Monthly Archives: Tháng Hai 2015

Long Uyên [Long Hậu: thập ngũ]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập ngũ

Bạch Hiểu không ngừng lui về phía sau, gần như ngã xuống giường. Hơi lạnh tỏa ra xâm nhập vào mũi. Lâu Uyên khiêng Bạch Hiểu hướng về phía giường thả xuống rồi đè ép người qua.

Hai người đánh nhau qua lại. Lâu Uyên chỉ dùng một cánh tay đã chế trụ được y. Bạch Hiểu nhìn đôi mắt đỏ bừng kia cảm thấy chính mình sắp bị xé nát.

Hôn môi gần như giày xéo nhau. Không… Đó quả thật chẳng thể gọi là hôn môi. Lâu Uyên dùng răng nanh hung hăng gặm nhấm môi Bạch Hiểu. Cho đến khi mùi máu tràn ngập toàn bộ khoang miệng. Bạch Hiểu bị đặt dưới thân Lâu Uyên không thể động đậy, đành phải dùng chân đá hắn. Môi Bạch Hiểu bị gặm cắn gần như là trừng phạt, đầu lưỡi cùng răng nanh của Lâu Uyên xâm nhập khoang miệng cuốn lấy đầu lưỡi Bạch Hiểu cắn một cái.

“A…” Bạch Hiểu bị đau liền xoay thân mình. Tại sao lại biến thành dạng này. Nước mắt ủy khuất dâng trào lên viền mắt. Lâu Uyên dùng một bàn tay xé mở ngoại bào của Bạch Hiểu. Chỉ còn lại một kiện y duy nhất, thân thể rất nhanh cảm nhận được không khí lạnh lẽo xung quanh.

Bạch Hiểu đỏ mặt: “Ba…” Một cái tát vung lên.

Trên mặt Lâu Uyên in dấu ấn 5 ngón tay. Đôi mắt màu xanh đã nhiễm đỏ nổi giận mở to.

Dường như trước nghi thức đoàn tụ kia, Lâu Uyên không giống như vậy, tuy rằng lạnh lùng, tuy rằng bạo ngược nhưng sẽ không giống như thế này, hắn mang theo sát khí nhìn y. Bạch Hiểu cuộn thân thể lui về phía cuối giường, gần như là sự sợ hãi.

“Ngươi sợ ta…” Lâu Uyên cúi đầu nở nụ cười, bàn tay xoa xoa khuôn mặt Bạch Hiểu hơi hơi run rẩy. Cho dù yêu thương cùng che chở thì thế nào? Lâu Uyên nhìn Bạch Hiểu sợ hãi hắn, y tránh ở cuối giường lui thành một đoàn.

Đế vương chậm rãi cúi đầu, ánh mắt chạm đến mũi chân Bạch Hiểu.

“A..”.

Hãm sâu vào vũng bùn rốt cuộc mới chính là ai chứ? Lâu Uyên chậm rãi vuốt ve bàn chân trắng nõn kia, bản thân dâng tặng cho thần chỉ để được yêu nhưng ở trong lòng Bạch Hiểu rốt cuộc địa vị của hắn thật thảm hại?

Bạch Hiểu co rúm, thu hồi chân lại. Lông mày nhăn lại nói: “Uyên… Ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâu Uyên nhướng mày, vẻ mặt cười khổ giống như dã thú bị vây bắt, mệt mổi đến cực điểm khiến cho Bạch Hiểu đau lòng. Bàn tay xoa đến chỗ ngực bị xé mở. Một vết sẹo đỏ đậm nhìn ghê người không ngừng nhắc nhở bản thân đã trải qua sinh tử như thế nào. Đôi mắt nhìn chăm chú không chuyển, hắn chặm rãi nói: “Lúc ngươi đem cây đao kia đâm vào ngực, ngươi có nghĩ đến ta không?”.

“Cái gì…” Bàn tay Lâu Uyên một lần lại một lần vuốt ve ngực Bạch Hiểu, mang theo cảm xúc tê dại đánh úp vào trong lòng.

Lâu Uyên nảy sinh ác độc, dùng sức nắm lấy đầu vú kiêu ngạo bất tuân kia rồi lạnh lùng quát lên: “Chết tiệt, ngươi có nghĩ tới ta không hả!”.

“Uyên..” Bạch Hiểu bị Lâu Uyên thình lình gào to khiến toàn thân run rẩy rồi y nhìn khuôn mặt ẩn nhẫn cùng đôi mắt đỏ đậm như máu nhưng khó có thể chặt đứt tình thương không thể dứt bỏ.

“Bạch Hiểu, ở trong lòng ngươi, vị trí của ta đến tột cùng chỉ là một thứ hèn mọn. Ngay cả sự sống chết của ta cũng không ngăn cản được ngươi rời khỏi ta.” Trong ánh mắt màu xanh chứa đựng sự bi thương, trong giọng nói khàn khàn lộ ra sự nghẹn ngào chua sót.

Viền mắt nam nhân từ từ đỏ lên. Mệt mỏi quá, vô luận là Bạch Hiểu cùng hắn tranh chấp trong việc đối xử với hài tử hay trốn đến nhân giới lần này, đều không bằng việc Bạch Hiểu tự tiện rút đao đâm vào ngực mình làm cho Lâu Uyên khó chịu. Một khắc kia, Lâu Uyên thật sự muốn chết cùng Bạch Hiểu. Rồi sau đó, Bạch Hiểu lại dường như không có việc gì, rõ ràng cười châm biếm chính mình. Đối với những chuyện khác cũng không đề cập tới.

Bạch Hiểu cuối cùng cũng bỏ qua cả Giác Giác lẫn hài tử trong bụng.

“Ta không muốn làm thế thân…” Bạch Hiểu thấp giọng nói, Lâu Uyên xoay người, hít sâu một hơi. Hướng cánh cửa đi tới, Bạch Hiểu nắm chặt bàn tay dưới chăn, các ngón tay đều trắng bệch.

‘Chết tiệt, ngươi có nghĩ tới ta không hả!’

‘Ở trong lòng ngươi, vị trí của ta đến tột cùng chỉ là một thứ hèn mọn’

‘Sự sống chết của ta cũng không ngăn cản được ngươi rời khỏi ta’

Lời nói đau đớn đến thấu xương, một lần lại một lần lặp lại ở trong đầu Bạch Hiểu. Cuối cùng vào giờ khắc này, y cũng đã hiểu được sự yêu thương cùng chua sót của Lâu Uyên. Nước mắt triệt để rơi xuống giống như một cơn mưa vừa nhanh vừa mạnh.

‘Đừng đi…’ Trong lòng Bạch Hiểu khóc thương hô lên nhưng miệng thì lại không thể phát ra thanh âm nào.

Bàn tay Lâu Uyên cầm tay nắm cửa, cước bộ hơi hơi bị kiềm hãm, quay đầu lại một nửa nói: “Cho tới bây giờ, ngươi không phải là thế thân. Ngươi không hề tin tưởng ta thật sự yêu ngươi, nếu như vậy thì Bạch Hiểu … Ta nguyện ý thả ngươi đi..”.

Cái gọi là tình yêu khi hắn làm cho ngươi ưu thương, làm cho ngươi vui vẻ muôn màu muôn sắc, làm cho ngươi trở nên thành thục, trở nên gợi cảm, trở nên lôi thôi, trở thành một người khác đi, gột rửa sự lộng lẫy chỉ vì một thoáng chờ đợi.

Tình yêu là sự tín nhiệm, là đồng cảm, là sự chia sẻ, là sông cạn đá mòn, ngàn năm không hối hận.

Cả một đời ta đóng chặt cánh chim không tung hoành, chỉ cầu một thoáng qua vui vẻ.

Bạch Hiểu, ngươi u mê quá rồi.

Tình nhân trong mắt là Tây Thi nhưng không thể chấp nhận được một tia nghi ngờ, không chấp nhận được rồi lại không bỏ xuống được.

Ngoài cửa, ánh sáng nghiêng nghiêng chiếu vào. Bóng dáng Lâu Uyên gần như càng lúc càng xa.

“Không….” Bạch Hiểu lắc đầu, tứ chi giống như bị co rút không thể động đậy.

“Không….” Nước mắt tuôn trào rơi xuống ngày một nhiều, ướt quần áo, ướt cả trong tâm…. bịch bịch bịch….

__________________________________________

Gà Ki: Này thì hóng, ngược chết các cưng =v=

Advertisements

Long Uyên [Long Hậu: thập tứ]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập tứ

Bạch Hiểu nghiêng ngả lảo đảo trở về Khôn Cực cung. Y đã quên bản thân trở về như thế nào, đầu đau như muốn nứt ra, giống như có vạn con kiến ở trong đầu, trong trái tim, cắn xé dày xéo…

Bạch Hiểu ôm ngực, mở cửa phòng ngủ ra. Lâu Giác Giác ở trong phòng, mặt mày nhăn nhó lầu bầu vì bị đánh thức. Bạch Hiểu ngồi sấp bên nôi, giống như muốn hấp thụ chút ấm áp mà đem khuôn mặt dán lên thanh trúc.

Lâu Giác Giác nhìn thấy mái tóc bạc của Bạch Hiểu rơi trên mặt mình cùng đệ đệ liền trở mình nhào qua. Một đôi tay mềm mại nhỏ bé bao trùm lấy làn da lạnh lẽo, Bạch Hiểu đem tay mình bao lấy đôi tay ấy, nhìn Lâu Giác Giác mở to hai mắt nhìn y. Dường như đang muốn nói cho đứa nhỏ rằng mình không sao.

Nhưng có lẽ lời nói dối đã bị nhìn thấu, nước mắt tích tụ đã lâu từ từ trượt xuống, rơi trên mặt Giác Giác. Từng giọt từng giọt lăn theo cánh tay nhỏ bé ấy. Giác Giác nhìn vẻ mặt bi thương của Bạch Hiểu, đôi môi bậm lại. Quên cả cái mũ da hổ đang đội trên đầu, bé mở to đôi mắt trong trẻo chăm chú nhìn thẳng Bạch Hiểu, trên người còn run lên, lo lắng nhìn y.

Bạch Hiểu lau mặt đi rồi nhìn khuôn mặt đáng yêu của Giác Giác ‘Sao có thể để cho con lo lắng cho mình chứ ?’. Y đứng dậy, quyết định đợi Lâu Uyên quay về Khôn Cực cung. Thế nhưng, một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua. Bạch Hiểu phái người đi, thị tỳ trở về thật cẩn thận nói bệ hạ có việc nên nhiều ngày sẽ không trở về. Đến khi bản thân không thể kiên nhẫn nổi đi đến thì lại bị cự tuyệt ở ngoài cửa.

Đủ rồi. Thật sự là quá đủ rồi. Có thể cãi nhau nhưng Bạch Hiểu chỉ không thể chịu đựng khi người yêu lạnh lùng cùng yên lặng.

Buổi chiều ngày nào đó…

‘Bệ hạ….’

‘Chuyện gì ?’.

‘Vương hậu…. Không thấy vương hậu đâu cả !!!’.

Lâu Uyên vỗ bàn, cả người lạnh lùng ‘Ngay cả người cũng không trông cho tốt. Vậy các ngươi có cái gì dùng được hả ? Lập tức đi tìm cho ta’.

Bọn thị vệ quỳ sấp dưới chân, trái phải nhìn nhau rồi hô lên ‘Vâng’. Sau đó, tất cả lật đật rời khỏi Thanh long cung.

Nam nhân nhíu mi, ngồi một lát. Ngón tay gõ gõ trên cái bàn gỗ. Nửa nén hương trôi qua, nam nhân đã đứng lên, đẩy cửa ra.

Nhân giới

Nhân giới lúc này, gió tuyết đang bay tán loạn. Bạch Hiểu dù sao cũng không phải lần đầu đến thế gian. Y không có mục tiêu nên cứ thong thả đi tới. Làn gió lạnh lẽo luồn vào trong cổ, y kéo chặt lấy y bào đi qua một nhà trọ đã đóng cửa. Bất quá cách đó trăm mét, cư nhiên tìm được một tiểu lâu còn chưa đóng cửa. Khói bếp bay lên nghi ngút giống như một bức tranh ấm áp.

Bạch Hiểu rảo bước tiến đến cửa tiểu lâu, dường như sinh ý cũng không tốt lắm. Thưa thớt vài người ngồi ở một bàn uống trà. Tiểu nhị vừa nhìn thấy Bạch Hiểu một thân khí chât đẹp đẽ quý giá xuất hiện trong điếm thì nhiệt tình kêu to: ‘Khách quan, ngài đến ăn cơm hay uống trà vậy?’.

Bạch Hiểu mím môi, nhìn ánh mắt bốn phía từ từ tụ tập đến trên người mình thì liền nói ‘Ở trọ’.

Tiểu nhị còn là một tiểu tử vui tính liền đáp : ‘Vâng ! Một gian phòng hảo hạng phải không ngài ?’

Bạch Hiểu gật đầu đi theo tiểu nhị lên lầu. Trong phòng có bếp lò đang cháy nhưng Bạch Hiểu vẫn cảm thấy cả người lạnh lẽo. Trong giây phút nóng nảy mà một mình đi vào nhân giới, thật sự là quá ngây thơ. Bạch Hiểu đỡ trán, kế tiếp phải làm sao đây. Mới vừa nghĩ đến đây thì tiếng gõ cửa vang lên.

Bạch Hiểu thầm chẳng lẽ là tiểu nhị đưa nước trà ? Liền đứng dậy mở cửa nhưng người ở bên ngoài chính là Lâu Uyên mang theo mùi gió tuyết.

‘Ngươi’. Bạch Hiểu dừng một chút nhưng thật ra y không hề nghĩ Lâu Uyên sẽ nhanh chóng tìm được mình hay là…. Bạch Hiểu tự giễu cười cười căn bản là không nghĩ qua hắn sẽ đi tìm mình.

Lâu Uyên dường như có chút hổn hển kéo cánh tay Bạch Hiểu ra bên ngoài. Y bị động tác bất ngờ lại thô bạo làm cho bực bội liền rút tay về ‘Buông ra’.

‘Theo ta về’. Lâu Uyên nói không nhiều còn thiếu chút nữa ở ngay tại cửa ôm lấy Bạch Hiểu.

‘Ta không muốn…’ Bạch Hiểu cố gắng đẩy Lâu Uyên ra, ánh mắt mọi người ngoài cửa đều nhìn chăm chú về phía họ. Ngay cả tiểu nhị cũng nhìn không chớp mắt. Từ rất xa nhìn thấy nam tử anh tuấn giống như thần tiên mang theo sát khí vọt tới phòng hảo hạng, ngay cả ngăn cản cũng không được.

Bạch Hiểu nhìn mọi người dưới lầu chờ xem cuộc vui càng giận thêm. Một phen đẩy Lâu Uyên ra, còn lớn tiếng kêu lên: ‘Ngươi dựa vào cái gì mà quản ta !’.

Thanh âm vang dội khiến Lâu Uyên cũng sửng sốt. Lập tức trên mặt lộ ra vẻ tức giận.

‘Dựa vào cái gì quản ngươi ?’ Cơn giận của Lâu Uyên không ngừng tăng lên, Bạch Hiểu thừa cơ rút tay về muốn đóng cửa ngăn cản. Toàn thân hắn phát ra khí thế khiến người ta sợ hãi.

‘Ta sẽ khiến ngươi nhìn xem ta dựa vào cái gì quản ngươi’. Nói xong thì gần như là nhe răng trợn mắt, Lâu Uyên đẩy cái cửa vô dụng đang khép một nửa rồi dễ dàng khóa lại. Bước từng bước tới gần Bạch Hiểu.

Long Uyên [Long Hậu: thập tam]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Long Hậu: thập tam

Bạch Hiểu tỉnh lại vào giữa trưa ngày thứ ba, bên trong phòng ngủ rất ấm áp cũng không thấy bóng dáng Lâu Uyên đâu. Thân thể y cũng khôi phục hơn phân nửa. Nhìn mọi vật ở trong phòng cũng dần dần rõ ràng hơn. Ngay tại bên giường, có hai bảo bối đang nằm trong nôi. Bạch Hiểu đến gần, đại khái cũng biết đứa nhỏ yếu ớt, gầy còm đang nhắm mắt nằm trong nôi kia, bị ảnh hưởng cổ tử nên không thể thức tỉnh. Nhưng lại không biết đứa bé này chính là Thanh long vương đời tiếp theo. Lâu Giác Giác dùng cánh tay lẫn chân ôm lấy Trường Thiên giống như cây dây leo cuốn lấy một cây dây leo khác.

Hai đứa bé ôm chặt lấy nhau cùng một chỗ. Cho dù Trường Thiên vẫn chưa mở mắt nhìn thế giới này nhưng cũng có thể kết luận khi trưởng thành nhất định là một mỹ nhân. Với làn da trắng muốt, đôi môi kiều diễm đỏ mọng, mái tóc đen bóng xõa dài theo cơ thể giống như một nụ hoa hồng chờ ngày nở rộ, với vẻ đẹp khuynh quốc. Nếu không phải, nếu không phải còn chưa tỉnh lại.

Bạch Hiểu hôn lên trán và môi hai đứa nhỏ rồi cúi đầu thở dài đẩy cửa đi ra ngoài. Vừa mới ra khỏi cửa, do nhiều ngày không thấy ánh sáng, Bạch Hiểu lập tức lấy tay che trước mắt tránh ánh sáng mạnh chiếu vào. Dưới đài phần đông thị vệ cùng thị tỳ vừa nhìn thấy Bạch Hiểu đi ra, vẻ mặt đều lộ vẻ vui mừng.

‘Chúc mừng vương hậu, chúc mừng hoàng tử…’ Nhìn mọi người quỳ lạy trước mặt mình, Bạch Hiểu không biết phản ứng lại như thế nào.

‘Hoàng tử ?’.

Hạnh nhi đi tới gần với giọng nói rất hưng phấn : ‘Chắc vương hậu còn chưa biết. Uyên bệ hạ đã sắc phong tiểu điện hạ kế thừa vương vị. Nhưng lại lấy họ Bạch, bệ hạ thực sự rất yêu người nha’.

Nhìn thị tỳ cười trộm đến đỏ bừng mặt, Bạch Hiểu thoáng một cái liền biến mất. Trong lúc mình đang hôn mê thế nhưng lại phát sinh nhiều chuyện như thế, Lâu Uyên thậm chí đã tính toán làm tốt mọi thứ. Bạch tộc, Trường Thiên, vẻ mặt Bạch Hiểu vui sướng, khóe miệng cũng cong lên, gần như không thể chờ được, rất muốn nhìn thấy người nào đó.

Bước chân vội vàng, không ngừng tới gần thư điện thanh long cung.

‘Uyên’.

Thanh âm nhẹ nhàng vang lên trong thư phòng nhưng nam nhân ngồi trên ghế, đầu cũng không ngẩng lên. Thanh âm ở trong không khí đọng lại lâu lắm mới nghe được tiếng đáp lại cho có lệ : ‘Uhm, ngươi tỉnh rồi’. Bạch Hiểu có chút kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ, Lâu Uyên chiếu cố mình cùng với chuyện của Trường Thiên nên tâm tình không tốt là đương nhiên, y liền đến gần nam nhân đem theo hoa quế cao mới được làm từ nhà bếp, bỏ ở bên cạnh tay nam nhân. Điểm tâm mới làm xong, tỏa ra hương vị thơm thoang thoảng, quanh quẩn đầu mũi Lâu Uyên.

Hắn ngẩng đầu. Bạch Hiểu nghĩ đến nam nhân cuối cùng cũng có hứng thú, lập tức mỉm cười thông cảm. Cùng không nghĩ thanh âm trầm thấp, lạnh lùng lại vang lên : ‘Còn có việc ?’.

Bạch Hiểu nghe thấy thanh âm lạnh lùng ấy, nhìn ánh mắt Lâu Uyên càng thêm lạnh lẽo giống như đang nhìn một người xa lạ bình thường. Chuyện gì đang xảy ra vậy ? Bạch Hiểu không nhịn được toàn thân run run, lui về sau mấy bước. Đây không phải là Lâu Uyên.

Từng trận hàn ý đánh úp vào tâm can. Bạch Hiểu cuối cùng không chịu nổi, hỏi hắn : ‘Ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?’.

Đầu bút của nam nhân đang viết bị dừng lại, sau đó Lâu Uyên thở dài một tiếng, tay xoa xoa mi tâm một chút, vẻ mặt mỏi mệt cùng không kiên nhẫn nói : ‘Ngươi nghỉ ngơi trước đi, Triệu Cương…’.

Nghiêng cổ sang một bên gọi một tiếng, Triệu Cương lập tức đi vào thư phòng.

‘Mang vương hậu đi đi’. Thanh âm lạnh lùng quanh quẩn trong đầu Bạch Hiểu.

Triệu Cương sửng sốt, nhìn Bạch Hiểu có chút bối rối, không hiểu : ‘Bệ hạ… Này…’.

‘Lời ta nói ngươi nghe không rõ hả ? Hay muốn ta nói lại lần nữa ..’. Âm thanh Lâu Uyên dần dần sắc bén, lộ ra sự uy nghiêm không cho phép cự tuyệt cũng tàn nhẫn.

Bạch Hiểu đột nhiên có chút không thở nổi. Đầu óc vù vù không thể suy nghĩ giống như máy móc không chuyển động chỉ kêu két két. Trái tim bị xiết chặt tàn nhẫn. Bạch Hiểu mở to đôi mắt giống như nhìn không thấu nam nhân đứng trước mặt này.

Triệu Cương bất đắc dĩ phải vươn tay, tâm tư của quân vương, vương hậu đâu có dễ cho những kẻ cấp dưới như hắn có thể nhìn thấu, đành làm tư thế mời đi. Đợi một lúc lâu, Bạch Hiểu giống như đầu gỗ vẫn đứng ngây ra như trước.

Lâu Uyên nhẹ nhàng khụ một tiếng, giống như mệnh lệnh. Triệu Cương hiểu được long vương không kiên nhẫn, đành miễn cưỡng khẽ kéo Bạch Hiểu, vừa mới chuẩn bị mở miệng khuyên nhủ thì sức lực Bạch Hiểu giống như bị rút nước sạch sẽ. Hai mắt nhắm lại rồi từ từ mở ra nhìn nam nhân vẫn lạnh lùng kia, y cười trào phúng : ‘Không cần. Ta tự đi’. Phẩy tay áo một cái, xoay người rời đi.

Triệu Cương quay đầu lại nhìn quân vương, nam nhân vẫn ung dung thản nhiên, vùi đầu phục bút. Hắn cúi đầu than thở một tiếng, cánh cửa kẽo kẹt đóng lại. Khi cánh cửa vừa mới đóng lại không được bao lâu thì trong thư phòng vang lên tiếng giấy bút bị quăng xuống đất.

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 10]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 10: Kiểm tra ngẫu nhiên hệ thống giao dịch không gian nặc danh

Tần Duy Nhất mới mở cái nắp hộp ra thì đột nhiên bị cắt đứt liên lạc với “Muốn một viên ngọc trai đen”, thế này là có ý gì?

Nhà cậu ….. bị cúp điện? Nếu không thì… bị rớt mạng?

Thôi nào, ở đây cũng không phải là trái đất thế kỷ 21, loại chuyện hố cha này sao có thể phát sinh ở tinh cầu Ero được! Tần Duy Nhất nghi hoặc, khó hiểu nhìn ngọc trai đen trong tay không có vấn đề gì, đây tuyệt đối là hàng thật, đối phương không có khả năng không thích, cho dù có hoài nghi cũng không đến mức lập tức tắt video đi?

Thật sự rất kỳ quái.

Tần Duy Nhất nghĩ không ra, tâm trạng dần dần tẻ nhạt, cầm hộp ngọc trai đen đi cất với vẻ mặt rất khó chịu. Sớm biết boss tiền này không phải người bình thường, từ lúc ông ta mua rất nhiều quả đạt đạt trong tay cậu thì có thể thấy được điều đó nhưng phản ứng lần này khiến cho người ta không thể tưởng tượng được. Để chứng thực cho phỏng đoán của mình, cậu kiên nhẫn ở trên khu trung tâm thương mại tự do đợi hơn một giờ, thẳng đến khi Wina nhắc nhở cậu vì máy giao dịch không gian phát ra âm thanh nên cậu mới lưu luyến rời khỏi đó.

Nhưng mà, cái máy giao dịch không gian cũng có chút không bình thường. Thường thì chỉ có khách hàng tới cửa thì nó mới phát ra ánh sáng nhấp nháy để nhắc nhở. Nhưng hôm nay không biết là cái gì tìm tới cậu mà tự nhiên phát ra ánh sáng cầu vồng thiếu chút nữa làm mù mắt trí năng của Wina.

Tần Duy Nhất cau mày, ngón tay giơ lên mở nó ra thì kinh ngạc vì màn hình giao dịch đã biến mất.

Máy giao dịch ở trước mắt cậu trong suốt như không khí, giống như sóng biển lay động rì rào khiến cho mắt rất khó chịu, cậu không ngừng di chuyển ngón tay lung tung ở phía trước màn hình màu xanh nhưng cũng không hiệu quả, hơn nửa ngày nó mới dừng lại rồi dần hiện ra một màu sắc chuyên dụng dành cho nhà giàu mới nổi – đó chính là khung đối thoại màu vàng kim.

Trong khung đối thoại có một hàng chữ cực lớn: Người sử dụng Tần Duy Nhất tôn kính, hoan nghênh nhiệt liệt máy giao dịch không gian siêu cấp được kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh XXX đã đến!

“Kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh? Là cái gì vậy?” Tần Duy Nhất tự hỏi không biết là cái thứ chó má kiểm tra ngẫu nhiên gì đây. Bên trong máy giao dịch có người tồn tại sao? Vậy tại sao hiện tại mới đụng tới? Sổ tay sử dụng cũng đâu có viết.

Khung đối thoại ngay lập tức nhảy ra dòng chữ tiếp theo: Xin chào, Tần Duy Nhất! Tôi là kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh KK, đừng mưu toan phỏng đoán lại lịch của tôi, tôi không phải là quang não đi kèm với hệ thống mà tôi là một con người chân thực và là cán bộ phụ trách kiểm tra ngẫu nhiên tại chỗ theo thời gian sử dụng miễn phí của người sử dụng để xác định xem người dùng có đủ điều kiện để tiếp tục sử dụng hay không.

“Hù dọa?” Tần Duy Nhất bất đắc dĩ giật nhẹ khóe miệng, thì ra công ty vũ trụ liên minh công nghệ khoa học vô hạn còn có chiêu này, kiểm tra máy ngẫu nhiên và vân vân, chẳng lẽ là để hạn chế người sử dụng miễn phí mà thiết kế ra? Đối phương hiển nhiên có thể thoải mái thao túng máy giao dịch của cậu, bản thân cậu gần như không có quyền lợi phản bác cùng kháng nghị.

“Được rồi, nếu muốn kiểm tra ngẫu nhiên vậy thì kiểm tra đi, không biết ngài muốn bắt đầu từ đâu…” Trong tâm Tần Duy Nhất nghĩ lão tử từ nhỏ đã không sợ các cuộc thi, ông cứ việc phóng ngựa lại đây đi!

Khung đối thoại liền vang lên: Tốt lắm, kiểm tra ngẫu nhiên lập tức bắt đầu!

Rất nhanh, khung đối thoại trên màn hình lớn hơn một chút để thấy câu hỏi thứ nhất.

“Xin hỏi, công ty của chúng ta trước mắt sản xuất máy giao dịch không gian có thể sử dụng tối đa bao nhiêu không gian ”.

Phía dưới có mấy đáp án để chọn, ánh mắt Tần Duy Nhất đảo qua bốn đáp án rồi chọn: Không gian cấp thấp, không gian cơ bản, không gian bậc trung, không gian cấp cao.

“Chúc mừng cậu đã trả lời đúng, tiếp câu thứ hai: Với bốn không gian khác nhau ở trên tương ứng với các tinh cầu nào?”

Với cái câu hỏi này, Tần Duy Nhất phải tự viết ra đáp án, cậu gần như vừa đọc hết câu hỏi liền giơ tay chọt qua chọt lại bàn phím trên không trung, viết ra đáp án chính xác: Các tinh cầu tương ứng chính là tinh cầu nguyên thủy, Trái Đất cùng với trình độ văn hóa tương đương với tinh cầu, tinh cầu tu chân cùng cổ võ, tinh cầu công nghệ cao.

“Chúc mừng cậu đã trả lời đúng, câu hỏi thứ ba: Quy tắc thăng cấp hệ thống của máy giao dịch không gian là cái gì?”

Ánh mắt Tần Duy Nhất lom lom nhìn rồi bình tĩnh chọn một đáp án.

【 Quy tắc thăng cấp 】
100 lần thành công giao dịch = cấp 1;
500 lần thành công giao dịch = cấp 2;
800 lần thành công giao dịch = cấp 3; ở cấp 3 kí chủ được tặng hệ thống miễn phí cùng một vật tùy thân không gian.
1000 lần thành công giao dịch = cấp 4;
2000 lần thành công giao dịch = cấp 5; ở cấp 5 kí chủ có thể sử dụng máy giao dịch để tìm kiếm không hạn chế trong hệ thống.

“Chúc mừng cậu đã trả lời đúng, tiếp câu thứ tư: Nếu có khách hàng cưỡng ép yêu cầu cậu cùng hắn tiến hành giao dịch thì cậu có thể làm gì?
A: Công kích máy giáo dịch của hắn.
B: Hướng hệ thống tố cáo hắn.
C: Phun nước muối cho chết hắn.
D: Nhất quyết cự tuyệt, uy hiếp hắn nếu còn dây dưa liền đem hắn vứt vào sổ đen vĩnh viễn”.

Tần Duy Nhất vừa nhìn thấy đáp án C liền không phúc hậu mà nở nụ cười, theo bản năng giật giật ngón tay nhưng may mắn khống chế được ý cười thần kinh của mình rồi nghĩ nghĩ chốc lát sau đó chọn đáp án B.

“Chúc mừng cậu lại trả lời đúng, xem ra cậu có đủ tư cách của người sử dụng. Bất quá chúng ta còn cần khảo sát một chút, cậu có biết trung thực là phẩm đức tốt nhất đối với sự phát triển tồn tại lâu dài của máy giao dịch tạo thành ảnh hưởng gì không, hãy nói tỉ mỉ quy tắc trung thực”.

Tần Duy Nhất quả thực khinh thường trả lời loại câu hỏi dễ ẹc này, cậu dứt khoát mở ra giọng nói hệ thống, gần như một chữ cũng không sót đem quy tắc trung thực nói ra:

“Một lần giao dịch thành công nếu đối phương không bình luận chê bai thì sẽ ngầm hiểu đó là lời bình luận tốt. Nếu giá trị khen ngợi đạt tới -10 thì hệ thống sẽ cưỡng ép niêm phong máy giao dịch của kí chủ trong vòng một năm. Khi máy giao dịch được khôi phục thì nội trong một năm đó mà kí chủ không nỗ lực thực hiện hành vi cứu vãn để giao dịch hoàn thành đạt được giá trị khen ngợi mà vẫn ở số âm thì hệ thống sẽ hủy bỏ khế ước gắn kết hợp đồng giữa kí chủ và máy giao dịch.

Cùng lúc đó, hệ thống sẽ tự động khởi động trình tự trí nhớ, xóa bỏ toàn bộ những tin tức liên quan đến máy giao dịch không gian trong đầu kí chủ để bảo đảm ích lợi cho công ty vũ trụ liên minh công nghệ khoa học vô hạn”.

Cuối cùng, cậu còn đùa dai bỏ thêm một câu: Đã trả lời xong, OVER! Mời trọng tài cho biết tỉ số!

Không ngoài dự đoán, khung đối thoại trầm mặc nửa giây rồi mới sáng lên: Ô! Tần Tần thân mến, cậu thật sự là một đứa nhỏ nghịch ngợm!

Tần Duy Nhất nhất thời muốn ói, nghiêng mặt đi chỗ khác, mọe nó, cậu tự lấy đá đập chân mình rồi.

Nhưng vị kiểm tra viên nặc danh này rất vừa lòng với đáp án của cậu, hơn nữa giọng nói rất vui vẻ còn khá là bát quái. Bởi vì những câu hỏi của hắn càng ngày càng muốn khùng luôn.

Ví như: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi, mở video cho tôi nhìn cái nào!”.

Ví như: “Cái tên Tần Duy Nhất thật đặc biệt, cậu là người Ero sao, đã kết hôn chưa? Cậu thích máy giao dịch không? Có cái gì không hài lòng thì có thể nói cho tôi biết vì tôi có quyền hạn giúp cậu cải thiện một phần đó nha!”

Lại ví như: “Hắc hắc đừng mắc cỡ, tôi mặc dù là kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh nhưng không phải mỗi ngày đều có thể xuất hiện đâu, hệ thống quản lý rất nghiêm túc, tôi muốn tìm cơ hội cùng người sử dụng tán gẫu một ngày nhưng đều phải bị giám thị, có ai khổ như tôi không chứ! Haizz, đang nói chuyện với cậu đó, Tần Duy Nhất, Tần Duy Nhất cậu còn đó không?”

Nếu không phải hệ thống biểu hiện đang bị kiểm tra ngẫu nhiên không thể thoát ra thì cậu thực sự rất muốn xoay người bỏ chạy.

Kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh trêu đùa Tần Duy Nhất một trận, phát hiện bộ dáng cậu vẫn lãnh đạm thì rốt cục cũng khôi phục bình thường, sau 20 phút lải nhải cuối cùng kiểm tra ngẫu nhiên cho ra kết quả: Người sử dụng hợp tác loại tốt, có tư cách giữ lại.

“Rất hân hạnh được biết cậu, tôi chờ mong lần kiểm tra tiếp theo còn có thể gặp cậu nữa, moa~ moa~ tiểu Tần Tần, Bye~ ╭(╯3╰)╮”

Tần Duy Nhất há miệng hô hấp không khí, hướng màn hình còn đang sáng lấp lánh mà phất tay, cậu vẫn duy trì nụ cười ở ngoài nhưng trong không cười, cuối cùng viết ra dòng chữ: “Cung tiễn kiểm tra ngẫu nhiên hồi cung” Thôi đi, cậu không bao giờ …. muốn cùng người kia nói chuyện nữa!.

Bị kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh chậm trễ thời gian dài như vậy, Tần Duy Nhất cũng không biết mình đã bỏ lỡ ít nhiều khách hàng quý giá, một bên phun tào một bên kiểm tra bản ghi chép giao dịch cá nhân rồi lại đột nhiên phát giác tài khoản của mình thiếu một khoản tiền.

“Sao lại thế này? Mấy giờ trước, mình còn nhìn thấy không phải con số này nha!” Tần Duy Nhất cố sức nhớ lại nửa ngày trước, phát giác không phải mình nhớ lầm, vậy thì trả cho hệ thống rồi hả? Đây đâu phải trò chơi, đùa cái mợ gì thế? Hộ khách có thể tìm lại ở đâu? Mọe nó, cái hệ thống sao có cái thứ có thể liên hệ với hộ khách xong rồi ăn tiền mất tiêu!

Cậu không ngừng lo lắng với chuyện vừa mới phát sinh, chỉ chốc lát sau, trên màn hình bắn ra một cái khung đối thoại: Hộ khách Tần Duy Nhất may mắn được kiểm tra ngẫu nhiên, chúc mừng máy giao dịch đạt được thuộc tính tiềm tàng hạng nhất, hệ thống đã tự động khấu trừ 4788 vũ trụ tệ làm phí dụng.

Tần Duy Nhất nhất thời ngơ ngác, về cái thuộc tính tiềm tàng thì quy tắc giao dịch thật ra có ghi “Máy giao dịch còn có thuộc tính tiềm tàng cần kí chủ tự kích hoạt nhưng khi nào thì tự kích hoạt, tình huống kích hoạt như thế nào, khi kích hoạt thì thuộc tính có tác dụng gì, thì cần phải xem vận khí cùng nhân phẩm của kí chủ”.

Ha ha, hệ thống thật sự rất hào phóng nha! Kiểm tra ngẫu nhiên nặc danh rất rộng rãi! Thuộc tính tiêm tàng hạng nhất khiến người ta không thể tưởng tượng được, cậu có cái vận khí cứt chó gì cư nhiện nhặt được! Nhưng…

Cái này phải tự cậu kích hoạt à? Nhưng kích hoạt như thế nào, hệ thống đâu có nói cho mình! Nếu cậu cả đời dựa vào đống chữ kia thì sao có thể kích hoạt được thuộc tính tiềm tàng?

“Đây là biển thủ trá hình đi! Gian thương, nhất định là gian thương cao tay rồi!” Tần Duy Nhất tức giận có chút không thở nổi, cậu rất hoài nghi cái công ty vũ trụ liên minh khoa học công nghệ vô hạn là do người địa cầu mở ra đi, nhất định là người địa cầu kinh doanh bày ra?

Nhưng tiền cũng đã bị trừ rồi, đâu có quay lại được nữa.

Trừ bỏ tự nhận không hay ho gì thì Tần Duy Nhất không có biện pháp khác.

“4788 vũ trụ tệ đúng không, lão tử nhớ kỹ … Cái hệ thống giao dịch chết tiệt, một ngày nào đó lão tử phải tìm được lỗ hổng của mày rồi tao hãm hại mày cho chết luôn”. Phát ra ý nguyện vĩ đại xong, Tần Duy Nhất liên lạc với Jarew, tính toán làm một số sinh ý. Haizz, ngọc trai đen nếu không thể bán cho “Muốn một viên ngọc trai đen” thì cậu có thể bán cho Jarew ? Nếu không thì để cho hắn giới thiệu một vài khách hàng không gian cho cậu biết vậy? Lần trước nghe Jarew nói, từng có một khách hàng không gian khác cũng tìm hắn cố vấn qua giá cả ngọc trai, nói không chừng thì cậu có thể tìm kiếm được một lốp xe dự phòng giàu có khác thì sao.

Jarew không nói hai lời liền đưa cho cậu vài tư liệu của người sử dụng xa lạ, chỉ cần đem bọn họ vào phạm vi liên lạc bạn tốt là được, Tần Duy Nhất có thể giống như tán gẫu QQ liên hệ cùng bọn họ. Từ một mặt nào đó mà nói thì máy giao dịch ngoại trừ không gian giao dịch bình thường thì còn là không gian thông tin khổng lồ, có thể đem thân thể sinh mệnh bất đồng không gian bao quát ở bên trong thông tin hệ thống, đây đúng là một phát minh vĩ đại.

Nói chuyện vài lần, đối với điều kiện của bọn họ muốn thì Tần Duy Nhất cũng không vừa lòng lắm, đối phương không muốn một thứ đặc biệt gì, cũng không phải là người giàu có, vũ trụ tệ có thể trả giá cũng có hạn, không đủ khả năng tới cái giá trong tưởng tượng của Tần Duy Nhất.
“Chẳng lẽ mình thực sự phải treo cổ trên cây sao trời?”. Tần Duy Nhất không cam tâm nghĩ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chương này chỉ là một bản nhạc đệm, ta nghĩ kịch hay sẽ từ từ lộ ra nha, ngọc trai đen vẫn nên bán cho XX kia thì hơn!