Monthly Archives: Tháng Một 2015

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 9]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 9: Mị lực của ngọc trai đen

Wina không hiểu được sự lo lắng của chủ nhân cô, trước đây khi chủ nhân ở trường học bị người khác ăn hiếp, mỗi ngày về nhà cũng không dám nói với cha mẹ nuôi, chỉ biết trốn tránh, chịu đựng một mình. Có đôi khi chỉ dám phát cáu với chính mình, không phải cô không cổ vũ chủ nhân phản kháng nhưng tính cách của chủ nhân vốn hướng nội yếu đuối còn có chút tự ti cũng không bao giờ dám đáp trả lại.

Nhưng mà hiện tại rất tốt, chủ nhân không chỉ dám phản kháng mà gần như trở nên mạnh mẽ hơn, thường xuyên cúp học nhưng vẫn thi tốt còn đạt điểm cao nhất, không phải cậu nên cảm thấy kiêu ngạo cùng vui vẻ chứ? Nhưng sao lại u buồn thế kia.

“Chủ nhân, anh phải nhân cơ hội này dạy dỗ thật tốt những kẻ đã khinh thường anh!”, Wina vung nắm tay ảo, oán giận nói: “Trước kia, bọn họ ăn hiếp anh và bây giờ chính là lúc tốt nhất để đập lại bọn họ!”

Tần Duy Nhất lắc đầu, buồn cười: “Anh không có hứng thú đi trả đũa nhưng mà lúc trước anh bị ăn hiếp dữ lắm hả?”

Wina có hệ thống ký ức có thể đem mọi chuyện xảy ra dù lớn hay nhỏ của gia đình chủ nhân thu lại, nàng gật đầu nói: “Vâng, mỗi lần chủ nhân bị ăn hiếp thật đáng thương, không thì cũng bị người khác chế nhạo thành tích học tập kém, trong nhà không có tiền hay bị người ta đánh cho cả người đầy thương tích. Mà anh cũng không dám đi mét với thầy giáo, mỗi lần đều nói là mình không cẩn thận bị ngã, thật sự rất yếu đuối… ”

Chỉ bị cười nhạo và bị đánh mà thôi, Tần Duy Nhất cảm thấy cũng không nghiêm trọng lắm. Trước đây, cậu cũng thường xuyên bị người khác ăn hiếp do dáng người nhỏ bé, không cao lớn. Nhưng sau đó, cậu đã dựa vào bản thân thi đậu trường trung học trọng điểm, tiếp đó dùng kì nghỉ hè đi học bơi lội cùng Taekwondo, khi những bạn học nhìn thấy cậu cũng không dám càn quấy nữa. Là người thì ai cũng ăn mềm sợ cứng, thời đại nào cũng thế thôi, cậu chẳng tội gì mà đi trả thù, chỉ cần cho họ thấy một phần mạnh mẽ của bản thân thì những người đó tự nhiên sẽ nhượng bộ tránh đi, không dám trêu chọc mình.

Tần Duy Nhất đối với thế giới này vẫn chưa có cảm giác thuộc về nó nên vẫn phòng bị một ít là điều tất nhiên, bởi vậy cũng không muốn ở trường học tạo một cú náo động làm chi. Nhưng mà, cậu thật sự không ngờ, văn học cổ đại lại thi tốt như thế, dễ dàng đạt điểm cao nhất. Hơn nữa, cũng không phải chỉ đứng đầu môn này mà đứng đầu toàn bộ các môn đã thi lại.

“Quên đi Wina, làm người cũng phải khoan dung độ lượng mà anh lại rất bận, không có sức đâu mà để ý chuyện này.”, Tần Duy Nhất thoải mái lắc lắc tay.

Wina bĩu môi, không haì lòng. Cô nhóc chợt nhớ tới một chuyện, cảm thấy chủ nhân nhà mình rất ủy khuất, những khoản nợ khác có thể không tính nhưng người này thì nhất định phải tính.

“Chủ nhân, anh đã quên người kia rồi hả? Anh rất thích hắn, còn cố gắng lấy can đảm thổ lộ với hắn nhưng hắn lại đối xử ác độc với anh, cảm giác lúc đó tuyệt đối không thể quên được!”

Tần Duy Nhất chỉ vào mũi mình, há to miệng nói: “Anh có thích người khác hả? Là ai vậy? Nam sao?” Hay người này chính là cha đứa nhỏ trong bụng cậu nhỉ? Tốt thôi, kẻ đáng nghi nhất rốt cuộc cũng xuất hiện!

Wina hầm hừ nói cho cậu biết: “Đương nhiên là nam, từ rất sớm chủ nhân đã biết tính hướng của mình. Hắn là học trưởng của anh, lớn lên cũng đẹp trai, người theo đuổi cũng nhiều, lúc trước em đã cảnh báo anh đừng thích người như vậy nhưng anh không nghe, vì hắn mà đem mái tóc màu đen xinh đẹp nhuộm thành màu bạc mà hắn thích rồi mới dám chạy tới thổ lộ, kết quả thất bại bị người đó dùng những lời lẽ rất khó nghe từ chối anh sau đó còn đem chuyện này oang oang toàn trường khiến cho ai ai cũng biết, em nhớ rõ ngày đó, anh về nhà khóc tới mấy ngày. Sau đó, càng hướng nội với yếu đuối hơn.”

Tần Duy Nhất không quen nhìn nam nhân khóc nhè, nhất thời như giẫm phải mìn, da đầu run lên “Wina à, đừng nói là anh đã lên giường của hắn nhen?” Đương nhiên đối phương cũng không phải loại mặt hàng tốt gì, với tên nam nhân cặn bã này, ngàn vạn lần đừng có là cha của đứa nhỏ! Cậu sẽ phun nước miếng cho xem!

“Thôi đi, đến giờ mà vẫn còn muốn trèo lên giường của hắn sao, anh chỉ cần đến gần hắn trong vòng một mét thì đã bị người ta từ chối rồi”. Wina nhớ tới đã cảm thấy quá dọa người “Vì thế, em tự hỏi đứa bé ở trong bụng anh từ đâu mà có? Nam nhân mắt mù nào mà coi trọng anh, cùng anh lên giường chứ?”

Tần Duy Nhất lạnh lùng liếc nàng một cái “Nhóc nói cái gì?”.

Toàn thân Wina run run, vội vàng cười làm lành: “Ha ha, là do trước kia chủ nhân quá yếu đuối, mà em cũng chưa từng nghe anh nói có người theo đuổi.”

“Quan tâm đến cha đứa bé làm gì, nó quan trọng lắm sao?”, Tần Duy Nhất vỗ vỗ ngực mình, “Hiện tại, anh đây hoàn toàn có năng lực tự nuôi sống bản thân, về sau nuôi con cũng không thành vấn đề, không cần phải dựa vào người khác!”

“Ừm, đúng vậy! Chủ nhân rất vĩ đại, chủ nhân muôn năm, chủ nhân nhanh nhanh kiếm tiền cho Wina thăng cấp đi!” Wina ở bên cạnh cổ động cho cậu.

“Chờ anh đem học phí nộp trước rồi tính sau.”

“Ừ, chủ nhân cố lên!”

Một đêm ngon giấc, vào ngày kế tiếp Tần Duy Nhất nghênh đón một khởi đầu tốt đẹp với hoa tình nhân bán được 2 cây, lượng tiêu thụ quả đạt đạt có xu thế không ngừng tăng lên còn lượng tiêu thụ của quả lê cũng rất tốt.

Tính toán số tiền trong tài khoản dùng để đóng học phí cũng gần đủ nhưng Tần Duy Nhất còn chưa muốn nộp vào lúc này, cậu cần số tiền dư nhiều ra một chút, nếu không nhập được hàng tốt thì cậu không thể xoay vòng vốn được.

Nghĩ đi nghĩ đi nào, cuối cùng cậu nghĩ tới ngọc trai đen.

Vừa lúc, Albert Lee đề nghị nói chuyện với cậu, ngay lập tức, cậu kết nối video với hắn.

“Ôi, Chào buổi sáng tốt lành, Tần thân mến! Sáng nay, tôi vừa thức dậy phát hiện nhà máy đối diện dựng lên cái ống khói, thật sự muốn chọc tức người khác mà! Cậu không biết chuyện này đối với đám động vật trong nông trường của tôi ảnh hưởng nghiêm trọng đến cỡ nào đâu, còn có đám hoa cỏ quý báu của tôi nữa… Tuy đã khiếu nại với ngành bảo vệ môi trường nhưng tôi vẫn cảm thấy rất khó chịu, cuối cùng vẫn cảm nhận được không khí rất bẩn.”, Albert Lee một tay cầm khăn che mũi mình, một tay cầm lọ thuốc làm không khí trong sạch xịt xịt chung quanh thật nhiều lần.

Tần Duy Nhất an ủi hắn vài câu, suy nghĩ linh hoạt hỏi han: “Xem ra, anh rất cần một cái máy lọc không khí hiệu suất cao.”

“Ờ, đương nhiên! Máy lọc không khí công nghệ cao ở tinh cầu các cậu chắc có thể giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này, cũng không biết có hiệu quả không đây.”, Albert Lee đang lo không biết làm thế nào cho phải.

“Albert thân mến, anh phải tin tưởng tôi, tôi sẽ giới thiệu một máy tinh lọc không khí không ồn không ô nhiễm, hoàn toàn bảo vệ môi trường, tiết kiệm năng lượng điện, có thể tinh lọc không khí trong vòng 40 – 120 mét vuông, sau khi bật được 1 phút liền cho người ta thấy được hiệu quả, nó sẽ làm cho anh cảm giác loại không khí này chỉ có ở trong rừng rậm! Anh thích hương vị như thế nào liền điều chỉnh như thế đó, có 88 loại hương vị không khí cho anh lựa chọn, còn có thể khống chế hơi nước trong không khí, tuyệt đối là một vật siêu đáng giá đó nha!”, Tần Duy Nhất lưu loát nói xong một đoạn dài, cảm thấy bản thân giống như nhân viên đẩy mạnh lượng tiêu thụ mua sắm TV ở trái đất thế kỷ 21, nhất thời ớn lạnh, cười ngây ngô hai tiếng.

“Nghe cũng không tệ lắm, vậy mua 1 cái dùng thử xem”.

“Uhm, tốt! Loại máy không khí mát mẻ GYYT hoàn toàn không chiếm không gian, chỉ lớn hơn con chuột một chút mà thôi, có thể đặt ở đầu giường hoặc trên bàn học. Khi anh ngủ có thể đem nó đặt ở phòng ngủ, lúc làm việc thì đem nó đặt ở thư phòng, rất tiện đúng không?”, Tần Duy Nhất vừa nói chuyện với hắn cũng vừa bảo Wina giúp mình mua một cái máy không khí mát mẻ có giá thấp nhất ở trong cửa hàng tự do giao dịch, dùng khóe mắt nhìn ánh sáng phần giá cả, chỉ có 268 vũ trụ tệ, thực sự con mẹ nó quá rẻ!

Albert Lee rất vừa lòng “Bao nhiêu tiền?”
.
Đôi mắt Tần Duy Nhất đảo đảo mấy lần, mặt không đổi sắc bắt đầu nói dối: “Lần này, tôi có thể cùng anh giao dịch hàng hóa được chứ? Cũng không muốn nói dối anh làm gì, thật ra bạn gái của tôi rất thích ngọc trai, đặc biệt là ngọc trai đen, chỗ anh có ngọc trai đen không? Tôi cũng không cần nhiều đâu, đủ để xâu lại làm một cái vòng tay là tốt rồi!”

Ngọc trai đen có chất lượng cao cấp ở trái đất thế kỷ 21 còn chưa tính là quý hiếm, Tần Duy Nhất cũng không tính toán lấy ngọc trai đen cao cấp làm gì, chỉ cần có thể lừa “Muốn một viên ngọc trai đen” là được rồi, còn phải xem thử trong tay Albert Lee có hay không đã.

“Ồ, Tần thân mến, cậu thật sự đã tìm đúng người rồi đấy. Nói đến ngọc trai thì không ai có thể so với bà nội tôi đâu, khi bà còn sống thì thú vui lớn nhất chính là cất chứa đủ loại ngọc trai xinh đẹp, nào là màu trắng, hồng nhạt, màu đen, bà đều có rất nhiều mà còn là cao cấp đấy !”, Albeert Lee đứng dậy, rời khỏi máy giao dịch một lát, khi trở về trong tay cầm theo một cái hộp nhung màu đỏ, quanh thân còn trang trí một vòng tròn bằng những hạt ngọc trai màu trắng, cực lỳ lộng lẫy.

Tần Duy Nhất không nhịn được mở to hai mắt, nhìn Albert Lee từ từ mở hộp nhung đỏ ra, đem một chuỗi ngọc trai đen phát sáng bốn phía ra.

“Chỉ nhìn thôi cũng thấy quá đẹp rồi!” Albert Lee khen ngợi: “Một chuỗi này bao gồm 12 viên ngọc trai đen xâu thành, mỗi một viên lớn nhỏ đều trải qua đo đạc chính xác, chỉ kém nhau chút xíu, ánh sáng màu cũng không phân biệt được, đều sàn sàn như nhau, chúng tao nhã giống như giọt sương trên lông chim thiên nga đen, tuy chất lượng không thuộc loại tốt nhất nhưng tôi cảm thấy bạn gái của cậu nhất định sẽ tỏa sáng bốn phía, trở thành tiêu điểm của yến hội, cậu thấy thế nào?”

Quả thực, Tần Duy Nhất không biết nói cái gì cho phải, Albert Lee đưa chuỗi này với mỗi một viên ngọc trai đen so với hạt đậu nành còn bự hơn, hắn định cùng cậu giao dịch thật sao? Ai đó lấy dùm cái chùy đập cậu một phát để tỉnh cơn mộng đẹp đi.

“Tôi, tôi cảm thấy nó… thật đẹp!” – Tuy rằng, cậu không phải chuyên gia nhưng vẫn nhìn ra được chuỗi ngọc trai đen này có giá trị rất xa xỉ.

“Tốt, chúng ta giao dịch đi.” Albert Lee hoàn toàn không nhìn ra hưng phấn cùng cuồng nhiệt trong ánh mắt Tần Duy Nhất, bản chất gian thương vốn đã chảy xuôi trong máu rồi.

Tần Duy Nhất cố nén ý cười cùng hắn giao dịch, lại vô lương tâm khen Albert Lee rất hiểu biết, còn khen đẹp trai khiến hắn kiêu ngạo, nhướng lông mày, khi cậu cầm được hộp đựng ngọc trai đen trong chớp mắt thiếu chút suýt cười đến méo miệng.

Cậu cười đến mức nói không ra lời, chỉ có thể dùng động tác đập đập giường để phát tiết trong lòng mừng như điên. Má nó, kiếm được lời rồi, kiếm được đống lời to rồi! Albert Lee, anh còn có thể phá sản hơn nữa không? Tôi thật sự yêu chết khách hàng như anh đấy!.

“Khụ khụ, chủ nhân! Phiền anh chú ý một chút, đừng có đè lên bụng như thế, coi chừng cái bụng anh kìa!”. Wina tỏ vẻ áp lực bản thân rất lớn, mỗi thời mỗi khắc đều phải cẩn thận không để chủ nhân làm ra hành vi thương tổn đến bảo bối. Sao lại gặp phải một chủ nhân không có tính tự giác chú ý mang thai thế này, số mạng của cô thật khổ mà.

Tần Duy Nhất rốt cuộc cũng ngừng cười, giống như con thỏ ngóc đầu dậy, chuyển dời đến ranh giới giao dịch trong cửa hàng tự do giao dịch, liền phát ra video yêu cầu nói chuyện với “Muốn một viên ngọc trai đen”.

“Muốn một viên ngọc trai đen” vừa mới online, chẳng biết tại sao chần chờ vài phút rồi mới tiếp nhận lời mời của cậu.

“Ngọc trai đen, chỗ tôi có ngọc trai đen nè, ngài có muốn lấy không?”. Tần Duy Nhất tin tưởng chắc chắn nếu đối phương thật sự thích ngọc trai, khi nhìn thấy chuỗi ngọc trai đen trong tay mình thì nhất định sẽ vui đến phát khùng cho coi.

“Muốn một viên ngọc trai đen” không quá tin tưởng hỏi lại: “Thật chứ? Cậu có ngọc trai đen, làm sao có thể…”

Thanh âm của ông ta cực kỳ trầm thấp, u ám còn mang theo chút âm thanh điện tử, tất nhiên cũng giống như Tần Duy Nhất, cả hai người đều điều chỉnh âm thanh của mình. Đầu của ông ta hình bầu dục, cái mũi hơi mập, cằm có chút hơi nhô ra, nhìn kiểu gì cũng giống như ông chú, tất nhiên vẻ ngoài đã điều chỉnh không ít, nhất định đây không phải là diện mạo thật của ông ta.

Tần Duy Nhất tự động xem nhẹ chuyện này, cũng không ngại khi ông ta hoài nghi, cậu chỉ cười tủm tỉm kéo cái hộp nhắm ngay anh sáng camera trên màn ảnh “Không tin? Mà cũng không sao, ngài cứ mở to hai mắt mà nhìn cho cẩn thận nha.”

Ngay lúc đó, cậu mở cái nắp hộp ra.

Gần như cùng lúc, tại tinh cầu Caesar, trong căn phòng của tòa thành cổ phỏng theo kiểu cổ hòa nhã, lộng lẫy, một trận kinh hãi nổi lên cùng với xôn xao không lớn không nhỏ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thực ra người nói chuyện với tiểu thụ là ai nào, đoán đi đoán đi O(∩_∩)O~…

Beta: Chương tiếp > w <

Advertisements

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 8]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 8: Gian thương chính là chân lý

“Mày!”. Tên tóc xanh nghe vậy rất giận dữ, nắm tay giơ lên chuẩn bị đánh xuống thì thấy Tần Duy Nhất không hề sợ hãi, trừng mắt nhìn mình, khóe miệng khẽ cong lên cười lạnh: “Mày có giỏi thì đánh tao đi, rồi sau đó sẽ có cảnh sát đến bắt mày, mày có tin không?”

Tên tóc lam cảm thấy lỗ tai của mình có vấn đề.

Đây là Tần Duy Nhất hả? Không phải nó sẽ trở nên đáng thương yếu ớt khi bị người ta ăn hiếp sao? Sao mới vài ngày không thấy đã thay đổi bộ dạng rồi? Không những dám thẳng thắn đối mặt với mình mà còn dám uy hiếp người khác? Chẳng lẽ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, kẻ đáng thương này đã kiếm được chỗ dựa vững chắc, nếu không phải vậy thì sao lá gan nó đột nhiên lại lớn đến vậy, khí chất toàn thân cũng thay đổi.

Càng nghĩ càng cảm thấy chắc chắn, lại nhìn ngũ quan Tần Duy Nhất gần đây so với hồi trước cũng ôn hòa hơn nhiều, đáy lòng liền trào lên một trận kinh thường châm biếm.

Hắn rất muốn biết kẻ đáng thương này có thể tìm được chỗ dựa vững chắc trông như thế nào? Tuy cũng có vài phần nhan sắc nhưng cũng không tính là đẹp lắm, chẳng lẽ công phu ở trên giường rất đặc biệt? Đừng nói là cái mông nhỏ rất vểnh kia khi sờ lên sẽ có cảm xúc gì đó nghen.

Tần Duy Nhất thừa dịp hắn ngây người liền đẩy tay hắn ra, “Bắt đầu thi lại rồi, nhìn mày thì chắc cũng đến thi lại chứ gì, mày còn muốn thi lại tiếp lần nữa hả?”

Nói xong, cậu đi khỏi cũng không quay đầu lại, chỉ lưu lại hình bóng kiên cường làm cho tên tóc lam âm thầm kinh hãi. Cùng lúc đó, trong lòng y cũng kích động nổi lên một loại cảm giác kỳ lạ hưng phấn.

Bên ngoài, Tần Duy Nhất mười bảy tuổi nhưng bên trong là linh hồn của một người thanh niên trưởng thành, tự nhiên sẽ không đem đứa con nít thích ăn hiếp để vào mắt, chỉ cần tên tóc lam không tìm cậu gây phiền toái thì chuyện hôm nay cậu sẽ cho qua không tính toán so đo.

Trong phòng thi lại cũng đã có một số người đến ngồi nhưng số người thi trên thực tế lại có thể ngồi đầy một phòng học. Tần Duy Nhất vốn không biết nếu trong nhà có trí tuệ nhân tạo cấp thông minh thì cậu có thể chỉ cần nộp phí thi lại cho trường thì có thể ở nhà tiến hành thi mà không cần tự mình tới trường tham gia.

“Wina, vì sao nhóc không phải cấp thông minh hả?”. Cậu cúi đầu nhìn chằm chằm cổ tay, nhỏ giọng hỏi.

Vào những lúc bình thường có người ngoài thì Wina sẽ không hiện thân, cô nhóc biến thành quả cầu nhỏ trốn vào trong tay áo Tần Duy Nhất, ủy khuất chọt chọt cánh tay, tức giận đáp trả, “Hừ, chủ nhân, anh còn không biết xấu hổ mà hỏi em hả?. Nếu không phải anh không có tiền thì sao vẫn không chịu thăng cấp cho em!”

Tần Duy Nhất nhất thời không nói gì.

“Nếu thăng cấp cho nhóc đến cấp thông minh thì cần bao nhiêu tiền?” Hiện tại cậu đã kiếm được tiền, cũng có thể thăng cấp được chứ nhỉ.

Wina nghe được liền vui vẻ “Anh định thăng cấp cho em hả? Thiệt không? Hiện tại, em là trí não cấp bình thường nhất (cũng là cấp thấp nhất) nên cách cấp thông minh rất xa! Để em tính toán thử… Chủ nhân, nếu không phải là một cấp bậc thấp từ từ thăng cấp lên mà là trực tiếp thăng cấp thì cần tới 910 vạn vũ trũ tệ lận đó!”

Tần Duy Nhất ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Wina: “Chủ nhân, anh không cần giả ngu đâu.”

Tần Duy Nhất không nghĩ tới trí não cần thăng cấp cũng tốn nhiều tiền như vậy liền run rẩy một trận, thấy vẫn chưa bắt đầu thi thì nhỏ giọng hỏi tiếp: “Nếu chỉ thăng một bậc thì cần bao nhiêu tiền? Nhóc cũng phải nghĩ cho anh một chút chớ, sau này anh còn phải sinh con rồi nuôi nấng mà tất cả đều cần đến tiền đó. Nếu chưa cần thăng cấp ngay thì nhóc chịu ủy khuất một chút giùm anh đi ha?”

Wina liền thở dài một hơi, hiện tại cơn tức giận trong lồng ngực cũng đã tan hết “Được rồi, ô ô ô… Tôi đáng thương quá mà, từ lúc xuất xưởng đến bây giờ cũng đã 8 năm rồi mà vẫn dừng lại ở cấp đầu tiên! Thăng một cấp thôi cũng chỉ cần 1 vạn vũ trụ tệ là đủ rồi.”

“A, vậy thì được. Chờ anh kiếm một mớ rồi lập tức thăng cấp cho nhóc liền.” Tần Duy Nhất thở phào một cái.

Wina yên lặng vì mình chua xót, chủ nhân quả nhiên tính xấu không đổi, đối với mình vẫn kém như thế! Nhưng tốt xấu gì so với trước thì cũng mạnh mẽ hơn chút, bị ăn hiếp cũng biết phản kháng lại, không có tiền cũng biết liều mạng đi kiếm, có bánh bao còn biết phụ trách. Được rồi, bản thân sẽ miễn cưỡng tiếp tục nhẫn nại thời gian ngắn nữa vậy!

Bởi vì thi lại không được sử dụng trí tuệ nhân tạo nên trước khi thi Tần Duy Nhất cùng những bạn học khác đều tắt đi.

Hơn ba giờ không nghe thấy tiếng Wina, nhất thời Tần Duy Nhất cảm giác thế giới yên tĩnh đi rất nhiều.

Cậu có ba môn phải vượt qua, mỗi một môn chỉ có một giờ để thi nên phải làm nhanh. May mà, ở thời đại này, cậu có năng lực nghịch thiên là đọc nhanh nên khi còn 20 phút mới đến thời gian quy định thì bài thi đã làm xong rồi. Sau khi kiểm tra lần cuối rồi sửa lại vài lỗi chính tả thì mới buông bút trong tay xuống.

Tinh thần Tần Duy Nhất rất hưng phấn khi đi ra khỏi phòng học, cậu hoàn toàn không đoán được tình hình đặc biệt lúc ấy, có rất nhiều ánh mắt ngạc nhiên của các bạn học khác nhìn cậu rời khỏi. Ở trường, thanh danh của cậu như thế nào thì cậu không có hứng thú muốn biết, cậu chỉ muốn từ giờ trở đi sẽ xác định rõ một điều với mọi người: Tần Duy Nhất không dễ chọc vào, mà cậu cũng không phải là tên phế vật.

Thi xong, cậu rời khỏi trường cấp ba tư nhân St.Marea, đi thẳng về nhà còn về thành tích thi lại thì phải đợi sáng mai mới biết được, đến lúc đó trực tiếp lên webside của trường kiểm tra là thấy.

Ngày hôm qua đặt hàng hai mươi người máy nên đến đúng hạn thì đã đưa tới cửa nhà, người đưa hàng người máy tuân thủ nghiêm ngặt chức trách đứng ở trước cửa lấy ra quang não cho cậu kí tên rồi xác nhận không có sai lầm liền lễ phép cáo từ còn tặng kèm theo một nụ hôn gió.

Tần Duy Nhất trực tiếp đem người máy bỏ vào trong hoa tai hình giọt nước mang ở trước ngực rồi mở máy giao dịch liên lạc với Albert Lee.

“Tôi sẽ giới thiệu vắn tắt và đem hình ảnh người máy lên cho anh nhìn thử, nhất định anh sẽ vừa lòng cho xem.” Cậu tin tưởng mười phần mà mỉm cười.

Albert Lee bưng một ly rượu đỏ gật đầu “Tốt, những người máy nhìn rất được, rất phù hợp với thẩm mỹ của tôi. Cùng với màu sắc của biệt thự nhìn rất xứng đôi, tất cả đều là màu trắng lộng lẫy đẹp đẽ.”

Tần Duy Nhất mặc kệ thẩm mỹ của anh ta ra sao, nếu anh ta thích hoa văn cong cong vẹo vẹo thì cậu cũng không ngại tốn chút tiền đem đống người máy phun một tầng nước sơn có hoa văn như thế.

“Anh vừa lòng là tốt rồi, hiện tại giao dịch luôn hả? Một người máy gia dụng là 1500 vũ trụ tệ còn người máy nông dân hơi quý một chút là 1900 vũ trụ tệ, anh thanh toán được chứ?” Cậu gần như đem giá nâng gấp đôi lên nhưng một chút chột dạ cũng không có.

Đối với kẻ có tiền không thể mềm lòng, nếu mềm lòng càng không thể phát tài được!

Albert Lee đối với cái giá này cơ bản là vô cảm, ngay cả thói quen mặc cả cũng không có, click chuột vài cái liền nói “Tất nhiên. Giao dịch nhiều như thế này rất phiền toái. Tôi sẽ đưa cho cậu một cái nhẫn không gian, cậu bỏ bọn nó vào giúp tôi rồi đưa nhẫn qua cho tôi liền Ok.”

“Được.”, Tần Duy Nhất không hề nghi ngờ đối phương có nhẫn không gian, bất quá khi nhận được nhẫn vẫn kinh ngạc một chút. ĐM! Cái nhẫn được khảm ngọc bích này chắc chắn là vô giá mà anh ta dám tùy tiện đưa qua cũng không sợ mình lấy mất sao trời?

Bất quá, mình cũng sẽ không làm loại chuyện xấu xa đó! Tần Duy Nhất kiềm chế hâm mộ, ghen tị của mình, híp mắt đem người máy để vào. Sau đó, đem bản thuyết minh sử dụng cùng hình ảnh đặt trên chỗ nguồn sáng phát ra của máy giao dịch rồi truyền qua.

Albert Lee trả tiền rất nhanh, y dùng một nụ cười rất lả lơi rồi ném mị nhãn cho Tần Duy Nhất, “Tôi phải đi xem thử người máy có dùng được không đây, gặp lại sau nhé cậu nhóc đáng yêu của tôi.”

Vẻ mặt Tần Duy Nhất đen thui cùng y phất phất tay, mọe nó anh mới đáng yêu, cả nhà anh mới đáng yêu!

Nhưng nhìn chuỗi con số trên tài khoản lại gia tăng thì cảm xúc của cậu tăng vọt, vừa mới mua bán sang tay liền có lời gấp đôi, TMD đây mới đúng là cuộc sống chứ!

Tần Duy Nhất đang vui liền hướng Wina ngoắc ngoắc ngón tay “ Nhóc muốn thăng cấp như thế nào? Cái hệ thống trả tiền ở đâu?”

Wina vui quá, hấp tấp từ không trung nhẹ nhàng bay lại, sợ cậu đổi ý liền mở ra một hệ thống của bản thân rồi từng bước dạy cậu tiến hành các thao tác: “Như vậy như vậy. Đến chỗ này trả tiền là một vạn, nhanh lên nhanh lên đi, em không chờ nổi nữa, em muốn thăng cấp ngay bây giờ! Em muốn có quần áo đẹp, kiểu tóc cũng phải thay đổi luôn! Em còn muốn cùng anh đẹp trai trí não nhà người ta nói chuyện phiếm nữa!”

Ngón tay Tần Duy Nhất chần chừ một chút: “Nghe sao cứ như anh chẳng có chút lợi ích gì hết vậy?”

Cậu chưa bao giờ làm chuyện tổn hại người khác mà bất lợi cho mình nhưng nếu có lợi cho người khác mà lại bất lợi cho mình thì cậu cũng sẽ không làm.

Wina mở to hai mắt nhìn về phía cậu nhe răng: “Tất nhiên anh cũng có lợi, nếu em thăng cấp thì có thể giúp anh làm nhiều chuyện! Ví dụ như giúp anh quản lý tài khoản, lúc anh không có phương tiện đi lại thì giúp anh mua sắm, giúp anh gửi bưu kiện, anh có thể thông qua em biết được nhiệt độ không khí, nhiệt độ nước, máy báo giờ ở bên ngoài mà bố trí ở trong nhà vân vân… Người được lợi nhất không phải anh thì là ai? Những công năng này đều được bổ sung vào cũng tốt mà.”

“A, vậy sao.” Tần Duy Nhất cảm thấy khá tốt liền ấn ngón tay xuống. Một phút đồng hồ sau, trên người Wina phát ra một luồng ánh sáng, thăng cấp chỉ trong chớp mắt hoàn tất, điều này làm cho Tần Duy Nhất cảm giác không hề có chút thành tựu nào.

“Chủ nhân, anh nhìn xem em có xinh đẹp hơn không?”. Wina vội vàng thay đổi một bộ đồ cổ trang cung đình, sau đó là búi tóc theo kiểu thục nữ, mong đợi nhìn Tần Duy Nhất.

Tần Duy Nhất cố gắng nặn ra một nụ cười cho có lệ: “Ờ, cũng không tệ lắm.”

Wina giống như cô gái có mối tình đầu thường thường bắt đầu làm rối loạn ở trong phòng, tiếp đó là tìm kiếm các trí não khác trong vòng 100m trở lại, rồi một hơi thêm 10 bạn tốt vào danh sách, quyết tâm nằm úp sấp ở trên giường cười hì hì tán gẫu.

Tần Duy Nhất không nhẫn tâm quấy rầy cô nhóc liền một mình ngồi xổm trước Internet tự đổi mới trang tự do giao dịch buôn bán rồi kiên nhẫn đợi khách hàng tìm tới cửa để đẩy mạnh lượng tiêu thụ hàng hóa của mình. Đến 0 giờ thì cậu đã thành công bán ra 2 gốc cây hoa tình nhân, 5 quả đạt đạt cùng 3 quả lê.

Tới lúc cần đi ngủ thì thành tích của trường học cũng đã có. Tần Duy Nhất tin chắc mình nhất định sẽ qua nên có chút không để ý nhưng khi nhìn đến thành tích thì trong nháy mắt liền ngơ ngẩn cả người.

Không ngờ, thành tích thi lại của cậu lại xếp hạng thứ nhất trong đó văn học cổ đại đạt số điểm cao nhất.

“Ầy, chuyện này phiền rồi nha.” Tần Duy Nhất buồn rầu: “ Lão tử cũng đâu muốn náo động chi đâu.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ý nghĩa của bộ này chính là kiếm tiền đầu tiên cho nên tiểu công cùng tiểu thụ sẽ gặp nhau… Từ phương diện này nghĩ một chút là được rồi… Báo trước, chương tiếp theo sẽ gặp nhau nha.

Beta: Chả hiểu tác giả nói cái mọe gì luôn <(“)

Long Uyên [Long Hậu: thập nhị]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập nhị

Lâu Uyên biến trở về long hình, mang theo Bạch Hiểu bay nhanh trở lại Khôn Cực cung.

Giống như y như đúc cảnh trong mơ nhưng vẫn may mắn có kỳ tích xảy ra.

Lâu Uyên canh giữ ở đầu giường, chờ đợi…

Bên trong long cung, các ngự dụng y sư đang tập trung tại một chỗ, Lâu Thanh dùng phương pháp lần trước đỡ đẻ cho Bạch Hiểu, giúp đỡ long nhi được sinh ra.Tất cả mỗi người đều đứng bên ngoài chờ đợi, cầu nguyện kỳ tích sẽ xuất hiện. Dù chỉ một chút thôi cũng được….

Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, đầu Lâu Thanh ra đầy mồ hôi rồi sau đó hắn thở dài một hơi. Vẻ mặt Lâu Uyên ngưng trọng nhìn bảo bảo mới sinh đang ngủ say, Lâu Giác Giác bị ôm chờ đợi ở ngoài cửa, hình như bé cũng cảm giác được, ánh mắt mở to tròn tròn nhìn cửa phòng từ từ mở ra, Lâu Uyên ôm bảo bảo còn đỏ hỏn đi ra ngoài. Lâu Giác Giác ở trong lòng bà vú duỗi duỗi cổ muốn nhìn qua thành viên mới tới.

Búp bê bảo bảo không khóc, cũng không mở đôi mắt màu lam tím giống như cảnh tượng quỷ dị mà Lâu Uyên đã từng mơ. Đứa bé không bằng một góc tay chân Lâu Giác Giác, bé rất gầy yếu, cuộn mình thành một đoàn. Làn da trắng nõn, trong suốt cùng khuôn mặt thanh tú mặc dù không mượt mà, đáng yêu như Giác Giác. Nhưng cũng là trân bảo phát ra ánh sáng chói mắt. Chỉ sợ đứa nhỏ này sống không được lâu, cánh tay mềm mại gần như chỉ cần vặn một chút liền đứt, Lâu Uyên yêu thương, luyến tiếc nhìn bảo bối trong lòng. Trên cái cổ tinh tế được đeo kim khóa đồng tâm mang theo chúc phúc của toàn tộc.

Lâu Uyên ra lệnh mang một cái kim khóa nhỏ khác đem cho Lâu Giác Giác. Bé vẫn duỗi cổ nhìn đệ đệ, cũng không biết vì sao đệ đệ không khóc mà cũng vui vẻ hoa chân múa tay tiếp nhận tiểu kim khóa trên tay Lâu Uyên, đeo lên cái cổ béo núc rồi lại duỗi tay qua muốn kiểm tra đệ đệ trong lòng phụ thân.

Bà vú trộm lau lau nước mắt. Trong lòng thở dài, cũng có chút vui mừng.

Lâu Uyên giơ tiểu mỹ nhân đang ngủ say trong lòng, hướng mọi người cất cao giọng nói : “Con của Lâu Uyên ta sẽ được lấy họ Bạch tên Trường Thiên. Nếu may mắn có thể sống sót thì sẽ kế tục đế vị”

Một tràng âm thanh ồ lên. Ngay cả Bạch phụ Bạch mẫu cũng không thể tin được lời nói nhất ngôn cửu đỉnh vừa mới vang lên từ quân vương.

Không chỉ cho con mang họ Bạch mà còn nói chỉ cần đứa nhỏ có thể sống sót liền kế thừa đế vị Thanh long vương. Long vương điên rồi chắc ? Trên khuôn mặt mỗi người đều mang ý nghĩ dò xét hoài nghi.

Lâu Uyên không điên mà đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ. Đứa nhỏ này là hy vọng gửi gắm của toàn bộ long tộc, Lâu Thanh cũng đã từng chỉ ra mệnh cách của đứa nhỏ này, lông mày thể hiện rõ khí chất đế vương lại có phúc tướng. Cũng không cầm tinh hỏa khí giống như Lâu Uyên mà là thủy khí. Cứ một trăm năm, long tộc sẽ có một lần thiên tai. Mà người có thể nắm quyền xoay chuyển càn khôn không phải là Lâu Giác Giác ngây thơ khờ dại.

Lâu Uyên lấy họ Bạch cho con là vì trong tương lai hắn và Bạch Hiểu không thể làm bạn trong những năm tháng còn lại. Có hai đứa con kế thừa huyết mạch của hắn và Bạch Hiểu cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau. Mà chúng cũng là huyết mạch của Bạch gia, cũng là thiên tử của long tộc.

Kẻ nhất định sẽ trở thành người tài, chinh phục nhật nguyệt, có năng lực lên trời xuống đất, chấn hưng triều đại, diệt trừ gian tà chính là Bạch Trường Thiên.

Lâu Giác Giác hình như cũng hiểu được liền giờ hai cánh tay vỗ tay phát ra thanh âm thanh thúy, kêu to “Ngao (hảo)…” Nhìn trái phải xem, tất cả mọi người đã tiếp nhận cùng vỗ tay theo.

Niềm hy vọng, sự yêu thương cùng với những ngày tháng sau này, Bạch Trường Thiên nhất định sẽ có phúc. Lâu Uuyên cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve bảo bối trong lòng mình.

“Trường Thiên, ta chờ con tỉnh lại”

Long Uyên [Long Hậu: thập nhất]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập nhất

“Không…” Lâu Uyên chua xót gào lên, cả người giật mình tỉnh lại. Mới phát hiện tất cả chỉ là mộng, Bạch Hiểu ở bên cạnh dường như bị kinh động, nhíu chặt mày lại.

Ai có thể nghĩ tới một Thanh long vương không sợ trời không sợ đất lại bị sự việc trong mộng dọa đến mức mồ hôi ra ướt cả quần áo. Thanh âm của nữ nhân kia dường như vẫn có thể nghe thấy “Giết ta, cái gì cũng không có được. Ngươi sẽ phải hối hận”

Lâu Uyên kéo Bạch Hiểu lại gần mình, lấy chăn đắp lên. Bàn tay sờ sờ bụng y, sinh mệnh ở bên trong nhu thuận không di chuyển giống như nói với cha mình đừng lo lắng. Khóe mắt Lâu uyên chầm chậm ngập tràn nước mắt, bàn tay nhẹ nhàng từ từ túm chặt một góc áo trên bụng Bạch Hiểu. Tầm nhìn càng lúc càng mơ hồ dần.

“Ta nên làm thế nào đây… Hiểu Hiểu” Gịong Lâu Uyên khàn khàn, lẩm bẩm nói.

Bạch Hiểu đang ngủ sâu, hình như cũng cảm giác được, một giọt nước mắt từ khóe mắt khẽ rơi xuống, chảy qua tâm hồn hai con người đang mơ hồ không biết phải làm sao

Qua ba ngày, Bạch Hiểu mới tỉnh lại.

Bạch Hiểu bị Lâu Uyên bức uống chén thuốc đen đặc, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ khiến người ta đau lòng, lông mày nhăn lại giống như đứa nhỏ tức giận “Ta không muốn uống nó…. Uyên”

Nhìn dáng vẻ không yên lòng của Lâu Uyên, Bạch Hiểu cầm chén thuốc bỏ qua một bên rồi đỡ bụng trộm nằm xuống khiến Lâu uyên kinh hãi “Hiểu Hiểu…” Nhìn thuốc còn hơn nửa trong bát, giọng điệu có chút trách móc.

Hiểu Hiểu kéo chăn che mặt lại, qua một lúc mới nghe thấy Lâu Uyên nghiêm chỉnh nói “Hiểu Hiểu.. chúng ta không cần đứa bé này được không?” Cảnh tượng trong mơ vào hôm qua giống như dự báo sẽ tái diễn lại. Lâu Uyên không có tự tin lại đem tính mạng Bạch Hiểu coi thường. Chứng kiến y bị máu tươi nhiễm đỏ giống như vẫn còn rõ ràng ở trước mắt, loại cảm giác đau đớn này, Lâu Uyên không thể chịu đựng thêm.

Bạch Hiểu nghe được Lâu Uyên nói vậy liền xốc chăn lên, không thể tin nhìn nam nhân trước mặt : “Ngươi nói cái gì?”

Sớm đoán được, Bạch Hiểu sẽ có phản ứng như thế, Lâu Uyên ảm đạm nói : “Chúng ta không thể có đứa bé này được. Lâu Cơ hạ cổ đồng tâm nên linh hồn của cô ta sẽ chuyển tới trên người đứa nhỏ. Ta không muốn ngươi bị thương. Ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn” Lâu Uyên xoa nhẹ hai má Bạch Hiểu. Với ý đồ dùng lời nói ôn nhu khiến Bạch Hiểu thừa nhận chuyện tàn khốc này.

“Ngươi sao có thể lạnh lùng như vậy” Bạch Hiểu lớn tiếng nói.

“Hiểu Hiểu. Ngươi …” Đối mặt với Bạch Hiểu gần như bùng nổ, Lâu Uyên càng đau lòng hơn.

“Ta không muốn…” Bạch Hiểu luôn luôn dịu dàng vào thời khắc này trở nên cứng rắn. Y ngồi dậy đẩy Lâu Uyên ra, xuống giường rời đi.

Vết thương của Bạch Hiểu vẫn còn chưa tốt, cho dù chủ ý hiện tại khiến cho Bạch Hiểu không đồng ý nhưng Lâu Uyên cũng tuyêt đối không lui bước nửa phần. Lâu Uyên ngăn Bạch Hiểu đang tông cửa muốn xông ra ngoài.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đỏ lên ẩn nhẫn quật cường cùng nước mắt của Bạch Hiểu khiến Lâu Uyên ngơ ngác, ngay lúc đó, Bạch Hiểu hóa thành rồng bay đi.

“Lâu Uyên, ngươi đâu có biết lúc linh hồn là Lâu Cơ, ta đã từng thiếu chút nữa giết chết Giác Giác.” Cảnh tượng đâm một đao vào ngày đó đã khắc sâu trong lòng y. Lưỡng lự là vì nước mắt của Giác Giác, là vì nụ cười ngoan ngoãn của Giác Giác, Bạch Hiểu không bao giờ muốn thấy lại lần nữa. Huống chi, lại phải tận mắt nhìn thấy cảnh giết chết đứa nhỏ trong bụng. Nếu như vậy thì lúc trước đừng tỉnh lại làm gì, cũng đứng cứu làm chi. Ít nhất, sẽ cũng chết với đứa nhỏ trong bụng. Mà ở trên thế gian này vẫn còn Giác Giác làm bạn với Lâu Uyên.

Bạch Hiểu cũng đâu có biết ý nghĩ ở trong lòng Lâu Uyên.

Vân Long lao nhanh lên bầu trời giống như sương khói hư vô mờ mịt không thể bắt lấy nhưng sao vẫn cứ muốn ôm vào lòng.

Sau đó, Lâu Uyên cũng hóa thành Thanh long đuổi theo ở phía sau.

Hai con rồng bay ở trên bầu trời bao la giống như không bao giờ dừng lại. Cái đuôi cự long vẫy vẫy quạt bay các đám mây. Giống như hai cầu vồng, tạo nên ranh giới trên bầu trời.

Lâu Uyên cảm giác Bạch Hiểu càng lúc càng bay nhanh hơn, y muốn bỏ xa hắn, trong lòng lo lắng không ngừng. Hiện tại, y mang thai cũng đã năm tháng, một chút sơ suất cũng không được xảy ra.

Bây giờ, trong lòng Bạch Hiểu đang bùng lửa giận đối với Lâu Uyên, một chút thông cảm cũng không có nhưng cũng không đành lòng trách móc nặng nề đối phương rồi lại không thể dễ dàng tha thứ cho kẻ cố tình gây sự này. Đây chính là tình yêu. Y chấp nhận liều lĩnh nhưng cũng xuất phát từ nội tâm, đời đời kiếp kiếp dây dưa cùng một chỗ, không thể chia lìa.

Xét về thể lực thì Bạch Hiểu còn chưa hoàn toàn bình phục, Lâu Uyên đương nhiên càng tốt hơn. Thanh long giống như một thanh kiếm bay vút lên, ngay tại giữa vách núi đi vào cốc, nhìn thấy vân long kịch liệt run rẩy, cái lưng thật dài cuộn lại thành một đoàn thống khổ. Mà dưới thân là vực sâu vạn trượng, vân long mở cái miệng to, đỏ như máu rít gào lên.

“Hiểu Hiểu….” Thanh long phát ra tiếng rống đinh tai nhức óc, xông lên phía trước dùng thân mình cuốn lấy bạch long mang đến chỗ mặt đất.

Bạch Hiểu cũng không còn sức lực duy trì long hình, một luồng khói bốc lên, toàn thân y trần trụi bị long thân Lâu Uyên mạnh mẽ ôm vào trong ngực, hắn cũng trở về hình người ôm lấy Bạch Hiểu đã bất tỉnh. Mùi máu tươi nồng đậm nổi lên bốn phía. Bàn tay Lâu Uyên từ dưới thân Bạch Hiểu mở ra, giống như ngày đó máu tươi diễm lệ đến chói mắt hiện ra trước mặt Lâu Uyên.

============================================================

Ngốc manh tiểu phiên ngoại.

“Ngươi không thích ta đúng không? Ta đi là được chứ gì!” Vô số lần nhìn thấy khuôn mặt lãnh đạm của Huyền Vũ khiến cho Mạnh Thanh cũng không muốn mặt dày mày dạn tiếp tục dây dưa.

(Dù sao cũng là bị tác giả vô lương tâm dứt khoát ghép thành đôi. Sờ sờ đầu Mạnh Thanh, vi nương sẽ phụ trách tìm cho ngươi một người tốt khác)

Khóe miệng Huyền Vũ run run, liếc liếc mắt ra vẻ không thèm để ý Mạnh Thanh nhưng không ngờ hắn chuẩn bị rời bỏ ta thật!

Tuy rằng không phải là thịt ngon nhưng dù sao cũng là một khối thịt đó! Khóe miệng Huyền Vũ lại run run, trộm nhìn cái mông cong tròn, nở nang kia. Hắn bước nhanh đến, ôm lấy Mạnh Thanh.

“A…” Mạnh Thanh nhìn khuôn mặt Huyền Vũ không ngừng phóng to trước mặt, khuôn mặt y lại đỏ lên.

“Ngươi…”

Huyền Vũ hít sâu một hơi, hôn lên đôi môi đang chít chít nói. Uhm, hương vị cũng không tệ lắm.

Có lẽ là một khối thịt ngon cũng nên. Huyền Vũ chậc lưỡi một cái rồi lại cúi người hôn tiếp.

Long Uyên [Long Hậu: thập]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập

Toàn bộ long cung lâm vào một mảnh yên lặng. Ở bên trong lao ngục, một nam nhân ôm lấy một nam tử cả người đầy máu xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Cả người nam nhân kia phát ra sát khí khiến người ta sợ hãi. Đôi mắt ngoan độc đã biến thành một màu đỏ rực. Lâu Thanh ở sát bên cạnh, hắn một bên không chỉ lo sợ nam nhân kia nhất thời xúc động mà đem toàn bộ long cung hủy diệt, một bên lại thầm than quả thật Bạch Hiểu có ý nghĩ quá kinh người, y quyết đoán dùng tính mạng của mình để cởi bỏ cổ đồng tâm.

Quay đầu nhìn về phía lao ngục đã sớm bị Lâu Uyên mất đi lý trí phá hủy thành một đống đổ nát. Lúc Thọ Thi tới thì nhìn thấy toàn thân Lâu Uyên tràn ngập táng thiên chi hỏa (ngọn lửa tang thương), điên cuồng gào thét, giống như con sói mất đi thần trí, một bàn tay của nam nhân nắm chặt thi thể Lâu Cơ, xác nàng bị táng thiên chi hỏa của Lâu Uyên đốt thanh tro tàn.

Long hình dần dần hiện ra, mang theo cái đuôi chậm rãi lộ ra ngoài, táng thiên chi hỏa không bị không chế càng lan nhanh thế nhưng nó lại đốt trụi luôn vảy đuôi rồng. Táng thiên không phải là thuật công kích bình thường mà nó tương đương với thuật hủy diệt chính thân thể bản thân. Thọ Thi chưa bao giờ nhìn thấy Lâu Uyên điên cuồng như thế. Nhìn Bạch Hiểu ở xa xa bị máu nhiễm đỏ, lẳng lặng nằm trên mặt đất. Nhất thời, Thọ Thị liền hiểu đã phát sinh chuyện gì.

“Lâu Uyên ! Đủ rồi ! Bạch Hiểu còn cứu được !” Thọ Thi lớn tiếng hô lên.

Lâu Uyên đã mất tâm trí, chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt đỏ rực hồi phục thành một mảnh mờ mịt.

“Hiểu Hiểu…”

Thọ Thi gật đầu.

Táng thiên chi hỏa dần dần biến mất, Lâu Uyên chần chờ nhìn thoáng qua Thọ Thi, đi đến chỗ Bạch Hiểu. Cảm giác được nhiệt độ cơ thể Bạch Hiểu, hắn mới biết Thọ Thi không lừa gạt mình. Ôm Bạch Hiểu vào lòng, mới cảm nhận được sự hô hấp mỏng manh kia, kinh hãi cùng vui sướng đan xen lẫn nhau khiến Lâu Uyên vội vàng ôm chặt lấy Bạch Hiểu.

Hắn mệt mỏi dựa vào bên cạnh Bạch Hiểu, y bào cũng bị thiêu đến te tua xơ xác. Nhưng, hắn hoàn toàn không quan tâm mình có giống một quân vương hay không.

“Trong cơ thể Bạch Hiểu có thanh long châu của ngươi nên sẽ không chết. Thế nhưng, chỉ sợ cổ thuật trong cơ thể y không thể hoàn toàn phá bỏ. Ngay lúc, đâm một đao vào tim thì thanh long châu cũng xoay chuyển để giữ tính mạng Bạch Hiểu cùng đứa nhỏ nên đã hao tốn long khí rất lớn dẫn đến mất đi sức mạnh long châu. Cũng may, Bạch Hiểu là người long tộc chứ nếu không sẽ giống như người thường, cũng sẽ có sinh lão bệnh tử.”

Lâu Uyên vui sướng đến nỗi ngay cả đôi mắt mệt mỏi cũng thể hiện ra tia vui vẻ.

“Thế nhưng, chuyện đã phức tạp lại phức tạp hơn. Đứa nhỏ trong bụng Bạch Hiểu sẽ ….” Thọ Thi không đành lòng nói tiếp.

“Ý ngươi là đứa nhỏ đã chết ?” Lâu Uyên run rẩy hỏi.

Thọ Thi lắc đầu: “Cổ mẫu tử đồng tâm sẽ chuyển dời đến thân thể đứa nhỏ. Tuy cơ thể Lâu Cơ đã bị táng thiên chi hỏa của ngươi thiêu trụi nhưng chỉ sợ linh hồn sẽ chyển đến trên người nó. Phương pháp tốt nhất là phải giết chết đi. Nhưng hiện tại, Bạch Hiểu sắp sinh nên các loại thuốc thông thường không chỉ tổn hại đến long thể mà cũng không phá bỏ được đứa nhỏ. Vì vậy, các ngươi sẽ phải đối mặt với tình cảnh khi nó sinh ra liền phải giết chết.”

Lâu Uyên giống như người bị sét đánh. Đây là một sự lựa chọn quá tàn nhẫn. Nhưng lại không thể không đưa ra kết quả.

Bạch Hiểu do mất máu quá nhiều đến nửa đêm vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Mà Lâu Uyên cũng không thể đi vào giấc ngủ. Hôm nay, nếu không phải Thọ Thi xuất hiện thì hắn đã dùng táng thiên chi hỏa đốt mình thành tro tàn. Nhìn Bạch Hiểu nằm nghiêng trên giường cùng cái bụng tròn xoe rất yên tĩnh chính là hai bảo bối của hắn và cũng nhận được sự cưng chiều cùng khen ngợi của toàn bộ long tộc. Nhưng vì sao phải gánh chịu chuyện tàn nhẫn như vậy chứ. Lâu Uyên nhìn đôi bàn tay của mình, chính đôi tay này sẽ chấm dứt sinh mệnh của đứa nhỏ sao?

Hắn xoay đầu nhìn khuôn mặt Bạch Hiểu đang ngủ “Hiểu Hiểu. Sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy. Không lẽ ngươi chưa từng nghĩ tới ta và đứa nhỏ? Địa vị của ta ở trong lòng ngươi thấp kém đến vậy sao”. Lâu Uyên đau lòng che ngực, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Đột nhiên, Bạch Hiểu tỉnh lại. Lâu Uyên kinh ngạc ngồi dậy lại phát hiện toàn thân Bạch Hiểu co rút run rẩy.

“Hiểu Hiểu…” Lâu Uyên khuẩn trương đỡ lấy Bạch Hiểu, để cho y ngồi dậy.

“Uyên.. Bụng…đau quá” Ý thức Bạch Hiểu mê man, than nhẹ nói.

“Cái gì!” Bàn tay Lâu Uyên khẽ vuốt bụng y. Trong lòng thầm nghĩ: “Không phải là muốn sinh chứ?”

“Người đâu? Đi gọi quốc sư mau” Lâu Uyên gọi người ở bên ngoài.

Bất quá một lát sau, Lâu Thanh liền vội vàng chạy tới, mọi chuyện xảy ra gần đây cứ như thời buổi loạn lạc. Trải qua chuyện hôm nay khiến Lâu Thanh cả đêm không ngủ được. Hắn không hề nghĩ đến nửa đêm lại xảy ra biến cố.

Lâu Thanh xem mạch đập của Bạch Hiểu, quay đầu lại với Lâu uyên: “Sắp sinh rồi”.

Lâu Uyên lau mồ hôi trên trán Bạch Hiểu, trấn an y: “Hiểu Hiểu.. Lập tức sẽ tốt thôi, cố gắng nhịn đau một chút”

Lâu Thanh vốn muốn hỏi khi sinh đứa nhỏ ra sẽ xử lý như thế nào. Dù sao đứa nhỏ này nhất định không được giữ lại. Nhưng nhìn thấy ánh mắt nôn nóng của Lâu Uyên khi giúp đỡ Bạch Hiểu sinh đứa nhỏ thì hắn biết đây mới là chuyện quan trọng nhất.

Lần trước mắc chuyện Chú Thương khiến cho Lâu Uyên chưa thể chính mắt thấy đứa con chào đời nhưng lúc chân chính đối mặt thì trong lòng lại một mảnh thấp thỏm lo âu, Lâu Uyên cầm chặt tay Bạch Hiểu.

Một canh giờ trôi qua.

Trong long cung không hề vang lên tiếng khóc vang dội, trong trẻo giống như lần trước sinh Giác Giác.

Bạch Hiểu mở to mắt muốn nhìn đứa con vì sao không khóc.

Ngay cả, Lâu Uyên cùng Lâu Thanh cũng không thể tin được nhìn dáng vẻ của đứa nhỏ vừa mới sinh ra.

Đứa nhỏ vừa sinh ra đã gầy trơ xương mà khi đôi mắt mở ra lại giống Lâu Cơ như đúc, ánh mắt màu lam tím trời sinh tàn nhẫn cùng nồng đậm địch ý.

Nhưng đứa nhỏ này, rõ ràng nó cái gì cũng không hiểu được mà khóe miệng hơi hơi cong lên, quỷ quyệt mà lạnh lẽo nở nụ cười.

———————————————————————————————————————————–

Ngốc manh tiểu phiên ngoại

Huyền Vũ Đại Quân nhổ một cộng lông mũi, khinh thường nói: “Sao ngươi cứ cố tình khiến cho ta, một đại nhân vật quan trọng vào thời khắc này mới bước lên sân khấu là sao!”

Ngư Mè Hoa: “. . . . . . . .”

Huyền Vũ Đại Quân: “Ngươi là một tác giả vô dụng. Nói đúng hơn là không viết được nội dung vở kịch, hừ!”

Ngư Mè Hoa: “. . . . . . . .”

Huyền Vũ Đại Quân cười đắc ý: ” Thật là đáng thương!”

Ngư Mè Hoa: “Thượng Mạnh Thanh!”

Huyền Vũ Đại Quân: “. . . . . .” Nhanh như chớp không thấy bóng dáng.

Mạnh Thanh bước từng bước đuổi tới, dịu dàng nói: “Huyền Vũ”

Ngư Mè Hoa thoáng nhướn mi: “Nam nhân của ngươi chạy rồi.”

Mạnh Thanh lấy chiếc khăn tay, nhỏ giọng khóc lên.