Monthly Archives: Tháng Chín 2015

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 22]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 22: Bị buộc xin sự giúp đỡ

Tần Duy Nhất vừa nhìn thấy đối diện là hình ảnh ông chú đáng khinh mà Lạp Đạt Tư thích sử dụng từ trước đến giờ, vẫn chưa cảm thấy người liên lạc với mình vốn không phải hắn. Nhưng không thể trách cậu sơ ý được, có trách thì trách Túc Dung, lần nào cũng ngại phiền toái nên không điều chỉnh lại dung mạo và giọng nói, cứ trực tiếp lấy hệ thống hình ảnh bảo đảm của Lạp Đạt Tư mà dùng. Với lại, ở mấy lần trước, hắn nói chuyện với Tần Duy Nhất cũng chỉ mở phần giọng nói hoặc trực tiếp đuổi Lạp Đạt Tư rồi ngồi đó, còn phần lớn thời gian đều quen dùng văn tự để nói chuyện.

“Thưa ngài Lạp Đạt Tư, cháu…. cháu có chuyện cần ngài giúp đỡ!” Sắc mặt Tần Duy Nhất do mang thai vốn đã không tốt, cộng thêm từ ngày hôm qua cho tới hôm nay vẫn còn bị kinh hách nên khuôn mặt tươi cười vừa vặn một bàn tay cỡ lớn cực kỳ tái nhợt, vừa mở miệng nói còn mang theo sự khàn khàn do ra sức mắng Lý Duy Tư mà bị thương cổ họng.

Túc Dung không nhịn được mà hơi hơi nhíu mày.

“Xảy ra chuyện gì?” Từ chỗ Lạp Đạt Tư, Túc Dung nghe không ít chuyện liên quan đến cậu thiếu niên này, nghe nói lời lẽ cậu ta rất sắc bén, tâm tư nhanh nhạy, có chút xíu giảo hoạt, rất giống con hồ ly nhỏ còn chưa lớn lên. Kể cả cái tên Tần Duy Nhất, hắn cũng biết rõ là do Lạp Đạt Tư cảm thấy cái tên này rất hợp, còn khen ngợi ba mẹ nuôi cậu ta rất dụng tâm.

Nhưng hôm nay vừa gặp thì cậu thiếu niên này so với sự hình dung của Lập Đạt Tư còn gầy yếu hơn rất nhiều, trong lòng nổi lên một tia nghi ngờ. Hẳn là ba mẹ cậu ta có để lại một số tiền lớn, với lại buôn bán trên mạng không phải rất tốt à?

Uy Na ở dưới chân Tần Duy Nhất không ngừng khuyến khích: “Chủ nhân, mau giả vờ đáng thương, mau giả vờ đáng thương đi! Đối phó với ông chú thì phải giả vờ đáng thương nha!”.

Tần Duy Nhất bị cô ồn ào làm cho đau đầu, sắc mặt càng lúc càng kém, nhìn thấy quả thật có vài phần ủy khuất đáng thương nhưng cậu vẫn cố nén phẫn uất dưới đáy lòng, quyết định nói ngắn gọn về chuyện phiền phức của mình: “Cháu… gần đây gặp phải một chuyện phiền phức không nhỏ. Ngài cũng biết đấy, cháu vẫn chưa trưởng thành mà buôn bán kiếm tiền ở trên mạng thật ra cũng rất miễn cưỡng, còn kiêm luôn cả học tập…” Cậu không muốn giả vờ yếu thế đáng thương nhưng để tranh thủ được sự thông cảm lớn nhất từ đối phương thì cậu vẫn làm “Bình thường trong nhà chỉ có một mình cháu, khi xảy ra chuyện gì cũng không thể đưa ra ý kiến đúng đắn, nếu không phải thật sự không có cách nào thì cháu cũng sẽ không mặt dày mày dạn đến xin nhờ ngài…. ”.

Từ trước đến nay, Túc Dung vẫn luôn giữ được bình tĩnh đột nhiên nhìn thấy cậu lã chã chực khóc, trong đôi mắt nhàn rỗi của hắn chợt lóe tia sáng u ám khó hiểu.

Không phải hắn chưa thấy qua loại hình thiếu niên như vậy, trên thực tế ở tuổi này các thiếu niên rất dễ lộng xảo khoe mẽ, với vẻ ngoài tuấn mỹ, hai mắt đẫm lệ ra vẻ điềm đạm càng không ít, quanh năm suốt tháng hắn sẽ gặp vài người có vẻ ngoài và khí chất đều thuộc tiêu chuẩn cao nhất, đều là do vài kẻ quyền quý muốn lấy lòng mà lén lút đưa lên giường hắn.

Nhưng so với Tần Duy Nhất thì trên người cậu ta có một cỗ khí chất đặc biệt, nhất là vẻ mặt quật cường nhờ vả sự giúp đỡ lại không cam tâm thừa nhận bản thân bị vây trong khốn cảnh, khiến người ta nhìn mà đau lòng cũng không cảm thấy cậu ta có chút nịnh nọt, làm ra vẻ.

Khóe miệng Túc Dung khẽ cong lên.

“Cháu nói thẳng đi, hi vọng tôi giúp cháu như thế nào. Và tôi có thể giúp cháu làm những gì?” Hắn thản nhiên nói ra, tuy đã trải qua xử lý có vẻ hờ hững nhưng cũng không gây trở ngại cho Tần Duy Nhất bắt lấy hi vọng.

“Cháu, cháu hi vọng ngài có thể làm người giám hộ của cháu!” Giong nói Tần Duy Nhất cuống quít không lưu ý đến ý tứ đối phương, còn cho rằng mình đang nói chuyện với Lạp Đạt Tư, vẻ mặt lập tức nghiêm túc, cậu ngừng lại một chút rồi mới nói lý do: “Cháu nghĩ cần phải thẳng thắn với ngài, năm nay cháu mới 17 tuổi nhưng cháu… đã mang thai hơn hai tháng. Ngài trăm ngàn lần đừng hiểu lầm cháu là loại người không biết kiềm chế! Trước đó, cháu bị mất trí nhớ, quên những chuyện trước khi mang thai, không biết rốt cuộc đã từng xảy ra cái gì, càng không biết ba đứa nhỏ là, cháu biết chuyện này nghe rất hoang đường, thế nhưng cháu thề là không hề nói dối ngài! Cháu đã nghĩ qua cháu có thể đã quá mức cẩu thả với bản thân nhưng đứa nhỏ trong bụng thì thực sự không có cách nào trốn tránh được, cháu nhất định sẽ sinh nó ra và sẽ nuôi nó lớn lên thật tốt, đây là trách nhiệm của cháu, cháu không thể nào trốn tránh! Nhưng cháu chỉ muốn một mình nuôi nó không muốn cùng…. những người khác có bất cứ liên quan nào, thế nhưng hiện tại lại xuất hiện kẻ tự xưng là một người ba khác của nó, còn vô sỉ vu khống nói lúc trước cháu dụ dỗ hắn! Cháu… ”.

Vẻ mặt Tần Duy Nhất kích động, tạm dừng một chút, lúc đầu cho là mình có thể một hơi nói xong nhưng chân chính đến lúc này thì cậu mới hiểu rõ bản thân có chút không khống chế được cảm xúc áp lực đè nặng trong lòng, càng lúc càng nói lộn xộn.

Mà đối phương từ lúc lắng nghe đến bây giờ cũng không lên tiếng cắt ngang, càng không có bất cứ phản ứng nào, điều này khiến cho cậu có chút hoảng hốt.

Nhưng sự thật là Túc Dung không phải không có phản ứng mà là không biết nên phản ứng thế nào —–

Lần đầu tiên, hắn nghe được chuyện không thể tưởng tượng được, từ trước đến giờ chưa có ai nói với hắn là ở Diễm Khung đế quốc còn có thiếu niên vị thành niên mang thai, pháp luật không phải đã ra lệnh cưỡng chế bảo hộ vị thành niên rồi sao, hơn nữa với sự hoàn thiện về pháp luật đều bảo hộ quyền lợi của mỗi một thai phu mà? Nhưng chuyện của Tần Duy Nhất là thế nào, cậu ta nói thật hay giả đây?

Nhưng bộ dạng lẫn động tác Tần Duy Nhất không giống làm bộ, mỗi một câu nói dường như đều mang theo sự oán giận mạnh mẽ cùng thống khổ. Túc Dung theo bản năng nguyện ý tin tưởng cậu, huống chi, thoạt nhìn Tần Duy Nhất thật sự không giống sẽ làm tổn hại danh dự bản thân và tiền đồ để nói đùa người khác.

“Ngài Lạp Đạt Tư, ngài còn đang nghe hả?” Tần Duy Nhất thật cẩn thận hỏi lại.

“Cháu cứ nói tiếp đi, tôi vẫn đang nghe đây”.

Lúc này,Tần Duy Nhất mới thoáng yên tâm, ổn định tâm tình tiếp tục kể: “Người kia là học trưởng của cháu, cháu không nhớ rõ mình và hắn.. từng xảy ra chuyện đó, cũng không tin lời hắn nói. Ngài có điều không biết chứ gia tộc của hắn là một quý tộc, gia đình như thế thì rất chướng mắt kẻ bình dân như cháu, cháu… cũng chưa từng nghĩ tới đi trèo cao bọn họ làm gì! Nhưng hiện tại bọn họ vì thiên vị con mình mà đem bát nước bẩn hắt vào người cháu, cháu lại không có chỗ nương tựa nên hết đường chối cãi.. Trường học cũng không nghe giải thích của cháu liền tự tiện đuổi học! Hiện tại cháu chỉ có một cách để chứng minh bản thân là đi giám định ba con. Nhưng, cháu là vị thành niên nên không có tư cách yêu cầu cho nên cháu muốn nhờ ngài giúp cháu việc này, chỉ cần… chỉ cần ngài nguyện ý làm giám hộ của cháu!”.

Túc Dung nhìn môi Tần Duy Nhất run run trắng bệch, hơn nửa buổi không nói gì.

“Ngài Lạp Đạt Tư…. Ngài không tin cháu hả?” Tần Duy Nhất khẩn trương, nhìn chằm chằm màn hình, không biết nên nói tiếp cái gì, cậu đã hạ thấp thái độ, biểu tình cũng đủ thành khẩn và kính cẩn nhưng không đem ra chứng cứ khiến đối phương tin mình, nếu Lạp Đạt Tư ngay từ đầu đến cuối đều không tin thì thật sự hết cách rồi.

“Tôi tin tưởng cháu” Có lẽ là bị gương mặt đơn thuần trẻ con của thiếu niên này mê hoặc, mà cũng có thể là do cậu ta cố gắng trong việc buôn bán và sự chân thành đã sớm đạt được thiện cảm của hắn, Túc Dung cũng không hiểu tại sao bản thân từ trước đến nay luôn cẩn thận, bỗng nhiên trong lúc đó lại ngây dại, thốt ra những lời này.

Được rồi, cũng có thể lý giải là do hắn nhất thời mềm lòng với cảnh ngộ thê thảm của thiếu niên này.

Nhưng không có nghĩa là hắn sẽ giúp đỡ vô điều kiện giúp cậu ta. Khi thay thế Lạp Đạt Tư đồng ý làm người giám hộ của cậu ta, thì trước tiên hắn cần phái người đi điều tra một chút về lời nói của Tần Duy Nhất có đáng để tin tưởng hay không.

“Ngài nguyện ý tin tưởng cháu, thật sao?” Tần Duy Nhất vui sướng đến tột đỉnh, “Thật tốt quá, ngài Lạp Đạt Tư, cháu rất cảm ơn ngài!”.

“Nhưng cháu cũng đừng cao hứng quá sớm, nếu tôi phát hiện cháu lừa tôi…” Túc Dung chau mày, hắn rất chán ghét khi người khác lừa gạt mình. Nhưng thiếu niên ở trước mặt này, hắn càng nhìn càng có chút quen thuộc khó hiểu.

“Đương nhiên, cháu bảo đảm mà!”

Trơ mắt nhìn quyết định đuổi học mình của trường Thánh Mã Liệt, cậu cũng không muốn nhờ vả quay lại làm gì, chỉ có thể tìm lối thoát khác, nghĩ cách chọn một trường trung học khác. Nhưng mà, trường học đó có thể vì chuyện này mà từ chối nhận mình không? Sắc mặt Tần Duy Nhất lại trầm xuống.

“Uhm, tạm thời cứ như vậy đi, tôi sẽ liên hệ với cháu sau”. Túc Dung quyết đoán tắt liên lạc, ngẩng đầu liếc mắt nhìn thư ký ngồi đối diện.

Thư ký hiểu ý nghiêng người về phía trước, đem lỗ tai đưa tới: “Thưa điện hạ tôn kính, ngài có việc cần phân phó sao?”.

“Đi công tác với Lạp Đạt Tư đến Ngả La tinh cầu điều tra một việc”. Bình thường, Túc Dung rất ít dùng thư ký bên người vì mình làm việc tư nhưng với chuyện này nếu chỉ phái Lạp Đạt Tư đi thì hắn sợ ông ấy sẽ vì giao tình với Tần Duy Nhất mà ảnh hưởng đến sự phán đoán chủ quan, vì vậy mới phái thêm một người cho thỏa đáng.

“Tuân mệnh thưa điện hạ”. Thư ký Ngả Thụy Khắc hưng phấn mà gật gật đầu, rốt cuộc hắn cũng có cơ hội đi công tác, tuy rằng Ngả La tinh cầu ở không xa nhưng có thể cùng đi với quản gia Lạp Đạt Tư, có phải đã chứng minh được địa vị bản thân ở trước mặt điện hạ cuối cùng cũng được nâng cao một chút?

Túc Dung không để ý hắn bỗng nhiên phát tác bản tính hoa si, vẫn nhắc nhở tiếp: “Nhớ kỹ là cậu và Lạp Đạt Tư không thể bại lộ thân phận, sau khi điều tra rõ thì lập tức quay lại ngay, còn giải quyết thế nào thì cứ giao cho Lạp Đạt Tư, không được làm chuyện dư thừa”.

“Vâng, thưa điện hạ!”.

“Yến hội vào đêm hôm nay, cậu không cần đi cùng với ta, hãy quay về thu xếp hành lý, sau cơm tối xuất phát ngay cùng với Lạp Đạt Tư”. Túc Dung nhớ tới sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của Tần Duy Nhất thì nhíu mày, tại sao lại gầy như vậy, cho dù là bình dân thì đế quốc có cần khắt khe với vị thành niên để bảo đảm cuộc sống xa xỉ của giới quý tộc sao?

Túc Dung sớm đã bất mãn với chế độ giới quý tộc, vào lúc này, sắp phải gặp các thiên kim và công tử giới quý tộc vào đêm nay lại tăng thêm không ít thành kiến. Còn tên thiếu niên quý tộc dây dưa với Tần Duy Nhất là người nhà ai, chắc chắn bồi dưỡng ra đứa con nối dõi như vậy thì hành vi của gia tộc đó cũng chẳng tốt đẹp gì.

Khi Lạp Đạt Tư nhận được mệnh lệnh của Túc Dung là lúc ông đang đầu phải làm đồ ăn gì cho bữa tối đây, cái này không cần suy nghĩ đâu vì chỉ có thể dùng dược phẩm dinh dưỡng trên phi cơ thôi.

“Nhưng mà, từ lúc nào điện hạ cảm thấy hứng thú với Tần Duy nhất vậy?” Lạp Đạt Tư nhạy bén cảm giác bản thân bất tri bất giác đã bỏ lỡ cái gì đó nhưng với năng lực của mình có thể được thưởng thức cảnh đêm xinh đẹp ở Ngả La tinh cầu là chuyện mà ông cảm thấy vô cùng sung sướng. Thẳng đến khi phi cơ khởi động, Ngả Thụy Khắc đem video được lưu lại đưa cho ông xem thì mới biết được mục đích xuất phát lần này là cái gì, nhất thời tức sùi bọt mép, từ chỗ ngồi đứng lên: “Thật đáng xấu hổ, thật đáng xấu hổ quá đi mất, thân là quý tộc thế nhưng lại đi kết bè ăn hiếp một đứa nhỏ không ba không mẹ!!”.

Đứa nhỏ Tần Duy Nhất kia tuy rằng nói chuyện có chút cay nghiệt nhưng thấy thế nào cũng là đứa nhỏ tốt có ý chí tiến tới lại chăm chỉ, cậu ta còn bán cho ông ngọc trai đen trân quý như thế mà không hề chào giá công phu ngạm sư tử ngút trời… Từ từ, cậu ta trong video nói với điện hạ cái gì ấy nhở? Cậu ta mang thai rồi?

Ngả Thụy Khắc đỡ Lạp Đạt Tư hóa đá ngồi xuống, cài lại dây an toàn cho ông rồi bĩnh tĩnh cười cười: “Thả lỏng một tý, điện hạ cực kỳ thân ái của chúng ta đã đồng ý giúp đỡ người ta còn bình tĩnh cho chúng ta đi điều tra, sao ông lại khiếp sợ như thế? Tôi đã từng nghĩ chưa kết hôn mà mang thai đã rất phản nghịch rồi nhưng không ngờ cậu thiếu niên này vẫn còn là vị thành niên lại mang thai, wow, thật sự là rất có dũng khí đó! Tôi nhất định phải trông thấy cậu ta”.

Lạp Đạt Tư không nói gì, chỉ liếc xéo hắn.

Mấy giờ sau, ông kết nối video liên lạc với Tần Duy Nhất, thông báo hành trình của bọn họ. Lúc này, Tần Duy Nhất mới phát hiện, thì ra lúc nãy người cậu nhờ vả không phải là Lạp Đạt Tư mà là thiếu gia nhà ông ấy! Không phải thiếu gia nhà ổng vẫn còn bé sao, hay bản thân đoán sai bét rồi? Đột nhiên, cậu có cảm giác hỗn độn trong gió (Σ( ° △ °|||).

Lúc Lạp Đạt Tư phát hiện Tần Duy Nhất tiều tụy không thể tưởng tượng nổi, thì tình thương của một người ba ở cái tuổi đã không còn cơ hội bỗng nhiên bạo phát tràn ra như một cơn lũ, ông nắm chặt nắm tay vung vẩy nói : “Chờ điều tra ra kẻ phụ bạc là ai, cháu ngoan cháu hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cháu đập bẹp thằng đó cho đến khi nó quỳ xuống đất cầu xin tha thứ mới thôi!” ( ngài không dám đập đâu ~)

===============

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: pháo hôi giận chó đánh mèo rất đáng yêu nha O(∩_∩)O~

Advertisements

Trạm cuối [chương 3]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 3: Đau thương

A Cương ở “One Way” là một bi kịch, khi một người mới đến “One Way” thì chuyện đầu tiên nghe được là sự cố của hắn. Không có ai kể lại, mỗi một lần đều do hắn chủ động tìm người ta nói một câu: “Trăm ngàn lần đừng kết hôn với Lạp Lạp”.

A Cương cùng A Khải là một đôi gay, sau đó A Cương và Lạp Lạp kết hôn, hai bên đều bày ra kế hoạch rất tốt. Lúc kết hôn, trong nhà không có áp lực, hai người cũng mặc kệ nhau. Một năm sau đó, Lạp Lạp cảm giác không có con cũng khó lòng ăn nói, hai người lại bàn bạc nếu sinh con thì có thể triệt để thoát khỏi áp lực gia đình và xã hội. Nhưng đâu có ngờ lúc bắt đầu mang thai, Lạp Lạp cũng thay đổi theo. Có lẽ bản tính mẹ hiền phát tác, cô bắt đầu hướng tới cuộc sống gia đình “bình thường”, đợi đến lúc đứa con chào đời, cô không những chia tay hết tất cả các bạn gái mà còn tuyên bố yêu cầu A Cương trở lại quỹ đạo.

“Tôi là đàn ông sao có thể nhịn được?” A Cương khóc kể mãi: “Lạp Lạp có thể quay đầu lại, cậu nói thử xem có quay đầu lại được không?”

Không thể quay đầu lại? Có thể! Một đêm tình có thể! Không cố định có thể! Nhưng không thể cùng A Khải một chỗ! Không thì sẽ nói cho cha mẹ anh biết, coi thử hai ông bà già có thể thừa nhận cú shock này không!

“Mười mấy năm tình cảm đấy!” A Cương lúc nào cũng nói câu này.

Hiện tại, trong “One Way” chỉ có A Cương, không có A Khải. A Cương cũng không muốn dừng lại trong cái giới đồng chí này, bất kể nhìn từ góc độ nào thì A Cương đều sẽ khuất phục áp lực xã hội, điển hình là cái loại vì lợi ích riêng. Nếu đã kết hôn sinh con còn tới cái chỗ hỗn tạp trong giới này làm gì? Vừa muốn xxx lại muốn lập đền thờ à? Không nghĩ bản thân xui xẻo gặp phải Lạp Lạp sẽ thay đổi thì cũng phải nghĩ tới kết hôn sinh con sẽ mang đến bao nhiêu thương tổn to lớn cho A Khải chứ?

Tề Tề chưa bao giờ nói nhiều về mình nhưng nhìn hắn phụ lòng, phản bội thì căm thù đến tận xương tủy, chỉ cần nhìn thái độ cũng đủ biết, chỉ sợ đã từng trải qua nỗi đau thấu xương. Cậu nghiêng mắt nhìn nhìn A Cương, vẫy tay gọi waiter, chán ghét chỉ chỉ, “Kéo hắn đến chỗ khác chơi với rượu đi!”

Waiter đỡ A Cương đi, bốn người ngồi kẹt tại chỗ chìm vào yên lặng. Từ Bắc Kiều biết các bạn mình muốn mình mở lòng nhưng anh cũng hiểu bọn họ không biết nên nói cái gì cho phải. Chuyện bị vứt bỏ chắc chắn rất đáng thương, sẽ không vì vài câu nói liền trở thành không đáng thương.

Trầm mặc một trận, Từ Bắc Kiều nói: “Tôi đem căn hộ bán rồi”.

Mọi người nghe vậy kinh ngạc.

Từ Bắc Kiều nói tiếp: “Vẫn còn vài thứ ở trong căn hộ đó, mọi người có quan tâm thì đến lấy đi. Ngày mai có công ty chuyên thu mua đồ cũ tới cửa rồi”.

Ba người sửng sốt một lát, liền nghe Tề Tề “shit” một tiếng: “Mấy thứ rách nát đấy, ai cần?”.

“Đúng! Cũ không đi thì mới không đến!” Lưu Tranh cũng hùa theo nâng ly. Mọi người chạm ly với nhau, uống một hớp rồi lại trầm mặc.

Thật lâu sau, Chu Chính hỏi: “Căn hộ đã bán rồi, cậu có dự định gì chưa?”.

“Ngủ với em!” Tề Tề nói không hề giấu diếm: “Nhà em ở là khu nhà cao cấp rộng 100 mét vuông, dư sức nuôi anh!”.

Từ Bắc Kiều nở nụ cười: “Anh có nơi rồi”. Theo kim chủ thì phải có thu hoạch, đây là điều mà Tề Tề luôn giáo dục mấy đứa nhỏ trong giới. Đến lúc chia tay, cái gì gọi là tình cái gì gọi là yêu đều là giả hết, cuối cùng chẳng có được người mình yêu thì phải có được tiền của người yêu, không thể để hai bàn tay trắng, ăn không đủ no mặc không đủ ấm mà đau khổ khi mất đi tình yêu. Nếu như vậy thì mình coi như đủ tư cách rồi nhở? Tốt xấu vẫn có một căn hộ mà.

Tề Tề nhìn nhìn Từ Bắc Kiều, chần chờ nói: “Anh, có chút không phải nhưng em hỏi anh nè, anh bán căn hộ làm gì? Bản thân anh làm thiết kế, sửa chữa một chút còn không thể ở sao? Anh bán căn hộ đi rồi lại mua, cũng khó tìm được chỗ tốt như vậy lắm”.

“Anh có dự định khác rồi”. Sắp kết hôn, có căn hộ để ở, có cơm ăn lại có đàn ông để nhìn, còn muốn căn hộ khác làm gì! Từ Bắc Kiều cười khổ, trước khi Lý Tĩnh làm chồng người ta thì bản thân đã chạy đi kết hôn trước. Nếu nói đây là trả thù thì quả thật là sự trả thù hèn mọn đến đáng thương. Có lẽ Lý gia cũng kinh ngạc lắm đây! Vốn là một cô nhi tùy ý để người ta xoa nắn cũng sẽ dùng một loại phương thức khác đánh vào mặt họ.

Tề Tề thở dài liên tục rồi lại hỏi: “Thế cha mẹ thằng vương bát đản kia không nói gì à?”. Lời vừa nói ra khỏi miệng thì Lưu Tranh liền hích Tề Tề một chút, Tề Tề bĩu môi: “Thật sự em tức lắm luôn!”.

Từ Bắc Kiều vỗ về Tề Tề: “Tức thì có ích lợi gì? Kể ra thì anh đâu phải phụ nữ, cũng chẳng thể nối dõi tông đường vì Lý gia, 5 năm trước họ đã biết rồi nhưng vẫn lấy đó làm lý do. Mà 5 năm trước nói muốn cắt đứt kinh tế duy trì của Lý Tĩnh đến 5 năm sau chúng ta mở công ty thiết kế thành công. Rồi 5 năm trước nói chuyện trái luân thường đạo lý của chúng ta sẽ không vững bền nhưng chúng ta đã cùng một chỗ đến 10 năm”.

“Mẹ nó, cả nhà thằng khốn đó đều là vương bát đản!” Tề Tề mắng: “Uống cái gì bây giờ? Lúc này nên uống rượu mạnh đê~!”.

Trước mặt Từ Bắc Kiều rất nhanh liền bày ra một loạt Vodlka, anh cười cười, uống một ly rồi nói: “Lý Tĩnh là vương bát đản không liên quan với cha mẹ hắn. Không phải anh đau lòng …mà Tề Tề à, thật sự không phải anh đau lòng mà là thất vọng, triệt để thất vọng, rất rất thất vọng với con người đó”.

Tề Tề hiếm khi trầm mặc, không biết nghĩ gì, chỉ im lìm giúp Từ Bắc Kiều uống Vodlka.

Chu Chính hít sâu một hơi, “Trong ngành thiết kế này, có không ít người nhận được thiệp cưới của Lý Tĩnh”.

Từ Bắc Kiều cười cười, từ bên trong túi áo lấy ra một tấm thiếp đỏ chói, lắc lắc trên đầu ngón tay, Tề Tề cầm qua, mở ra đọc: “Lý Tĩnh, Vinh Hi, tân hôn chí hỉ? Một đôi nam nữ chó má!” Nói xong liền muốn xé rách nhưng bị Từ Bắc Kiều ngăn lại, đoạt lấy: “Em xé rồi thì anh đi thế nào hả!”

“Anh còn muốn đi à!” Tề Tề kêu to lên, chọc không ít khách rượu khác nhao nhao quay đầu lại.

Từ Bắc kiều cười cười rồi uống thêm ly rượu: “Ngày kỷ niệm đáng giá như vậy, sao có thể thiếu anh được? Với lại, Vinh Hi đã tự mình hạ địa vị cao quý để đưa tận tay cho anh đấy”.

Tề Tề oán hận cắn răng: “Vinh Hi, cái con đàn bà thối tha này! Em không tin thằng khốn Lý Tĩnh còn cứng được với đàn bà”.

Từ Bắc Kiều nở nụ cười “Ha ha”, uống liếp tiếp mấy ly rượu, đầu cũng bắt đầu mơ hồ dần thế nhưng cảm giác càng ngày càng tốt. Giữ chặt tay Tề Tề, anh nói, “Đừng quên, trên đời này trừ anh Bắc Kiều của em ra còn có anh Vĩ …”

Cả bọn Tề Tề đem chuyện Từ Bắc Kiều thất tình thành đại hội kể khổ, Từ Bắc Kiều cũng hiểu ngay cả bạn bè cũng có rất nhiều lời không thể nói, mà có nói cũng không nên lời. Đau khổ có thể cảm nhận được nhưng sự thất vọng lại là vực sâu không đáy, trống rỗng mịt mù, cái gì cũng không vớt nổi.

Không thể trông cậy vào việc có thể cùng Lý Tĩnh trải qua một đời, vì anh biết rõ tính nết tên kia vốn yếu đuối. Nhưng vẫn lưu luyến, có thể nhiều một ngày là thêm một ngày hy vọng. Một ngày lại một ngày thêm vào cùng một chỗ liền biến thành 10 năm. 10 năm cũng tốt chứ! Nếu 10 năm có thể lưu lại hồi ức tốt đẹp cho mình thì chuyện chia tay cũng chính là động lực để mình bước tiếp. Từng một lần lại một lần nói với hắn rằng em sẽ không làm khó anh, luôn luôn nhắc nhở nếu có chia tay thì hãy nói thẳng. Nhưng đến cuối cùng, Lý Tĩnh vẫn khiến cho mình trở thành trò cười.

Từ Bắc Kiều cười ha hả uống rượu, nhìn Tề Tề cùng Lưu Tranh chém gió đủ chuyện mà đáy lòng đã lạnh lẽo từ lúc nào.

Anh nghĩ không ra tại sao 10 năm tình cảm còn không đổi được sự tôn trọng tối thiểu, tại sao ngay cả sự khoan dung cuối cùng mà Lý Tĩnh cũng keo kiệt không cho. Nhất định phải khiến anh khuất nhục, không có tôn nghiêm như thế. Còn nhớ rõ Vinh Hi ăn mặc đẹp đẽ, thơm tho đột kích đứng trong phòng khách nhà mình và Lý Tĩnh, với ánh mắt khinh miệt nhìn quanh bốn phía rồi sau đó từ ngón tay ngọc ngà đưa thiệp cưới qua. Trong nháy mắt mở ra, Từ Bắc Kiều liền biết, tất cả đã sụp đổ rồi, thậm chí có thể nghe được tiếng vỡ vụn đó.

“Lý Tĩnh xấu hổ nên chỉ có tôi qua đây đưa cho anh, mong Từ tiên sinh nhớ đến dự đó nha!” Giong nói của đại tiểu thư Vinh gia được tạp chí giải trí hình dung là “lời vàng ngọc”, lúc ấy Từ Bắc Kiều còn nghĩ, không sai, giọng nói rất dễ nghe.

Vinh Hi đi rồi, Từ Bắc Kiều ngồi trên sô pha suốt một đêm. Lý Tĩnh không ở, cũng không một cú điện thoại gọi đến, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra tại sao Lý Tĩnh đột nhiên nói muốn đi công tác, qua vài ngày thì không liên lạc được. Làm cái quái gì vậy? Không một lời giải thích, cũng không hề cãi nhau, muốn để cho mình biết khó mà lui sao?

Tề Tề lại bưng lên một ly rượu, “Anh Bắc Kiều, chia tay cũng chia rồi! Quan trọng là nhân phẩm lẫn bề ngoài của anh còn sợ không có người khác sao?”

Chia tay? Từ Bắc Kiều mờ mịt cầm lấy ly rượu chạm một cái, trong lòng thật giống như đồng hồ cát, rơi lả tả vài hạt mà tâm cũng dần trống rỗng. 10 năm tình cảm, mà người kia ngay cả một câu “chia tay” cũng chưa từng nói với mình. Từng ký ức đẹp đẽ đó, đều bởi vì kết cục này mà trở nên giả dối nực cười. Có lẽ, có người sẽ kiên cường chống chế nói rằng không hối hận nhưng Từ Bắc Kiều biết mình không phải vậy. Từ lúc thấy Vinh Hi liền bắt đầu hối hận, đợi đến khi di động Lý Tĩnh tắt máy, xóa dãy số đó thì anh mới hối hận đến xanh ruột.

Không phải sợ trả giá, mà là sợ bản thân nhìn lầm người, 10 năm trả giá đến cuối cùng thế nhưng chỉ có hai chữ —— không đáng. Từ Bắc Kiều cười cười rồi lại nốc tiếp một ly, mấy ngày này, cho dù anh máy móc thu dọn đồ đạc, bán đi căn hộ thậm chí đang ngủ cũng muốn hỏi Lý Tĩnh một câu, tại sao? Tại sao không thể nói một câu, “Từ Bắc Kiều, chúng ta chia tay đi! Anh muốn kết hôn.” Chỉ một câu mà thôi, sẽ hoàn thành 10 năm tốt đẹp, cũng giữ được tôn nghiêm bản thân. Thế nhưng không có. Quả thật, không có câu nói kia, cũng chỉ còn lại bản thân ngu ngốc mà thôi.

Căn hộ nhất định phải bán đi. Nếu không thể đem ký ức từ trong óc đào ra, thì phải làm cho mắt không thấy tâm không phiền, từ nay về sau biểu hiện như người xạ lạ, không ai thiếu nợ nhau.

Có thể thật sự đã rất muộn, Từ Bắc Kiều đã không còn biết, Tề Tề ở trước mắt đang há miệng nói cái gì nhưng vẫn biết Lưu Tranh và Chu Chính một trái một phải đỡ Tề Tề và mình đi ra ngoài, mà Tề Tề còn hở ra một chút là đẩy Chu Chính ra, bấu lấy mình không buông.

Bị Tề Tề đu theo liền lảo đảo một chút, ngay lập tức anh được Lưu Tranh đỡ lấy, Từ Bắc Kiều cười ha ha, vài người ngã trái ngã phải ra khỏi “One Way”. Đang lúc đi tới, Từ Bắc Kiều cảm thấy Lưu Tranh đang đỡ mình đột ngột đứng lại, sau đó nghe thấy có người lễ phép nói, “Từ tiên sinh, Phong tiên sinh bảo tôi đón anh trở về.”

Từ Bắc kiều mờ mịt nhìn người tới, người đó còn nói, “Tôi là Tony, trợ lý của Phong tiên sinh, Từ tiên sinh không nhớ sao?”

“Tony?” Từ Bắc Kiều nhận ra nhưng Tony đâu có nói là trở mình về? “Sao anh lại ở đây?”

Tony cười cười, “Phong tiên sinh lo lắng cho Từ tiên sinh nên bảo tôi đưa anh về nhà.”

Từ Bắc Kiều đứng thẳng người lên, “Anh . . . vẫn ở đây à?”

Tony vẫn mang khuôn mặt tươi cười như trước, không hề kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, “Vâng. Từ tiên sinh hãy đi theo tôi!”

“Ừ.” Từ Bắc Kiều nhìn phải nhìn trái đám Tề Tề, Lưu Tranh cùng Chu Chính, khoát tay, “Tôi đi trước nhé”.

“Không được!” Tề Tề lại nhào đến, “Anh bán căn hộ rồi, đâu còn chỗ ở đâu? Đã nói đêm nay anh ngủ với em!”

Lưu Tranh cùng Chu Chính hoàn toàn hắc tuyến, Tề Tề lúc nói chuyện luôn luôn chọc người ta tưởng tưởng không đâu. Từ Bắc Kiều cũng ôm ôm Tề Tề, ” Ừ ừ, nếu không anh tới chỗ em nghen?”

“Từ tiên sinh!” Tony rất tự nhiên mà cầm lấy vali nhỏ từ trong tay Lưu Tranh, rồi một tay đỡ lấy Từ Bắc Kiều, “Về nhà trễ sẽ khiến Phong tiên sinh lo lắng. Mặc dù là tiệc tạm biệt cuộc sống độc thân nhưng phải chú ý thân thể, không thể chơi cả đêm được!”

Từ Bắc Kiều không phản ứng, đi cùng với Tony nhưng bị Lưu Tranh đưa tay ngăn lại, “Sao lại gọi là tiệc tạm biệt cuộc sống độc thân?”

Tony cười, “Từ tiên sinh sắp kết hôn với Phong tiên sinh nên đợi lúc đăng kí xong sẽ trở về, chiêu đãi mọi người sau”. Nói xong, đỡ Từ Bắc Kiều xoay người đi thẳng. Còn lại ba người, trừ Tề Tề tiếp tục hát vang bài hát nước ngoài thì Lưu Tranh cùng Chu Chính đều sững sờ tại chỗ. Nhìn nhau chằm chằm, đều thấy chuyện không thể tưởng tượng được trong mắt đối phương, “Kết hôn?!”

Buông một phần văn kiện cuối cùng xuống, đồng thời Phong Nghị cũng nhận được điện thoại của Tony. Cũng không phải lo lắng gì, chỉ cảm thấy làm một người bạn đời tiêu chuẩn, cũng không muốn trước đêm kết hôn sẽ gặp phải sự cố bất ngờ trên giường của hắn. Thật ra lúc đầu cũng không muốn trở về chung cư, nhưng lúc nhìn đồng hồ, Phong Nghị vẫn thu xếp này nọ, rồi lái xe trở về.

Mở cửa đi vào, đèn cảm ứng tự động sáng lên, thứ đầu tiên mà Phong Nghị nhìn thấy là 10 cái thùng giấy đặt ở huyền quan(*), lướt qua đám thùng giấy cùng cái vali nhỏ dựa vào tường, rồi mới đi vào phòng khách.

Phong Nghị vừa đi vừa tháo cái caravat quấn chặt trên cổ mình, đem áo khoác tây trang ném trên sô pha, vừa ngồi xuống, liền nghe trong phòng bếp có động tĩnh. Đi qua nhìn thấy một người cầm cái ly ngồi dưới đất, áo sơmi trên người nới lỏng thoải mái, đầu rũ xuống.

“Từ Bắc Kiều?” Phong Nghị đi qua, ngồi bên cạnh, nhìn nhìn cái ly rỗng trong tay, đẩy đẩy bờ vai anh.

Từ Bắc Kiều ngẩng đầu, mờ mịt nhìn Phong Nghị, khuôn mặt không những đầy nước mắt mà còn rơi xuống từng giọt từng giọt. Phong Nghị bĩu môi, “Muốn uống nước không?”.

Lần đầu tiên Phong Nghị nhìn thấy có người khóc như vậy, không thành tiếng nhưng khi nhìn thấy không ai không khắc sâu, cảm thấy đau đến tận xương tủy. Có đôi khi, yên lặng rơi nước mắt mới thật sự là thương tâm! Không cần dùng tiếng gào khóc để cổ vũ uy thế bản thân, không cần dùng nước mắt giàn giụa để quảng cáo rùm beng rằng bản thân đáng thương. Người này khóc, chỉ bởi vì thương tâm mà thôi. Không giống với Phí Minh, cho dù là khóc hay cười, đều mang theo một phần hoa lệ, để người ta nhìn mà kinh tâm động phách.

Phong Nghị đưa cái ly qua, Từ Bắc Kiều ngoan ngoãn cầm lấy, uống từng ngụm.

“Khóc có ích lợi gì?” Giong nói Phong Nghị dịu dàng vang lên “Ở cùng anh tận 10 năm cũng muốn rời khỏi, chỉ có thể nói lên hai điều. Một là hắn không hề yêu anh, hai là có một loại hấp dẫn so với 10 năm càng quan trọng hơn nhiều”.

Từ Bắc Kiều mờ mịt ngẩng đầu nhìn Phong Nghị, dường như không hiểu hắn đang nói cái gì.

Phong Nghị lấy đi cái ly từ trong tay anh, hai tay luồn qua nách nâng cả người dậy, đi tới phòng ngủ. Mang Từ Bắc Kiều thả lên giường, do dự một chút, Phong Nghị lại vào phòng tắm cầm khăn mặt đã thấm nước, lau sạch sẽ khuôn mặt đầy nước mắt của anh rồi mới đóng cửa rời đi.

Có lẽ hôm nay là ngày hai người lần đầu tiên gặp mặt, nhưng khi Phong Nghị nghe đến cái tên Từ Bắc Kiều, thì đến ngày thứ ba đã có tư liệu về người này, đặt ở trên bàn hắn. Là cô nhi, tốt nghiệp ngành thiết kế đại học danh tiếng, tốt nghiệp 6 năm lại không tạo ra một bản thiết kế nào. Sống chung với người yêu đồng tính, mà quyền lực người kia càng lúc càng lớn, bị vứt bỏ chỉ là chuyện sớm hay muộn. Bối cảnh đơn thuần, trải qua đơn giản, đúng lúc đó càng khiến người ta kinh hỉ là người yêu 10 năm của anh ta chính là Lý Tĩnh.

Lúc trước, Phong Nghị đưa ra yêu cầu với Trương Tĩnh Hảo là phải ở nhà, hiểu chuyện, có tố chất, dáng người diện mạo không thể kém. Tốt nhất còn phải yếu thế, kết hôn thì phải hoàn thành kế hoạch, đừng tìm một quả bom hẹn giờ cho mình. Lúc nhìn thấy Từ Bắc Kiều, Phong Nghị cảm giác không tồi, các loại điều kiện đều có đủ. Số chứng minh thư đã lấy được, vé máy bay cũng đặt rồi, em gái và Chu Hạo đã đến LA hơn nữa còn hẹn trước thời gian để đăng ký. Hiện tại Từ Bắc Kiều đã ở trong nhà mình, mọi thứ đều được chuẩn bị tốt.

=================================

Huyền quan(*) : Huyền quan là khu vực tính từ cửa chính vào phòng khách. Đây là nơi làm giảm những xung đột từ bên ngoài vào trong nhà và cũng là nơi bảo vệ sinh khí bên trong của ngôi nhà.

Dục vọng thành tường [chương 36]


Edit: Gà Ki _ Beta: Gà Xù

Chương 36: Nguy cơ

Kỳ thật, Levi không hề hạ thủ lưu tình với Mikasa một chút nào. Eren còn muốn Levi sẽ có chừng mực sao…… Hắn còn lâu mới cho!

Đối với tình địch, chỉ cần vô tình mà gió thu cuốn hết lá vàng! Đây chính là chuẩn mực sinh tồn thấm trong máu mủ của alpha vương.

*thu phong tảo lạc diệp: dùng lực lượng lớn tiêu diệt quân địch như gió quét lá rụng

Nhưng quả thật là Levi cũng không đánh Mikasa đến nỗi thành cái dạng phải nằm tĩnh dưỡng trên giường nửa tháng hay trọng thương linh tinh, vết thương trên người tuy là nhiều, nhưng cũng toàn là những vị trí tuy đau nhưng khôi phục nhanh.

Y tế binh bôi thuốc cho Mikasa, băng bó tốt rồi đuổi về phòng giam, Eren đặt cái ghế rồi ngồi bên cạnh trông coi Mikasa.

Hô hấp của Mikasa vẫn đều đều, biểu tình cũng điềm tĩnh. Có lẽ từ trong tiềm thức cô đã biết Eren đang ngồi cạnh mình, hơn nữa cô cũng đã có sự cho phép của người đã đánh dấu Eren, có thể ở bên cạnh Eren.

Eren nắm một tay của Mikasa, hai người bọn họ vẫn luôn sống cùng nhau từ khi còn nhỏ, sau này cũng chạy trốn titan cùng nhau, lưu lạc đến nội thành Rose. Bọn họ còn có Armin vẫn luôn gắn bó, là người thân thực sự.

“Mikasa, tớ sẽ không bỏ rơi cậu.” Eren nhẹ nhàng nói.

“Ừ, Eren, tớ cũng sẽ không rời khỏi cậu……” Trong lúc ngủ mơ Mikasa nghe được lời của Eren, vậy nhưng cũng mở miệng nỉ non.

Eren nở nụ cười, lát nữa chắc chắn Mikasa cũng chưa tỉnh lại được, cậu khó có được một ngày nghỉ, đi thăm Armin với Jean một lát cũng được.

Jean trước đó được xếp cùng phòng với Connie giờ đã được điều chỉnh ở cùng phòng với Armin, dù sao hai người bọn họ đều tê liệt ngã trên giường không bò dậy được, sau đó còn phải huấn luyện gấp đôi, phỏng chừng cũng lại không bò được dậy…… Nếu đã giống nhau như vậy thì coi như bạn cùng phòng đi.

Eren gõ gõ vào cánh cửa, bên trong truyền tới giọng như sắp chết trả lời, “Cửa không khóa…… Vào đi……”

Eren ngẩn người, lúc ở đấu trường cậu không để ý tới Armin với Jean lắm, thì ra hai người họ bị chỉnh thảm như vậy sao?

Đẩy cửa đi vào, Eren bị hai người tỏa ra không khí u ám đang ghé trên giường dọa sợ. Đặc biệt là Jean, quay đầu dùng ánh mắt oán niệm như có thể giết người nhìn cậu.

“Jean…… Armin…… các cậu vẫn ổn chứ?” Eren mạc danh kỳ diệu có chút chột dạ.

Armin cố gắng lật người, nằm ngửa, lệ rơi đầy mặt đáp, “Tàm tạm, không chết…… Cậu đi thăm Mikasa đi? Cậu ấy thế nào rồi?”

“À, cũng vậy, Mikasa cũng khá tốt, không bị thương nặng. Bác sĩ nói vài ngày là có thể phục hồi.” Eren đi tới ngồi xuống, tràn đầy áy náy trả lời, “Đều là tại tớ……”

“Chính xác là đều tại cậu! Khốn kiếp!” Jean lại bắt đầu bi thương nghịch lưu thành hà, “Nếu không phải cậu, bọn tôi sẽ bị nhốt lại ba ngày sao? Nếu không phải cậu, Mikasa cũng đâu bị đánh thảm như vậy! Nếu không phải cậu, bài huấn luyện của bọn tôi cũng không bị thêm vài lần!”

Mặt Eren cũng trở nên trắng bệch, “Thêm thêm thêm thêm vài lần?”

Armin tuyệt vọng trả lời, “Gấp đôi……”

Lặng im.

Jean cùng Armin đều phát hiện mặt Eren trông như tro nguội, nhất thời có tiếng chuông cảnh báo trong đầu, “Eren, lượng bài huấn luyện của binh đoàn trinh sát nhiều như nào?”

Eren không biết là mình có nên lừa gạt nhóm đồng bọn nhỏ bé không…… Phơi bày thế giới tàn nhẫn trước mặt đồng bọn mới bị tổn thương nặng, hình như vô cùng không nên nói ra.

Jean triệt để thoát hồn, “Cậu nói đi, tốt xấu gì chúng tớ cũng muốn biết ngày mai mình chết như nào……”

Thở dài, Eren khéo léo so sánh một chút, “Một tuần của binh đoàn huấn luyện thì bằng khoảng một ngày của binh đoàn trinh sát. Nếu là nhóm tác chiến đặc biệt của Levi-san thì bằng một buổi sáng.”

Sau đó, bọn họ là gấp hai, nói cách khác…… Một ngày hoàn thành lượng bài huấn luyện của nửa tháng.

Armin từng thiếu chút nữa tụt lại khi hành quân trong mưa cũng thoát hồn, “Cứu mạng a……”

Eren an ủi về tương lai bi thảm với hai người họ, sau đó mới mở miệng nói nhỏ, “Armin, tớ có chuyện muốn hỏi cậu.”

Jean ở bên cạnh xua tay, “Bọn họ đã nói bí mật của cậu cho tớ rồi, cậu không cần cố kỵ tớ.”

Armin gật đầu, Eren thấy vậy mới nói thẳng, nhưng thanh âm vẫn đè nhỏ xuống, “Omega mang thai sẽ có biểu hiện như thế nào?”

Rầm!!!

Jean vốn đang định lật người liền lập tức lật sai hướng, ngã sầm xuống.

Trong lòng kêu thảm thiết một tiếng, Jean run rẩy ngẩng đầu, chỉ vào Eren, “Cậu…… cậu nói cái gì?”

Đối với Levi thì có lẽ sẽ ngu ngốc mà ngượng ngùng, còn đối với Jean nha, Eren luôn hung ác mà gào, dù sao hai người họ từ khi gia nhập binh đoàn huấn luyện đã vậy rồi.

“Tôi nói cái gì thì quan hệ gì với cậu, này, cậu đi mà ngủ của cậu đi!” Eren thẹn quá hóa giận, hung hăng trừng Jean.

“Được rồi, Jean cũng chỉ là quan tâm tới cậu thôi mà…… Eren, cậu, cậu muốn hỏi về mang thai đúng không, tớ, tớ nghĩ đã.” Armin đầu tiên là xấu hổ khuyên Eren không cần cãi nhau với Jean rồi sau đó mới khó khăn trả lời câu hỏi.

“Thời gian bao lâu thì tớ không nhớ lắm, dù sao, dù sao thì omega toàn thể chỉ cần bị, bị cái kia bắn vào trong tử cung thì, thì chắc chắn sẽ mang thai.” Armin mặt đỏ tai hồng lắp bắp nói, “Trong một tháng phôi thai trưởng thành, omega sẽ, phần eo bủn rủn, phía trước không có, không có ham muốn kia, nhưng mà phía sau, ừm…… độ khát cầu sẽ chậm rãi tăng cao, sau đó, sau đó cần mở rộng dũng đạo, để, để chuẩn bị cho lúc sinh sản……”

Armin nói một hồi, mặt Eren vừa thêm hồng lại đen mất một phần.

“À, hình như còn rất thèm ăn nữa, thích ăn đồ chua. Mấy cái khác thì tớ cũng không nhớ lắm……” Armin càng nói càng buồn cười, bởi vì Eren sắp biến thành khói bay luôn rồi, “Eren, không phải là cậu…… chứ?”

Eren làm bộ lơ đãng cười ha ha, “Làm sao có thể chứ, ha ha, tớ vẫn tốt mà, ha ha ha ha, các cậu nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt nha, ngày mai huấn luyện bắt đầu đó ha ha ha, tớ không quấy rầy các cậu nữa, gặp, gặp lại sau!”

Đáng tiếc là Eren đi một cái liền đập trúng tường, tay giơ giữa không trung làm tư thế mở cửa, trong khi cửa ở bên trái cách cậu hơn một thước.

Eren làm bộ không có chuyện gì xảy ra cả, đi vài bước về phía bên trái, mở cửa đi ra ngoài. Armin với Jean kinh hồn bạt vía nhìn thân ảnh cậu đi ra ngoài, cả hai đều nghẹn họng nhìn trân trối không biết nên nói gì.

Tại sao mới có mấy tháng không gặp…… Cứ cảm thấy hình như Eren đã lo xong việc trọng đại của đời người bằng vận tốc ánh sáng rồi?!

Armin lẫn Jean đều cảm thấy dường như có một đường ranh giới gọi là “sự khác biệt” chặn giữa bọn họ với Eren. Rào cản giữa nhân sĩ đã lập gia đình với nhân sĩ độc thân…… rất là dày!

Eren vô tri vô giác đi ra, nghĩ tới bữa sáng hôm nay của mình vẫn phong phú như trước, sau đó lại bị Hanji nhồi cho ăn toàn là chanh, cậu đột nhiên muốn phun hết đồ ăn trong bụng ra!

Tuy rằng bị Hanji lừa dối mà mạc danh kỳ diệu chạy đi nói mấy lời ngu ngốc về việc sinh em bé, nhưng nói chuyện là nói chuyện, có ngậm mồm lại thì cũng là nói rồi, dù sao chuyện muốn sinh kia cũng không phải là nói giỡn! Nhưng thời gian dài như vậy, rất nhiều thứ còn chưa biết, mấu chốt là cậu còn phải hỏi Hanji, lập tức sắp tới sẽ đi trinh sát ngoài thành rồi, nếu gặp nguy hiểm rồi đứa bé bị thương thì sao?

Nếu như vậy, thì chẳng phải là giết người sao……

Oluo nhìn Eren lắc lư lảo đảo như sắp ngã tới nơi, trong lòng vô cùng khẩn trương, trong thân thể kia không chừng còn có bé Rivai đó!

“Này thằng ngốc! Mi không biết nhìn đường sao! Nếu ngã xuống thì sao!” Oluo thật sự rất khó chịu.

Eren không có tâm trạng nói chuyện linh tinh với hắn, xoay người đi tới phòng vệ sinh, khóa cửa lại.

Tiếng nước ào ào vang lên, Eren tát nước lên rửa mặt, bắt bản thân phải tỉnh táo lại để suy nghĩ thật rõ ràng.

Không sao cả, cho dù là alpha, beta hay là omega, cậu vẫn là Eren, điều ấy không có gì có thể thay đổi được. Cậu đang ở trong binh đoàn trinh sát, trên lưng là đôi cánh tự do, chiến đấu vì lý tưởng tự do, điều này cũng không có gì có thể thay đổi.

Chỉ có một điều ngoài ý muốn là, hạ sĩ Levi là người đã nói là làm, hắn chắc chắn không phải là cố ý muốn cậu mang thai, đều là lỗi của bản năng! Buổi tối hôm đó…… hình như là cậu đã làm điều ghê tởm gì đó mới khiến Levi mất khống chế. Lúc ấy tròng mắt Levi như nhuộm đỏ, nên mới không khống chế được mà muốn cường bạo cậu giống như Mikasa.

Cho nên, chỉ cần chú ý hơn, nhất định có thể tránh được tình huống này. Tuy là cậu nhất thời úng não nên nói ra rất nhiều thứ ngu xuẩn…… Nhưng dù sao thì chỉ cần không mang thai là không cần sinh, không đúng sao? Hạ sĩ Levi tuân theo lời hứa, sẽ không ràng buộc hay cưỡng ép cậu.

Mấu chốt nhất là, bây giờ còn chưa nhất định là đã mang thai đâu!

Nghĩ như vậy, ánh mắt của Eren lại trở nên kiên nghị, chuyến trinh sát ngoài tường thành kế tiếp, cậu nhất định phải mở mang kiến thức một chút xem thế nào là thế giới bên ngoài tường thành.

“Eren, cố gắng, cho dù là huấn luyện tân binh hay là giết chết titan, không phải mày đều làm rất tốt sao? Cho nên nếu thật sự phải sinh em bé, mày cũng có thể làm tốt hơn so với bất cứ ai!”

“Bởi vì mày không muốn chỉ bởi nguyên nhân mình là omega, không muốn mất đi sức chiến đấu, không muốn bị trói buộc! Nếu hiện tại Levi có thể huấn luyện khiến cho mày càng trở nên mạnh mẽ hơn, cũng sẵn lòng cho mày tự do, vậy thì ước nguyện lúc đầu của mày liền được thực hiện rồi, không phải sao?”

“Bởi vì đối phương là Levi, cho nên, mày mới có thể chấp nhận, mới có thể thay đổi. Mày không phải khuất phục bản năng, mà là tín phục Levi.”

Eren thong thả mà kiên định khẳng định với mình trong gương.

“Eren, mày tự do. Cho dù mày khát cầu điều gì và biến thành cái gì, mày vẫn tự do!”

Ngay lúc Eren đang xây dựng tâm lý với tấm gương trước mặt, cửa sổ phòng vệ sinh bị đẩy ra trong yên lặng, một thân ảnh mạnh mẽ trang bị bộ cơ động 3D nhảy vào trong.

Eren vừa nhận thấy sự không thích hợp mà quay đầu lại, hơi nước từng tập kích cậu phun thẳng đến. Tốc độ phản ứng đã được nâng cao lên rất nhiều khiến Eren nhanh chóng nhắm mắt, một bên tung chân đá đối phương một bên né tránh mà lấy còi báo động ra thổi lên!

Hoét!!!!!!!!!

Tiếng còi chói tai vang vọng trong từng ngõ ngách của tòa căn cứ cũ, Oluo một cước đạp văng cánh cửa liền nhìn thấy cảnh tượng Eren đang chiến đấu với một tên đàn ông đeo mặt nạ, hắn còn chưa kịp tới hỗ trợ, tên đeo mặt nạ đột nhiên rút một một cái dao găm đâm về phía bụng Eren.

Eren kinh hãi luống cuống, chỉ lo che cho bụng, thất thố nên bị tên đeo mặt nạ siết chặt cổ bắt tới.

“Mi trốn không thoát đâu, mau buông cậu ta ra!” Oluo rút song dao ra, âm trầm bày ra tư thế công kích.

Tên đàn ông đeo mặt nạ không nói gì, chỉ đem dao găm nhắm ngay về phía bụng Eren.

Mồ hôi lạnh rơi từ trên mặt Eren xuống, “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Không đáp lại lời Eren, tên đeo mặt nạ vẫn kèm chặt hai bên Eren, bắn ra khỏi cửa sổ, kỹ thuật sử dụng bộ cơ động 3D rất tốt khiến hắn nhanh chóng ra được bên ngoài nhờ kiến trúc của căn cứ cũ.

Từ lúc tiếng còi báo động vang lên thì các tân binh đã tạm dừng huấn luyện đều kinh ngạc nhìn thấy Eren bị kèm hai bên bay qua, sau đó là đội của Levi bắt đầu đuổi theo phía sau.

“Đây…… là…… cướp dâu?!” Connie ngốc ngốc nhìn lên trời.

Sasha run run xoay người lại, “Lửa giận của dã thú……”

Giữ chặt Sasha, Connie không hài lòng, “Cậu nói rõ xem nào!”

Sasha nổi giận, “Cậu không thấy sắc mặt của hạ sĩ Levi đã xanh mét sao?! Tên cướp dâu kia chắc chắn là muốn bị chém thành tám khối rồi!”

À, quả nhiên là cướp dâu! Connie vừa lòng.

Đậu má vừa lòng cái rắm! Connie nhìn chung quanh một lượt, hở? Reiner với Bertold đâu? Đi WC? Thôi mặc kệ, mau nhanh chóng đi tìm Eren đi! Please, Eren chính là nhân vật mấu chốt của binh đoàn trinh sát, nếu mất là không được!