Mikasa, không cần trả giá nhiều như vậy vì tớ, tớ không biết nên hồi báo cậu như thế nào. Cậu là gia đình của tớ, là người thân quan trọng nhất của tớ. Tớ cũng không muốn biến thành đồ dễ vỡ cần bảo vệ, tớ cũng có thể bảo vệ các cậu mà!

Trong đôi mắt xanh biếc của Eren có chút tự trách, có cảm động, còn có…… quyến luyến.

Lông mày của Levi càng lúc lại càng nhăn chặt, đúng là nói suông thì căn bản cô ta sẽ không để ý tới quyết định.

“Nói với cô ta, có thể. Ba ngày sau, để cho hai thằng nhóc đang bị giam kia cũng chứng kiến cuộc chiến. Nếu cô ta thua, thì liền lập tức ngoan ngoãn cởi quân trang lăn ra ngoài, từ nay về sau không được xuất hiện ở binh đoàn trinh sát.”

Hanji có chút kinh ngạc trừng lớn mắt, cô tưởng rằng Levi sẽ không thèm chớp mắt mà cự tuyệt thẳng luôn, hơn nữa sẽ kiên quyết làm theo quyết định của mình chứ. Bởi vì bình thường Levi đều không thèm để ý tới những việc vô nghĩa, thế mà hiện tại lại đồng ý quyết đấu trước mặt toàn bộ binh đoàn trinh sát mà còn có cả Eren?

Đây là…… ghen tị?!

Trăm phần trăm là ghen rồi!!

Cùng lúc đó, Bertolt đi đến sân huấn luyện thấp giọng nói với Reiner, “Người của binh đoàn trinh sát phòng ngự chặt chẽ như vậy, cậu có thể tìm được cơ hội xuống tay không?”

Reiner còn đang đắm chìm trong khiếp sợ sau khi nhìn Eren được đút cơm, hắn ‘a’ một tiếng, “Sẽ được…… hơn nữa, hình như tôi vừa mới nghe được…… mang thai…… Cậu nói, cậu sẽ mang thai hả?”

Rầm, Bertolt đứng không vững, ngã sầm xuống.

=====================================

作者有话要说:今天单位要开会~~所有评论晚上回评噢~

 

昨天的评论貌似还木有回评完,俺会晚上一并回的,卖萌甩尾巴~积分已经赠送,实践证明回复字数越多送的积分越多,迄今为止一次性赠送的最高分是33点积分噢!

 

留邮箱的基本已经发啦,如果两年内木有收到那就肯定是眼拙的俺发漏了,==可以回来再一次留!乱码的也再来,俺直接发到正文里。

 

不过,用电脑上的亲们,乃们戳下文案的微博地址就可以过去噢~新浪注册还素比较简单的3~

 

A.S扔了一个地雷投掷时间:2013092521:29:12

 

莎利絲扔了一个地雷投掷时间:2013092515:19:25

 

星辰月华扔了一个地雷投掷时间:2013092515:02:43

 

〃阿杂扔了一个地雷投掷时间:2013092510:43:03

 

夕音扔了一个地雷投掷时间:2013092510:08:17

 

宅腐最高扔了一个地雷投掷时间:2013092507:58:45

 

琉璃火野扔了一个地雷投掷时间:2013092423:06:22

 

左岸扔了一个手榴弹投掷时间:2013092418:28:41

 

谢谢上面的亲爱嗒们~~喵╭(╯3╰)╮~~

 

今天这章肯定不会被发小黄同志了吧噗,三章小黄同志并排站着好有震慑力啊……

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 7]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 7: Phiền toái khi thi lại

Hiện tại, chuyện thứ nhất mà mỗi ngày Tần Duy Nhất làm sau khi rời giường là mở máy giao dịch kiểm tra số tiền dư còn lại.

Chuyện thứ hai sau khi rời giường cũng chỉ là đánh thức Wina mở ra khu trung tâm thương mại tự do để xem số tiền trên đó.

Đối với hành vi tham tiền của chủ nhân, Wina cực kì khinh bỉ và giờ là khinh bỉ đến mức không thèm quan tâm.

“Đây là hệ thống giao dịch không gian siêu cấp của công ty vũ trụ liên minh công nghệ khoa học vô hạn”

Tính danh {Kí Chủ}: Tần Duy Nhất
Tuổi {Kí Chủ}: 17 tuổi
Vị trí không gian: Không gian bậc cao ( tinh cầu Ero )
Cấp bậc {Kí Chủ}: 0 cấp
Tiền tài {Kí Chủ}: 7800 vũ trụ tệ
Giá trị khen ngợi: 6

“Đây là phiên bản khu trung tâm thương mại tự do thuộc hệ thống miễn phí dành cho người dùng tại tinh cầu Ero”.
ID: Nhà ta chỉ có mèo may mắn.
Cấp bậc: Bình thường
Số tiền dư còn lại: 21000 vũ trụ tệ
Độ chân thực: 5

Tần Duy Nhất chà xát cái cằm bóng loáng của mình, ánh mắt vui vẻ híp lại một đường. Với tốc độ kiếm tiền như vậy thì việc nộp học phí trước kì hạn thông báo trên tờ đơn hoàn toàn không thành vấn đề. Nếu thi lại thuận lợi vượt qua bài kiểm tra thì trường cấp 3 tư nhân St.Marea sẽ không có lý do gì đuổi học cậu.

Wina nhắc nhở: “Chủ nhân, ngày mai là ngày đi thi đó! Anh đã xem sách xong rồi hả?” Những ngày này, cô nhóc chỉ thấy Tần Duy Nhất vội vàng kinh doanh buôn bán, sửa sang lại hàng hóa trong nhà mà còn bảo đảm trở thành một thai phu bình thường với đủ thời gian ngủ, hoàn toàn không có thời gian xem sách giáo khoa nhưng cậu vẫn không chút nào để ý, không biết với tình hình như vậy thật sự không thành vấn đề chứ nhỉ.

“Nhanh vậy, ngày mai sẽ thi hả?” Tần Duy Nhất đếm quả đạt đạt cùng quả lê trong ô vuông chứa vật qua một lần, xác định số lượng giao dịch trong tuần lễ này vẫn đầy đủ, cứ thế này thì cậu có thể vào tuần sau lại cùng Jarew giao dịch.

Chủ ID “Muốn một viên ngọc trai đen” cũng không biết có phải là ăn quả đạt đạt đến nghiện rồi không mà so với bầu bạn của Jarew đều ăn nhiều hơn nên cần số lượng giao dịch rất lớn làm cho Jarew cảm thấy đau đầu.Thật tình không biết là Jarew bọn hắn ngắt quả đạt đạt rất vả sao! Qủa đạt đạt cũng là trái cây mà ma thú ưa thích, thú nhân muốn từ trong miệng bọn chúng đoạt thức ăn thì hệ số nguy hiểm không phải thấp.

Có lẽ ông ta không phải là người duy nhất ăn nó mà là cả nhà cùng nhau ăn chăng? Tần Duy Nhất suy nghĩ lung tung chẳng có mục đích mà cũng muốn đánh chủ ý thật nhiều lên chủ ID “Muốn một viên ngọc trai đen” có tiền tài còn lại lẫn cấp bậc của người này đều được che dấu, theo Wina biết thì giao dịch trên thương trường khi tiền tài còn lại vượt quá 100 vạn là mức độ cao nhất thì khách hàng liền chỉnh thành che dấu.

Tần Duy Nhất đối với con số này líu lưỡi, không hề phúc hậu mà cân nhắc: nếu có thể biết rõ thứ ông ta yêu thích thì sẽ tìm ít vật đáng giá bán cho ổng thì tốt rồi!

Bước đầu tiên, ý định của cậu là bắt đầu từ ID “Muốn một viên ngọc trai đen”, ông ta đối với ngọc trai đen chấp niệm chỉ sợ cực kì mạnh mẽ? Điều tra từ tư liệu của  đế quốc Diễm Khung mới biết được thì ra đế quốc cùng các tinh hệ khác đều không có biển mà ngay cả hồ nước đều rất ít, điển hình rất nhiều tinh cầu vẫn là sa mạc, tự nhiên vô cùng khắc nghiệt. Trong hoàn cảnh tự nhiên như vậy, ngọc trai đương nhiên rất hiếm có. Nếu như cậu có thể làm ra mấy viên ngọc trai đen cao cấp thì còn lo túi tiền không thu được lợi nhuận chắc?

Bất quá, ngọc trai đen muốn kiếm từ nơi nào đây? Đầu tiên cậu nghĩ đến là Jarew nhưng Jarew tiếc nuối nói cho cậu biết tại tinh cầu thú nhân có ngọc trai hơn nữa rất lớn rất đẹp nhưng đều ở biển cả cùng hồ nước, những địa phương này rất tiếc đều là do tộc người cá quản lý, thú nhân bọn hắn ở trên lục địa không thể tự tiện tới gần, nếu không sẽ bị coi là khiêu khích dẫn đến đại chiến giữa các tộc.

Tần Duy Nhất không thể không bỏ đi ý niệm này, chung quy cậu cũng không muốn vì kiếm nhiều tiền mà giựt giây Jarew đi khơi mào chiến tranh.

Bất quá, hôm nay ngoài ý muốn gặp được một {Kí Chủ} đến từ không gian tinh cầu nguyên thủy, mở thuộc tính cá nhân của đối phương ra thì thiếu chút nữa làm cho Tần Duy Nhất vui đến phát khóc.

Tính danh {Kí Chủ}: Albert Lee
Tuổi {Kí Chủ}: 28 tuổi
Vị trí không gian: Không gian nguyên thủy ( Trái Đất thế kỷ 21)
Cấp bậc {Kí Chủ}: cấp 1
Tiền tài {Kí Chủ}: 298777 vũ trụ tệ
Khen ngợi giá trị: 99

“Anh anh anh… Anh là người Trái Đất?” Tần Duy Nhất kích động mà hoa chân múa tay vui sướng còn kém chút nữa bổ nhào đến trước mặt đối phương cầu vuốt ve! Cậu làm sao có thể không kích động được, nếu như mình có thể cùng người trái đất thế kỷ 21 liên hệ thì có nghĩa là cuối cùng sẽ có một ngày cậu có thể trở về Trái Đất?

“Đúng vậy thưa Tần tiên sinh tôn kính của tinh cầu Ero, dường như ngài rất có thiện cảm đối với người Trái Đất chúng tôi?” Albert Lee tự kỷ mà vén mái tóc màu vàng kim lên, lộ ra một đôi mắt màu xanh thẳm y hệt như biển cả, khiêu mi cười cười.

Tần Duy Nhất không chỉ gật đầu nhưng còn chưa đến mức xuất phát từ nội tâm mà chứng minh mình từ Trái Đất xuyên việt tới vân vân, tự bình tĩnh trở lại rồi nói ra: “Đúng vậy, tôi đối với văn minh Trái Đất rất hứng thú. Anh cần giúp gì?”

Albert Lee tỏ vẻ mình muốn mua sắm một ít người máy tài giỏi vì biệt thự nhà hắn tới mấy ngàn mét vuông lại thiếu công nhân quản lý tin cậy.

“Tôi cảm thấy người máy nghe lời hơn nhiều, công tác sẽ không cùng tôi ra giá rồi lại đổi giá, tôi cũng không phải lo lắng chúng phản bội tôi.” Albert Lee xem ra cũng là người không có cảm giác an toàn, so với người hầu giá rẻ thì càng muốn sử dụng người máy đắt đỏ hơn “Cậu có thể cung cấp người máy cho tôi không? Kiểu gia dụng cùng nông dân cần khoảng 10 người.”

Tần Duy Nhất đối với người máy ở  tinh cầu Ero không hiểu rõ lắm, có tính năng gì càng không biết, cậu muốn khảo sát qua thị trường rồi bàn lại “Người máy các loại có rất nhiều, tôi cần một chút thời gian để chọn lựa thích hợp nhất cho nhu cầu của anh. Mà này, ngày mai vào lúc này liên hệ lại với tôi được chứ?”

“Tốt, rất hy vọng cùng cậu trò chuyện lần nữa.”

Từ máy giao dịch, tìm kiếm từ cao xuống thấp, Tần Duy Nhất chui vào một cửa hàng buôn bán người máy tốt nhất tại tinh cầu Ero, cậu từ yêu cầu của Albert Lee sàng lọc mấy lần liền phát hiện vài người máy lỗi thời có giá tiện nghi phù hợp với yêu cầu của y.

Cuối cùng, cậu đã lấy một người máy gia dụng chỉ có giá 750 vũ trụ tệ cùng một người máy nông dân giá 970 vũ trụ tệ. Lúc trả tiền ký kết hợp đồng mua sắm, bởi vì cậu mua là loại lỗi thời nên cửa hàng giảm giá xuống còn 85%, ngày mai có thể đưa hàng tới cửa.

“Nhưng mà chủ nhân ơi, trong nhà của chúng ta không có chỗ để người máy!” Wina vừa mới ở bên cạnh nhắc nhở hắn nhưng trong mắt Tần Duy Nhất đều là bạc, một chút cũng không nghe thấy.

Lúc này, cậu mới ý thức được đó là một vấn đề lớn, “Không xong, sao mình lại quên chuyện này cơ chứ!”

Tần Duy Nhất vì sự lỗ mãng của mình mà hối hận không thôi nhưng tiền đã thanh toán đơn đặt hàng cũng đã kí, muốn bỏ cũng đâu có được, chuyện này phải làm sao bây giờ?

Nếu không thì cắn răng mua cái vòng tay chứa vật vậy? Qủa thật chỉ có biện pháp này mà thôi.

“Haizz, chủ nhân anh thật sự quá ngu ngốc, cái người Hoàng Kim VIP kia nhất định sẽ có loại vật này, sao anh không hỏi ông ta?” Wian đúng là Wina, thời khắc mấu chốt thật sự dùng rất tốt.

Tần Duy Nhất vỗ đùi, “Đúng nha! Bọn họ là kẻ có tiền có lẽ không thiếu loại vật này đâu!”

Bởi vì trong khoảng thời gian này cậu và “Muốn một viên ngọc trai đen” đã thành lập tình hữu nghị tốt đẹp nên đối phương nghe nói cậu muốn mua vòng tay chứa vật liền lập tức trả lời: “Thế ra cậu vì việc này mà phiền não sao, vòng tay, hoa tai dùng để chứa vật thì tôi có rất nhiều, đều không dùng được. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ đưa cho cậu một cái.”

“Cảm ơn ông rất nhiều!” Tần Duy Nhất một bên vừa phát ra ánh mắt sáng như sao, một bên thì ở trong lòng dựng thẳng ngón giữa: thật sự là kẻ có tiền!

“Muốn một viên ngọc trai đen” đưa cho cậu là một hoa tai chứa vật hình dạng giống như giọt nước, có thể đeo trên cổ, dùng vòng cổ tinh tế mang vào trông như vật phẩm trang sức sáng lấp lánh.

Tần Duy Nhất thử đem toàn bộ quả lê cùng quả đạt đạt chuyển vào hoa tai chứa vật, phát hiện thứ này dùng quá tốt, dưới sự hưng phấn liền đem tất cả hàng hóa nhét vào, nhét xong kiểm tra lại vẫn còn rất nhiều không gian trống.

Wina lại phổ cập kiến thức cho cậu: “Nếu không gian ở bên trong hoa tai sắp đầy thì sẽ phát ra ánh sáng màu đỏ để nhắc nhở anh.”

“Ừ, đúng là đồ tốt nha” Đương nhiên, điều mà cậu cao hứng nhất chính là không tốn một phân tiền tới mấy vạn như giá thị trường để mua hoa tai chứa vật cho nên mới nói ôm đùi kim chủ thật hạnh phúc, hạnh phúc quá đi!

Lúc Wina đang lải nhải thì Tần Duy Nhất sau khi sống lại lần thứ nhất đi ra ngoài, theo hướng dẫn của nàng đi đường 93 lên máy phi hành công cộng, hướng tới trường cấp 3 tư nhân St.Marea tiến hành cuộc thi lại xui xẻo.

Đứng dưới lầu dạy học tại trường cấp 3 St.Marea giống như quả trứng kim loại cực lớn, Tần Duy Nhất cảm giác 囧 thật sâu sắc. Học ở một nơi như thế này sao, cái vòng sáng chói lóa kia đúng là chọt mù mắt cẩu ông đây rồi!! Fuck!!! Đây là ánh sáng phản chiếu, là kim loại hấp thụ nhiệt, thật sự là quá lãng phí tài nguyên lại rất đốt tiền nữa!

Tần Duy Nhất vừa lầm bầm nói vừa bước nhẹ nhàng đi vào trong. Phòng học thi lại thống nhất tại tầng 44, cậu bước vào thang máy chỉ chớp mắt là đến với tư cách là một kẻ nhà quê từ Trái Đất thế kỷ 21 đến, bản tính thích ứng của cậu vẫn chưa được khiến cậu muốn nôn ra.

“Không cần khẩn trương, đây là phản ứng nôn nghén, sau ba tháng sẽ không như vậy nữa.” Wina an ủi cậu, “Nếu không, ngồi nghỉ ngơi một chút đi?”

Sắc mặt Tần Duy Nhất tái nhợt, ngồi trên ghế ở hành lang, rất muốn uống một ngụm nước đem buồn nôn trong dạ dày đè xuống. Ngẩng đầu nhìn thấy đối diện có máy bán hàng tự động, che miệng chậm rì rì đi tới, ngay lúc cậu dùng con số điện tử trên cổ tay quét vũ trụ tệ thì đột nhiên một bàn tay thò ra ngay sau lưng cậu dùng sức đẩy.

“Ah!” Nếu không phải phản ứng nhanh, cái ót Tần Duy Nhất chắc chắn sẽ đụng lên máy bán hàng.

“Hừm, tao còn tưởng ai đây chứ hóa ra là nhóc thỏ con Tần Duy Nhất cũng tới thi lại nha. Lần này là mấy môn thi rớt ế, loại người bình dân thấp kém như mày mà cũng xứng đến trường St.Marea học sao? Nếu như tao là mày thì đã sớm tự động thôi học rồi, ở chỗ này làm chi cho xấu hổ mất mặt ?” Một thiếu niên cường tráng mặc đồng phục rộng thùng thình từ trên cao nhìn cậu, trên môi là một nụ cười mỉm xấu xa.

Màu tóc hắn màu xanh nhạt, đồng tử trong mắt là màu xanh lá u tối sâu thẳm, khuôn mặt hơi trắng, cả người lộ ra chút tối tăm phiền muộn không tốt đẹp gì. Nhưng khách quan mà nói thì ngũ quan tinh xảo của người này hoàn toàn có thể thuộc vẻ đẹp tuấn mỹ.

Theo bản năng, Tần Duy Nhất cảm giác người này cùng mình bất hòa, âm thanh lạnh lùng nói: “Tránh ra!”

“Cái gì?” Hắn tới gần một bước, đưa tay muốn tóm lấy cổ áo Tần Duy Nhất, “Thằng nào cho mày lá gan nói với taonhư thế hả?”

Tần Duy Nhất trong nội tâm cười khổ một tiếng, xem ra Tần Duy Nhất “kia” không chỉ là đồ bỏ mà còn thường xuyên bị bạn hoc trong trường ăn hiếp, thật sự là chết tiệt mà. Nhưng cậu không phải y, cậu cũng sẽ không tùy ý để người khác đứng trên đầu mình đi ị!

Cậu nhẹ nhàng xoay cổ chân, nghiêng người hướng bên cạnh né tránh, vẻ mặt kiêu căng nói: “Thực xin lỗi tôi không biết cậu. Này, cậu bạn, cậu chẳng lẽ chưa từng nghe qua một câu —— chó ngoan không cản đường sao!”

============================================
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: pháo hôi thứ nhất xuất hiện roài ~

Long Uyên [Long Hậu: bát]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: bát

Chu Tước có biệt hiệu là Lăng Quang Thần Quân, tên gọi là Thọ Thi, nắm giữ pháp thuật về lửa, là người mang tới điềm lành, cũng tinh thông cổ thuật.

Ba người cùng nhau đi tới trước Khôn Cực cung.

Trong Khôn Cực cung,

Đứa nhỏ bị xách lên trên không trung, đôi mắt mở to sợ hãi yên lặng nhìn người trước mặt. Qủa nhiên là huyết mạch tương liên, chỉ có đứa nhỏ này biết hắn là ai. Mặc dù dung mạo giống như Bạch Hiểu thậm chí chính là Bạch Hiểu nhưng tâm cũng không phải y. Tất cả mọi người đều bị đuổi khỏi phó điện, chỉ có Giác Giác ở cùng Bạch Hiểu. Cho dù có khóc nháo cũng không thể tạo được tác dụng gì. Giác Giác nghẹn ngào, nhăn mặt nhăn mày. Đối với một đứa nhỏ bị người lớn giơ lên cao cũng phải sợ hãi không ngừng, không khí càng lúc càng nghiêm trọng. Bạch Hiểu nhếch môi nhẹ nhàng cười: “Thật ra, ta muốn xem thử long nhi có thực sự bất tử hay không nha”. Ngón tay trắng nõn gần như chậm rãi mở ra. Thanh âm của Lâu Giác Giác nghẹn ngào cũng không phát ra, hai mắt giận dữ mở to nhìn người trước mặt. Giống như đột nhiên lớn dần thành một nam tử hán đầu đôi trời chân đạp đất.

“Ha hả… Bây giờ còn chưa thể giết ngươi được”. Bàn tay mở ra gần hết chỉ còn hai ngón thì Giác Giác sẽ rơi xuống mặt đất nhưng Bạch Hiểu lại đột nhiên nói. Y hơi hơi quay đầu đi thì cửa phó điện đột nhiên bị mở ra. Đúng là Lâu Uyên….

“Long nhi”. Lâu Thanh dẫn đầu kêu lên. Với độ cao kia cho dù là viên thịt tròn cũng sẽ bị đập thành thịt nát. Lâu Thanh muốn tiến lên thì bị một đôi tay ngăn lại.

Lâu Uyên chăm chú nhìn bóng người núp trong bóng đêm, tâm bỗng nhiên đau đớn.

Bóng người nọ đưa tay vứt đứa nhỏ trở lại nôi rồi chậm rãi lại gần trước mặt Lâu Uyên. Vẫn là đôi tay ấy vuốt ve Lâu Uyên: “Uyên. Cuối cùng, ngươi  sẽ là của ta”. Lâu Uyên cùng ánh mắt xa lạ đối diện nhau. Bàn tay xiết chặt thành quyền ngay cả xương cốt cũng kêu răng rắc gần như sắp gãy.

Chu Tước Thọ Thi dựa vào tình huống không ai chú ý liền bổ nhào về phía Bạch Hiểu. Y gần như không hề phòng bị, lập tức bị đánh té xỉu ở trong lòng Lâu Uyên.

Lâu Thanh: “… . . . . .”

Lâu Uyên: “… . . . . .”

Thọ Thi: “Luyến tiếc xuống tay thì để cho ta tới, hiện tại điểm mấu chốt là phải phá bỏ tâm cổ.” Nói xong liền phất tay áo rời đi trước.

Lâu Uyên nhìn khuôn mặt Bạch Hiểu dựa vào trong lòng hắn. Đây mới là Bạch Hiểu mà hắn quen thuộc. Cố gắng nhẫn nại không phát tác. Ba người hướng chính điện bước vào.

Thọ Thi kiểm tra cho Bạch Hiểu rồi sau đó đứng dậy, ba người đối mặt nhìn nhau. Lâu Thanh hỏi: “Sao vậy? Cổ này có khả năng giải không?”

Thọ Thi nhìn thoáng qua Lâu Uyên: “Cổ này là cổ mẫu tử đồng tâm, trên người Bạch Hiểu là cổ tử mà cổ mẫu chắc chắn đã hạ trên người kẻ kia. Phải lấy máu hoặc trái tim của rồng để kết hạ khế ước, người bị hạ cổ tử nếu trong 7 tuần tức 49 ngày chưa tìm được cách giải cổ thì người có cổ mẫu sẽ hoán đổi linh hồn cho người bị hạ cổ tử”.

Lâu Thanh cả kinh nói: “Nói cách khác là Bạch Hiểu sẽ bị linh hồn Lâu Cơ thay thế. Thế nhưng Lâu Cơ lúc nào thì tìm được thời cơ kết hạ khế ước? Long cung đề phòng nghiêm ngặt mà bệ hạ đối với người có thể uy hiếp vương hậu thì đã thiết lập kiểm soát rất mạnh. Căn bản không thể bị hạ cổ, lại càng không thể lấy được máu”.

“Không”. Trong mắt Lâu Uyên thoáng hiện một tia hàn ý, “Lúc Giác Giác phát sốt thì Hiểu Hiểu đã dùng long châu trị liệu.”

“Có nghĩa là Lâu Cơ đã đem cổ hạ trên người long nhi nhưng không ngờ người kia có thể dự đoán được vương hậu nhất định sẽ dùng long châu trị liệu. Sao có thể trùng hợp như thế.” Lâu Thanh hơi nghi hoặc nói.

“Chỉ sợ, người nọ sớm đã đem toàn bộ y sư trong long cung rời khỏi Khôn Cực cung mà ngươi lại vừa vặn không ở, Lâu Uyên cũng thế mà cách đơn giản nhanh nhất chính là lấy nguyên khí long châu tập hợp nhanh chóng để trị liệu.” Thọ Thi nói.

“Như vậy. . . . . Hiện tại chỉ cần đem người có cổ mẫu bắt lại thì Thọ Thi liền có biện pháp giải cổ. Bệ hạ hãy hạ lệnh truy nã người nọ, chắc chắn là Lâu Cơ con gái Ly Vẫn”. Lâu Thanh nhìn về phía Thọ Thi nói ra kết luận.

“Là con gái của Ly Vẫn?” Thọ Thi suy tư thật sâu,liếc mắt nhìn Lâu Uyên. Quả nhiên chuyện cũng không đơn giản theo như lời của Lâu Thanh nói. Lâu Uyên âm thầm xiết chặt nắm tay. Trong lòng bất an cùng đau đớn càng thêm tràn ngập sâu sắc.

“Cái gọi là cổ mẫu tử đồng tâm có nghĩa chính xác là nếu muốn giải trừ cổ này thì cách duy nhất là phải giết chết người bị hạ cổ tử. Linh hồn của người có cổ mẫu sẽ cùng thân thể của người bị hạ cổ tử sẽ biến mất thì hiệu lực của cổ này mới chấm dứt. Điều này có nghĩa là lấy cái chết đổi linh hồn.”

Khi Thọ Thi nói xong thì trong phòng yên tĩnh giống như vực sâu đen tối không ngừng đem mọi người kéo xuống.

Nếu cái giá là phải giết chết Bạch Hiểu để linh hồn quay về thì gần như có thể nói. . . . cổ tử này thực sự khó giải. Nhưng nếu để mọi người hoặc Lâu Uyên tận mắt chứng kiến Bạch Hiểu biến thành một người khác chẳng khác nào là hình phạt tàn nhẫn nhất, cổ mẫu tử đồng tâm chân chính ác độc cũng không giống như cái chết. Mà so với cái chết thì chuyện tự mình mất đi linh hồn còn đáng sợ hơn rất nhiều, người mất đi linh hồn thì đời đời kiếp kiếp không được luân hồi, có ai muốn nhìn người mình yêu trở thành người khác đâu.

Nhìn tay của mình nhưng không phải mình vuốt ve Lâu Uyên, nhìn khuôn mặt của mình lại không phải mình tựa vào trong lòng hắn. Bạch Hiểu trong mộng đã sớm đoán được. Thời gian tỉnh táo ngày càng ít đi, trong mộng thường thường sẽ xuất hiện hình ảnh xa lạ dùng ánh mắt dữ tợn âm trầm nhìn mình. Nếu đúng như Thọ Thi đã nói thì 49 ngày sau linh hồn của mình sẽ bị thay thế. Nếu vậy thì Bạch Hiểu tình nguyện chết đi. Mà tính ra thì chỉ còn ba ngày. Ba ngày thôi. . . . . Có được tình yêu để rồi phải trả cái giá đau đớn thê thảm như thế này sao. Có lẽ đây chính là kết cục của bản thân.

Bạch Hiểu có thể tự tay kết thúc chính mình nhưng y không thể bóp chết sinh mệnh trong bụng. Y phải đi con đường nào đây, nước mắt như thủy triều từ khóe mắt chảy ra. Cho dù nhắm lại hai mắt, cho dù ta xuống địa ngục. Lâu Uyên, ta cũng không cho phép chính mình trở thành thế thân.

Chỉ nghe oanh một tiếng. Cửa phòng làm bằng đá rồng đều bị vỡ nát. Lâu Uyên toàn thân nổi gân xanh giống như tu la địa ngục. Trong thiên hạ, người có thể làm bạn ở bên cạnh hắn chỉ có Bạch Hiểu mà thôi. Nếu như không thể thì dù lên trời hay xuống địa ngục. Hiểu Hiểu … Lâu Uyên lau khô nước mắt tại khóe mắt Bạch Hiểu. Ta sẽ đi cùng ngươi.

生之佛陀, 死至地狱.

吾之龙後, 唯汝是焉

(Sinh chi phật đà, tử tới địa ngục.
Ngô chi long hậu, duy nhữ là yên)

Tự mày mò dịch :

Sinh ra hướng về Phật tổ, chết đi về với địa ngục.
Long hậu là của mình ta, chỉ có duy nhất một người.

————- Long hậu

Trong lúc yên tĩnh không tiếng động, một bóng người lén lút tới gần.

Lâu Uyên đứng dậy nhìn người kia, cũng là lúc trong ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa hủy diệt giống như muốn  nuốt trơì hủy đất lan rộng khắp Long Thành.

=====================================

Cổ: Là một vật độc làm hại người. Tương truyền những nơi mán mọi (dân tộc thiểu số) nó hay cho vật ấy vào trong đồ ăn uống, người nào ăn phải thì sinh ra rồ dại mê muội.

Ai biết nghĩa chính xác 2 câu thơ cuối cùng thì comt phát để bạn sửa lại cho đúng.

Long Uyên [Long Hậu: thất]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thất

Lâu Uyên có thói quen dậy sớm cho dù yêu thương người yêu suốt cả đêm cũng không hề mệt mỏi, còn chưa muốn đứng dậy thì ngoài cửa thông báo có Lâu Thanh đến.

Lâu Uyên nhẹ nhàng đứng dậy, mở một góc cửa thư phòng ra, trong nháy mắt Lâu Thanh bị mùi dâm mỹ trong đó làm cho mặt đỏ bừng, lại nhìn dấu vết không thể tưởng tượng trên ngực mở toang của lão ca nhà mình liền hiểu được người trong thư phòng là ai “Khụ khụ. . . . .” Nhìn vẻ mặt Lâu Uyên không kiên nhẫn cùng bộ dạng táo bạo, Lâu Thanh xấu hổ cười cười, mỗi lần hắn tới cũng đều không phải thời điểm thích hợp!
Lâu Uyên xoay người, đem cửa nhẹ nhàng đóng lại, tầm mắt Lâu Thanh thoáng nhìn qua nhưng lại cảm thấy có tia ánh mắt từ trong thư phòng quét tới trên người mình chứa hơi lạnh thấu xương, lạnh lẽo mà tuyệt tình.

“Người trong phòng là vương hậu sao?”

Lâu Uyên không nói lời nào, chậm rãi quay đầu liếc mắt uy hiếp Lâu Thanh, chắc chắn ngoại trừ Bạch Hiểu ra thì còn ai có thể ở trong thư phòng suốt cả đêm.

Lâu Thanh cúi đầu, tuy rằng không phải không thừa nhận nhưng nếu Lâu Uyên rất yêu Bạch Hiểu đã xác định người trong phòng chính là thê tử của mình thì người ngoài sao có thể kết luận bừa được? Nhưng mà ánh mắt kia là hắn nhìn lầm rồi hay là. . . . .

Hai người đều có tâm sự trong lòng vẫn yên lặng không nói.

Khôn Cực cung

Các thị tỳ vội vàng dọn dẹp cửa ra vào, mỗi người đều bận rộn thực hiện trách nhiệm của mình còn chưa xong thì Bạch Hiểu đã trở lại, vẻ mặt mệt mỏi hướng thị tỳ hỏi: “Giác Giác thế nào?”

Thị tỳ cúi đầu nói: “Long nhi vẫn ngủ say ở phó điện ạ”.

Bạch Hiểu gật gật đầu thong thả hướng phó điện đi tới.

Cho dù là thị tỳ cũng có thể cảm nhận được vương hậu hiện giờ rất xa cách cùng lạnh lùng. Giống như trong vòng một ngày có thể biến thành nhiều loại hình thái, Bạch Hiểu khi ôn hòa thường thường sẽ quên ngày đó mình đã làm chuyện gì với ai hoặc là vô cớ tức giận. Ai cũng không hoài nghi giờ phút này người đứng trước mặt mình không phải vương hậu, bất kể là ai y sư đều lấy tánh mạng của mình ra đảm bảo thân thể Bạch Hiểu không hề dị thường. Mà người có thể nghi ngờ Bạch Hiểu chỉ có long vương Lâu Uyên.

Chỉ duy nhất người này mới không có khả năng nhận sai người yêu của mình. Cho dù hiện tại trong lòng Lâu Uyên đối với Bạch Hiểu còn nghi ngờ nhưng cũng không có cách nào nói ra. Trừ bỏ tính tình người này bỗng nhiên biến hóa thì không ai nghĩ có một Bạch Hiểu thứ hai.

“Bệ hạ, có chuyện không thể không nói”. Lâu Thanh nói.

“Ừ”. Lâu Uyên nhìn chén trà trên tay, làn khói từng đợt từng đợt bay lên làm vẻ mặt quân vương mơ hồ đi.

“Vương hậu hắn….” Lâu Thanh xoay người lại nhìn thẳng Lâu Uyên..

Lâu Uyên đứng dậy nhưng lại ngoài dự kiến của Lâu Thanh không có nổi giận, hai người đối mặt với hoa sen trong chòi nghỉ mát thật lâu không nói gì.

“Chuyện Lâu Cơ, ngươi còn nhớ rõ không?” Lâu Uyên nói.

Lâu Thanh ở trong đầu tìm tòi cái tên này, đột nhiên một ý nghĩ xẹt qua, cả kinh nói: “Bệ hạ là nói con gái của Ly Vẫn, người cùng bệ hạ trước đó có hôn ước sao”.

Lâu Uyên nhìn Lâu Thanh gật đầu nói: “Ừ.”

“Vậy nói cách khác bệ hạ hoài nghi vương hậu hiện tại là Lâu Cơ cải trang? Bệ hạ đã phát hiện còn không. . . . .”

Tay Lâu Uyên bóp chặt lại, tay vịn dưới bàn tay lập tức nát bét “Ta sao có thể không nhận ra Hiểu Hiểu chứ. Trong cơ thể hắn có thanh long châu độc nhất vô nhị cuả ta. Cho dù diện mạo Hiểu Hiểu bị thay đổi, ta tuyệt đối sẽ nhận ra hắn. Huống chi..”

Lâu Thanh cuối cùng cũng hiểu được ý tứ Lâu uyên “Ý bệ hạ là. . . . .”

“Lâu Cơ am hiểu cổ thuật. Hiện tại ngươi lập tức mời Chu Tước đến đây. Việc này không thể lộ ra ngoài. Tuyệt đối không thể. . .”

Lâu Thanh ý thức được tầm quan trọng của vấn đề cùng với hiện tại vì sao Bạch Hiểu không giống với Bạch Hiểu trước kia. Tất cả các câu đố gần như có thể vì chuyện này được tháo gỡ, Lâu Cơ vì lý do gia tộc để được kết hôn trong khi đó Lâu Uyên lại liều lĩnh làm ra chuyện Bạch Mạc khiến cho Lâu Cơ vỡ mộng làm vương hậu, giấc mộng từ nhỏ của Lâu Cơ chính là trở thành vương hậu của Lâu Uyên. Đôi mắt màu lam tím kia vô cùng kiên định hướng về mỗi người giáo huấn suy nghĩ của nàng. Lâu Cơ là cháu của Lâu Ban – đệ đệ của long vương đời trước (cha Lâu Uyên), Lâu Ban cùng Bắc Hải Giao Long Ly Thị sinh hạ một đứa con. Nhưng khi người này lập gia đình năm thứ hai sinh ra Lâu Cơ thì qua đời. Y là đứa con tập hợp hết tất cả ưu điểm của Lâu Ban nhưng lại tráng niên mất sớm sau đó Lâu Ban nuôi dưỡng Lâu Cơ xem như bảo bối mặc cho nàng muốn làm gì thì làm. Lâu Cơ không tập luyện tác phong của một tướng lĩnh lại thiên về cổ thuật, muốn đem Lâu Uyên làm đồ vật nắm trong tay mình, như cá trong ao. Vốn định chờ chuyện Bạch Mạc trốn tránh khiến Lâu Uyên hết hy vọng thì cưới mình nhưng không nghĩ tới nửa đường lại xông ra một Bạch Hiểu. Một bước lên trời ngồi trên vị trí vốn nên là của nàng. Hai người lại còn tỏ ra ngọt ngào hạnh phúc. Thế là ngọn lửa ghen ghét liền bùng nổ dâng trào. Cuối cùng Lâu Cơ cũng tóm được cơ hội.

Bạch Hiểu nắm khuôn mắt đứa nhỏ mà trên mặt lộ ra nụ cười quỷ quyệt, âm trầm. Đứa nhỏ lim dim mở to mắt nhìn ánh mắt dữ tợn của “mẫu thân” trước mặt đã không phải là Bạch Hiểu. Người nọ âm trầm chậm rãi hé miệng nói: “Bộ dạng cũng giống tên tiện nhân kia thật”. Móng tay dùng lực nắm chặt đứa nhỏ, trên làn da non mịn của Lâu Giác Giác liền xuất hiện vết máu.

“Oa a…….” Tiếng khóc vang dội quanh quẩn trong không khí. Rồi lại rất nhanh biến mất không thấy.

——————————————————————————————————————

Ps: Ly Vẫn có tên là Si Vĩ, là cá mang hình rồng. Tương truyền ở Nam Bắc triều, do phật giáo Ấn Độ “Ma Kiệt Ngư” truyền vào. Nó ở trong kinh Phật là vật phun mưa xuống có thể dập tắt lửa.

——————————————————————————————————————

Tiểu phiên ngoại ngốc manh.

Con trai nhà long vương được năm tuổi, vẫn như cục thịt béo béo đô đô.

Một ngày kia, nhìn cái bụng tròn xoe đang mang đệ đệ thứ ba của Bạch Hiểu, lại nhìn nhìn cái bụng tròn vo của mình hút một hơi kêu lên: “Nương.” Khuôn mặt đỏ bừng vừa gọi còn xuất hiện thêm lúm đồng tiền nho nhỏ xinh xinh.

Mặt Bạch Hiểu liền đen thui, ẩn nhẫn dạy lại: “Không phải nói gọi là cha sao Giác Giác ?”

Đứa nhỏ nói: “Con có cha rồi”.

Khóe miệng Bạch Hiểu run run, vẫn quyết ý tiếp tục sắm vai cha mẹ tốt dụ dỗ nói: “Đó là phụ vương, ngoan! Sau này gọi ta là cha. Biết không?” Lâu Giác Giác nhìn mặt Bạch Hiểu ngoài cười nhưng trong không cười rồi lại nhìn nhìn cái bụng tròn xoe giống cái lồng đèn nhỏ liền rung đùi đắc ý nói: “Đúng vậy, là người sanh ra Giác Giác mà?”

Bạch Hiểu nghĩ đến đứa nhỏ cuối cùng đã thông suốt, liên tục gật đầu, vui mừng nói: “Ừ. Cho nên . . . . . ”

“Cho nên đó không phải là nương, đúng không nương.” Lâu Giác Giác vui vẻ nói.

Bạch Hiểu lại tiếp tục đen mặt, nhắm lại hai mắt nghĩ cách muốn bóp chết tâm đứa nhỏ.

Bảo vệ: Long Uyên [Long Hậu: lục]


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp: