Monthly Archives: Tháng Mười 2015

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 24]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 24: Hỗn loạn không cách nào đối đáp.

Quả thực Tần Duy Nhất bày ra bộ dáng như vậy khiến cho hai người lớn Khâu gia bị dọa đến sửng sốt, Tần Duy Nhất trong trí nhớ yếu đuối khiếp đảm dường như đã thay đổi thành người khác? Dám hô to gọi nhỏ với bọn họ? Lúc trước, Ngả Lâm Na về nhà khóc lóc kể lể với bọn họ nói Tần Duy Nhất ở trước mặt mọi người ăn hiếp cô, bọn họ còn chưa tin nhưng giờ đây tất cả đều là sự thật. Một đứa nhỏ không biết suy xét như thế, thì tình cảm lưu lại còn cái gì đây, đơn giản là không còn nhớ đến em gái em rể bọn họ đã chết rồi mà.

Ngả Lâm Na Khâu nhìn sắc mặt ba mẹ tối sầm đi, rốt cuộc không nhịn được mà đắc ý, chỉ vào Tần Duy Nhất châm chọc: “Với cái loại như mày mà dám dụ dỗ cháu trai nhà An gia, đúng là đồ không biết liêm sỉ! Trong bụng mày sao lại có con chứ? Ai nha~, thật sự là đáng thương, mà có lẽ là giả cũng nên … Mới mười bảy tuổi liền giở cái trò xiếc này, cũng không nghe ngóng thử An gia là người nhà nào, bọn họ chính là một trong thất đại quý tộc ở Ngả La tinh cầu, thế nhưng mày lại muốn tiến vào nhà bọn họ sao?”.

“Hừ, không ngờ chị họ nghe ngóng rõ ràng quá, xem ra lúc chưa lấy chồng, chị có nghe ngóng qua các gia đình quý tộc ở Ngả La tinh cầu rồi nhỉ, sao không kéo lấy một anh hợp tuổi của An gia đi? A, tôi biết rồi… Có lẽ không phải chị họ không thử qua mà là bị nhà người ta lui hàng, cuối cùng bất đắc dĩ mới chọn anh rể hiện tại chứ gì, nếu chị có biện pháp mang thai con nhà An gia giống như tôi thì chỉ sợ đã nháo đến long trời lở đất cũng phải khiến đối phương đem chị cưới về rồi đúng không?” Tần Duy Nhất đáp trả cay nghiệt, vừa nói khóe mắt vừa giương cao lên, liếc nhìn cô khiến cho Ngả Lâm Na tức giận đến mức mặt lúc trắng lúc xanh.

Với cấp độ mắng chửi đâm chọt kiểu này, Tần Duy Nhất cậu đây không sợ đâu. Nhớ tới đời trước, khi cậu cãi nhau với mẹ kế mà ba cưới về còn trực tiếp khiến cho bà ta tức đến mức thở không nổi luôn.

“Duy Nhất, xin lỗi với chị họ ngay! Cháu nói cái gì vậy? Chúng ta hảo tâm tới cửa để quan tâm cháu thì cháu lại đối xử với chúng ta như vậy sao? Đúng là không phải ruột thịt thì sẽ không phải ruột thịt mà, nhìn cháu đi, cái kiểu không được dạy dỗ đó, ôi em gái em rể số khổ của tôi ơi, các em nuôi một con sói khinh người suốt mười bảy năm rồi! Hừ, khó trách bị đàn ông thượng còn bị vứt bỏ!” Mắt thấy Ngả Lâm Na mới vừa mở miệng đã bị chẹn họng, một vị phu nhân mập mạp đứng bên người cô liền lộ ra diện mạo của người đàn bà chanh chua.

Mợ của Duy Nhất gọi là gì, Uy Na không rõ lắm, cậu càng không có hứng thú muốn biết. Có thể nói ra lời lẽ như thế, khó trách nuôi ra loại con gái như vậy, thật quá mất mặt, anh rể họ cưới phải Ngả Lâm Na thật đúng là đáng thương.
Gia Lâm Khâu cũng hiểu được lão bà của mình mắng quá phận, ông liếc mắt nhìn Tần Duy Nhất nói: “Duy Nhất, mặc kệ nói thế nào thì chúng ta vẫn là trưởng bối của cháu, thái độ nói chuyện của cháu với trưởng bối là thế này sao? Chị họ cháu có hơi thẳng thắn nhưng nó cũng vì muốn tốt cho cháu, nếu không mắng tỉnh cháu thì sao cháu có thể biết lễ nghĩa liêm sỉ được!”

“Ồ, cậu nói dễ nghe quá”. Tần Duy Nhất thiệt tình không muốn lá mặt lá trái với bọn họ, thầm nghĩ nhanh chóng đuổi bọn họ đi, “Sao cháu lại không biết lễ nghĩa liêm sỉ chứ? Lúc ba mẹ cháu qua đời, không phải các người mơ ước ngay chút di sản ít ỏi của cháu sao, còn biết lễ nghĩa liêm sỉ chắc?”.

“Mày! Ngay cả ba tao mà mày cũng dám mắng hả?”. Ngả Lâm Na vươn ngón tay sơn màu đỏ chói, định tát lên mặt Tần Duy Nhất.

Cậu sao có thể để cô thực hiện được, nhấc chân xoay chuyển từng bước, giơ tay lên cho cô một cái tát, phải gọi là mau, chuẩn, độc trong nháy mắt má trái cô sưng đỏ lên.

“Á á á… !! Mẹ ơi, nó đánh con, nó đánh con kìa!” Ngả Lâm Na lập tức điên cuồng hét ầm lên, nước mắt trong hốc mắt chao đảo theo.

“Tần Duy Nhất, sao cháu có thể đánh chị họ chứ!”.

“Thằng chết tiệt kia, xem bà đây có đánh chết mày không —-”

Nhất thời, căn hộ nhỏ như chuồng bồ câu thoáng chốc hỗn loạn, tiếng mắng, tiếng xé rách còn có tiếng răn dạy liên tiếp vang lên.

Tần Duy Nhất chỉ có một mình, tất nhiên thế đơn lực bạc nhưng cậu không ngốc, khéo léo lợi dụng không gian nhỏ hẹp mà giằng co với bọn họ, thoáng cái làm mợ trượt chân, thoáng cái đẩy ngã ông cậu… còn thừa dịp lộn xộn cho Ngả Lâm Na một tát. Loại phụ nữ này, cậu nhìn không vừa mắt, đánh cô còn ngại đau tay nhưng nếu không làm vậy, không chừng bà điên này còn làm ra động tác tổn thương mình, cậu phải bảo đảm bụng mình không thể để bọn họ đụng tới.

Nếu bọn họ dám động thủ, đương nhiên cậu cũng không ngại báo cảnh sát!

Uy Na cũng theo sau, cô nhảy lên nhảy xuống, tuy rằng cô không thể hỗ trợ động thủ nhưng điều chỉnh ánh sáng cùng độ ấm và vân vân ở trong phòng thì dễ như trở bàn tay.

Giằng co một trận, cuối cùng người nhà này mới yên tĩnh một chút.

Ngoại trừ, Gia Lâm Khâu thì hai mẹ con Ngả Lâm Na hung ác đều ngồi dưới đất nhìn chằm chằm Tần Duy Nhất, giống như có thâm cừu đại hận với cậu vậy.

“Các người từ bỏ đi, tôi sẽ không đem căn phòng này cho các người đâu. Nếu các người muốn lên tòa án thì tùy, tôi nhất định sẽ theo đến cùng! Nhưng nếu muốn dùng chuyện khác để áp chế tôi thì rất đáng tiếc, tôi sẽ không thỏa hiệp!” Tần Duy Nhất nói ra những lời này, định “Mời” bọn họ ra ngoài, nếu cứ nháo tiếp thì chỗ quản lý căn hộ chỉ sợ sẽ nhận được trách cứ.

“Muốn chúng ta đi, không có cửa đâu! Trừ phi, hôm nay mày kí tên lên giấy chuyển nhượng bất động sản!”. Ngả Lâm Na bụm mặt sưng như quả trứng, còn kêu gào hầm hừ, cũng chả biết cô lấy sức mạnh từ đâu mà công khai bản thân muốn cướp lấy bất động sản của cậu.

Tần Duy Nhất sớm biết không thể nói đạo lý với người như thế nhưng không nghờ đối phương cũng không cần mặt mũi, khiến cho tính tình thực sự của cậu nổi lên: “Không đi đúng không, vậy Uy Na nhóc lập tức báo cảnh sát, anh muốn tố cáo bọn họ cưỡng bức cướp đoạt di sản hợp pháp của vị thành niên, còn cố ý tạo tổn thương thân thể đối với thai phu”.

“Cháu dám!!!!!!!!!!!!” Gia Lâm Khâu đi tới cầm lấy cổ tay cậu.

Tần Duy Nhất tránh không được liền mỉm cười: “Cậu à, cháu thật sự mang thai đấy, các người chỉ cần dám đụng tới cháu một chút thôi thì cháu cam đoan buổi tối hôm nay các người sẽ nhận được lệnh triệu tập từ tòa án ”.

“Ba đừng tin nó, nó sao có thể mang thai được, con kết hôn hơn nửa năm rồi còn chưa có đây!” Ngả Lâm Na nghiễm nhiên không còn phong thái của thục nữ nữa, mà dáng vẻ này có thể so với gà mái bị mắc bệnh dịch gia cầm.

Gia Lâm Khâu do dự, bởi vì ánh mắt Tần Duy Nhất nghiêm nghị phóng túng, tuyệt không giống như nói láo.

Lại giằng co vài phút, Tần Duy Nhất tự tin có thể đuổi bọn họ đi, thế nhưng lại không như mong muốn, cố tình vào lúc này có một nhóm người khác tới cửa .

“Duy Nhất?” Lý Duy Tư phát hiện cửa căn hộ nhà cậu mở to, lại nghe tiếng kêu sợ hãi ở bên trong, còn tưởng Tần Duy Nhất đã xảy ra chuyện gì, liền chạy vào đầu tiên.

Tần Duy Nhất thấy cậu ta xuất hiện, thoáng chốc có cảm giác vô lực: “Bây giờ đến đây còn không bằng đừng đến”.

“Duy Nhất, cậu không sao chứ? Mấy người này là ai thế?” Cậu ta nhíu mày liếc mắt quét ngang qua một nhà Khâu gia, muốn đến bên cạnh Tần Duy Nhất nhưng căn hộ quá nhỏ lại dồn một đống người, đành phải đứng tại chỗ, rướn cổ nhìn vào trong.

“A, ba vị này là những kẻ thấy tôi xui xẻo liền vội vàng chạy tới bỏ đá xuống giếng ấy mà.” Tần Duy Nhất cũng không có thiện ý với cậu ta, đôi mắt sắc bén phát hiện ra phía sau cậu ta còn có một nam một nữ đi theo, cơn tức từ đáy lòng lại tăng lên một chút. “Còn cậu thì sao, thương lượng với ba mẹ xong rồi? Chuẩn bị xử trí tội dụ dỗ cậu của tôi như thế nào, một vị thành niên thai phu chết cũng không biết xấu hổ nhỉ? ”.

Thật ra ba mẹ Lý Duy Tư cũng không muốn đến, nếu không phải Lý Duy Tư quấn riết không bỏ, nhất định phải kéo bọn họ chạy tới gặp Tần Duy Nhất thì đời này họ cũng sẽ không bước vào căn hộ bình dân này. Cho nên lúc vừa nghe thấy cậu nói ra lời như thế, cảm giác về sự ưu việt cao cao tại thượng của các quý tộc thâm căn cố đế ngay lập tức như bị móc ra thành một cái động, giận tái mặt nói: “Con trai, cậu ta chính là Tần Duy Nhất đúng không? Cái loại hàng này mà con cũng để ý sao? Chúng ta đi thôi, cậu ta không xứng bước vào cửa An gia!”.

Ngả Lâm Na ở một bên cười ha hả “Khặc khặc”, càng không muốn buông tha cơ hội châm chọc này: “Nhìn đi Tần Duy Nhất, đúng như lời tao nói nha! Mày cũng chỉ là món hàng mà thôi! ”.

Lý Duy Tư sốt ruột đến phát cáu, cậu ta rất vất vả mới cầu được ba mẹ đến đây, thế mà Tần Duy Nhất còn làm bộ làm tịch với mình! Giữ chặt cánh tay một người, cậu ta vội vã nháy mắt với Tần Duy Nhất: “Duy Nhất, cậu không phải như thế này, cậu tức giận với tớ cũng được nhưng không thể giận dỗi phá hư tương lai cậu và đứa nhỏ được! Cứ chịu đựng ngoan ngoãn trước với ba mẹ rồi chờ chúng ta kết hôn xong thì cái gì cũng dễ xử lý….”.

Lúc này, Tần Duy Nhất ngay cả cười lạnh cũng lười: “Tôi đã nói vô số lần rồi, đứa nhỏ không phải của cậu. Lý Duy Tư An, tôi càng không muốn kết hôn với cậu, cũng không muốn bước chân vào cửa An gia các người, phiền cậu đừng tự mình đa tình mà rước phiền toái cho tôi! Cậu nhất định phải bức ép tôi không ở được ở Ngả La tinh cầu mới cam tâm đúng không?”

Lý Duy Tư kinh ngạc nhìn cậu: “Cậu đang nói cái gì vậy Duy Nhất? Đứa nhỏ không phải của tớ thì là của ai, rõ ràng đêm hôm đó…. Lúc này, cậu đừng cáu kỉnh nữa, tớ đã đáp ứng phụ trách rồi, cậu còn nháo loạn tùy hứng gì vậy”.

“Cậu nói tui đây tùy hứng?” Tần Duy Nhất cảm thấy Lý Duy Tư là tên kỳ lạ, cậu ta có lối suy nghĩ gì vậy, đến bây giờ còn nghe không hiểu thái độ của mình. Không nhịn được mà cười nhạo một tiếng, đề cao âm điệu nói: “Tôi quyết đoán cự tuyệt cậu chính là tùy hứng? Kính nhờ cậu đừng có tự kỷ nghiêm trọng như thế được không, tôi lặp lại một lần nữa, đứa nhỏ không phải của cậu, tôi cũng chẳng muốn cậu phụ trách, càng không hiếm lạ gì An gia các người! Mời các người đến từ đâu thì về lại nơi đó dùm, tôi chỉ muốn ở một mình yên tĩnh yên tĩnh mà thôi!”.

Lý Duy Tư rốt cuộc cũng hiểu ra, lúc đầu cậu ta vẫn nghĩ Tần Duy Nhất đã từng bị mình bỏ rơi từ lâu nên vẫn tức giận trong lòng, lần này cố ý mượn đứa nhỏ mới cáu kỉnh nên chỉ cần dỗ dành cậu ấy là được. Nhưng không ngờ, ý nghĩ cậu ấy lại như thế? Cậu ấy mới vừa nói cái gì đó, không hề hiếm lạ An gia nhà bọn họ?

“Tần Duy Nhất, cậu lặp lại lần nữa coi!” Từ nhỏ đến lớn, cậu ta luôn vì mình là người An gia mà tự hào, còn có một vị chị họ thục nữ nổi tiếng gần xa ở tinh cầu Caesar, sau này có thể trở thành hoàng tử phi. Hiện tại, Tần Duy Nhất lại nói, cậu ta không hiếm lạ thân phận kiêu ngạo của mình, cũng không thích càng khinh thường hơn? Thật sự là tốt với cậu ta một chút cũng không được, dám đạp lên mặt mũi mình? Bình dân chính là bình dân, sao cậu lại bị ma quỷ ám ảnh mà động tâm với cậu ta chứ?

Tần Duy Nhất biết mình chọc giận Lý Duy Tư nhưng như vậy cũng tốt, miễn cho bị liên lụy không rõ, đơn giản xé rách mặt luôn.

“Đúng vậy, tôi lặp lại lần nữa là tôi chưa từng chưa từng thích cậu… Chuyện dụ dỗ cậu ấy hả? Thật sự là trò cười lớn nhất mà tôi từng nghe qua đấy”.

Lý Duy Tư xiết chặt nắm tay trừng mắt, sau một lúc lâu, từ hàm răng tuôn ra một câu: “Vậy đứa nhỏ trong bụng cậu… Rốt cuộc là của ai? Nếu không phải của tôi thì cái đồ đê tiện không biết thẹn như cậu còn lên được giường của ai hả?”

Tần Duy Nhất bị lời nói này, kích động đến mức thiếu chút nữa nghẹn họng: “Lý Duy Tư, cậu cút ngay cho tôi! Còn các người nữa, tất cả cút hết cho tôi!!!!”

Đủ rồi, thật sự là đủ rồi! Tại sao cậu phải đối mặt với lời chỉ trích buồn cười vô căn cứ này chứ, cậu đã làm sai cái gì?

Ba mẹ An gia vốn vênh mặt hất hàm sai khiến, quyết đoán túm Lý Duy Tư rời đi, thấy con trai tỉnh táo lại càng cảm thấy may mắn, về phần Tần Duy Nhất coi rẻ gia tộc bọn họ thì có rất nhiều cơ hội để trừng trị. Gia Lâm Khâu phát hiện Tần Duy Nhất tức giận tới cực điểm, cũng không muốn bức bách cậu chuyển nhượng bất động sản, liền lôi kéo người đàn bà chanh chua và con gái dọa người nhà mình cũng rời khỏi.

Rốt cuộc nhà trọ cũng khôi phục yên tĩnh lúc ban đầu.

Uy Na đóng cửa lại, Tần Duy Nhất sức cùng lực kiệt nằm ngã xuống giường, một câu cũng không muốn nói: “Uy Na, mặc kệ ai đến cũng đừng mở cửa…”

Mơ mơ hồ hồ nói xong, cậu mơ màng ngủ đến mê mệt, không biết qua bao lâu, thấp thoáng nghe thấy tiếng gọi kinh hãi của Uy Na ở bên tai: “Chủ nhân, anh mau tỉnh lại đi! Anh chảy máu, chảy máu rồi, chủ nhân ơi! Hu hu hu, phải làm sao bây giờ !!!!!”
================================
Beta-chwan: Vì tác giả có spoil nội dung nên mình mạn phép bỏ phần tâm tình của tác giả nhé, khỏi cho phần kịch tính tiếp theo bị tiết lộ. Mình chỉ có thể nói là Túc Dung sắp đưa Duy Nhất đi rồi = v =

Advertisements

Trạm cuối [chương 4]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 4: Trước hôn nhân

Đã nhiều năm chưa từng say rượu, đầu Từ Bắc Kiều đau choáng váng, cảm giác có chút xa lạ. Híp mắt, vịn giường đứng lên rồi lắc đầu càng làm cho nó đau hơn. Dường như ngoại trừ cái vỏ ngoài cứng rắn kia thì đại não không phải là não, mà là sữa đậu nành đang lộn nhào xung quanh. Từ Bắc Kiều nhắm mắt lại, rốt cuộc mấy cái này là cái gì vậy!

Chờ thị lực cùng thần trí khôi phục, Từ Bắc Kiều phát hiện mình đang đứng ở một căn phòng xa lạ, bởi vì chức nghiệp là thiết kế sư nên rất mẫn cảm, đầu tiên quan sát trang trí trong phòng, ồ, đen, trắng, xám, bạc, đơn giản mà lạnh lẽo. Đẩy cửa ra, liếc mắt một cái liền thấy giữa phòng khách là đống thùng giấy và vali của mình ở huyền quan, anh mới nhớ ra nơi này có lẽ là chỗ ở của Phong Nghị. Tựa vào khung cửa một lúc, nhớ mang máng khi lắc la lúc lắc đi ra quán bar có nhìn thấy khuôn mặt Tony.

Không có ai? Từ Bắc Kiều xoa xoa thái dương, đẩy toàn bộ cửa phòng mà mình có thể nhìn thấy ra, đem tất cả trang trí bên trong căn phòng nhìn một lần, kết cấu gồm ba phòng một sảnh một nhà bếp hai phòng vệ sinh, trừ hai căn phòng ngủ kích thước bình thường, thì còn có một phòng sách với giá sách nho nhỏ, còn đặt thêm cái bàn khiến căn phòng có chút cảm giác chật chội. Nhưng dù sao đi nữa, chúng đều mang màu sắc kim loại, đơn giản mà lạnh lẽo.

Từ Bắc Kiều chân trần đứng ở trên thảm phòng khách một lúc, rồi gãi gãi đầu đi đến phòng bếp tìm đồ ăn. Chỉ thấy bánh mì và sữa nằm rải rác trên bàn cơm, còn lộ ra một tấm thiếp. “Hãy coi đây như là nhà của mình, cứ tự nhiên sử dụng. Ngày mai lúc 9 giờ sẽ xuất phát, ở lại LA tầm 3 ngày, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Từ Bắc Kiều lật trái tấm thiếp nhìn nhìn, không có đề tên, nhớ lại nụ cười giả dối xa cách của Tony, hình như không giống với lời nhắn này. Gần như nhắm mắt lại ăn bánh mì, uống sữa rồi tắm rửa, Từ Bắc Kiều mới xem như sống lại lần nữa. Lúc anh mở đống thùng giấy ra, tâm trạng lại nặng nề.

Có xu hướng trốn tránh điều làm mình sợ hãi, là bản năng của mỗi người từ lúc sinh ra. Từ Bắc Kiều cảm thấy lúc mình thống khổ đến mức tận cùng, có thể sạch sẽ lưu loát đem Lý Tĩnh vứt ra ngoài cửa, rồi đến lúc mình có chút năng lực thừa nhận, thì những hình ảnh không thể không làm cho người ta nát vụn này, lại xuyên qua thời không trở về tra tấn bản thân.

Mở cái thùng, lấy ra những đồ vật giống nhau, bày trí ở một nơi mà ngay cả mình cũng xa lạ. Một cuộc sống mới, cũng giống như cạo xương trị bệnh độc, cắt rụng mầm bệnh đang gây đau đớn đi. Từ Bắc Kiều đem quần áo của mình treo vào tủ dành cho khách, đóng tấm kệ đựng sách báo lên tường, đặt ảnh chụp một mình mà anh thích nhất ở đầu giường, còn những đồ linh tinh khác để dựa vào ban công. Ở phòng cũ, lúc thu xếp từng thứ từng thứ một phải mất 3 ngày, còn ở đây chưa đầy nửa ngày đã sắp xếp xong.

Nhìn vết tích của mình giống như giọt nước mưa rơi vào vũng nước sâu, ở một nơi xa lạ, trở về cùng một vị trí cũ, khi đóng cửa phòng ngủ dành cho khách sẽ không còn một chút vết tích nào của bản thân, trong lòng Từ Bắc Kiều bỗng nhiên trống rỗng. Đi vào phòng ngủ, nằm trên giường, cho dù có những thứ quen thuộc vây quanh nhưng tâm trạng anh cũng không tốt lên.

Không hiểu sao cảm thấy yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến lòng người hốt hoảng. Từ Bắc Kiều bỗng nhiên ngồi bật dậy, tìm kiếm một chỗ khác ở trong phòng, rốt cục cũng tìm được cái điện thoại không biết đã tắt máy từ khi nào, tùy tiện đè xuống chốt mở. Mới vừa cầm trên tay rồi ném tới ghế sa lon, điện thoại liền rung rung vang lên không ngừng. Từ Bắc Kiều nhìn chằm chằm cái điện thoại chưa từng bận rộn đến vậy hết một phút, tự động xem nhẹ hơi thở gấp gáp rồi bị tin nhắn kế kiếp chẹn ở cổ họng, anh đến phòng bếp tự rót chén nước. Nhấm nhấm nháp nháp một lúc lâu, chờ đến khi anh lề mề đi ra thì điện thoại đã im lặng.

Từ Bắc Kiều một bên nuốt nước miếng, một bên xem tin nhắn. “Anh, em nghe nói anh sắp lấy chồng?!”

“Phụt… Khụ….Khụ…” Từ Bắc Kiều cảm thấy mình bị một quyền đánh sau gáy, sặc đến mức đầu choáng váng hoa cả mắt, ném điện thoại sang một bên, luống cuống tay chân chà lau cái bàn trà màu bạc bị mình phun nước lên, rất vất vả mới thở đều lại, anh cầm điện thoại lên.

Từ Bắc Kiều biết mình cần phải hết sức chăm chú xem hơn chục tin nhắn khác nhau được gửi đến.

“Anh, tối hôm qua em uống rượu nên không chứng kiến được cảnh quan trọng nhất! Nghe nói anh được một chiếc xe nhà giàu đón đi? Là Lamborghini? Hay Ferrari thế?”

Từ Bắc Kiều ngẫm lại, trong ấn tượng của anh, vị Phong tiên sinh kia cũng không thuộc loại có xe nhà giàu.

“Anh! Anh mau mở máy đi! Sao tự dưng không rên một tiếng liền kết hôn vậy hả? Khi nào thì kết hôn? Mà kết hôn với ai? Ngàn vạn lần đừng vì thằng Lý Tĩnh khốn kiếp không dám chịu trách nhiệm bỏ rơi anh mà bước lên con đường không lối về chứ ~~~~~ ”.

Tin nhắn kế tiếp khoảng chừng hơn 20 cái có cùng nội dung được Tề Tề gửi đến.

Từ Bắc Kiều nhìn lướt qua, tiếp tục xem, một cái tin nhắn đến từ Lưu Tranh: “Anh thật sự muốn kết hôn? Đối tượng họ Phong? Tôi biết trong lòng anh rất loạn nhưng cái chuyện trọng đại này cần phải thận trọng suy xét”.

Ừ, tôi muốn, nhưng mà bây giờ thì vẫn chưa có kết hôn. Từ Bắc Kiều thở dài. Sau đó là một tin nhắn nghiêm chỉnh: “Tuy bất ngờ được biết nhưng nếu thật sự kết hôn thì chúc mừng anh”.

Từ Bắc Kiều bĩu môi, ừm một cái, chỉ có tin nhắn này còn ra hình ra dáng một chút. Để điện thoại xuống, cảm thấy Trương Tĩnh Hảo rất có tiềm chất kiêm luật sư lẫn bác sĩ, chuyện của anh và Phong Nghị, cô ngậm miệng rất kín.
Mới vừa yên tĩnh một lúc thì di động lại điên cuồng rung lên, lần này là hai chữ Tề Tề nhấp nháy hiện lên trên màn hình di động, rất giống với con người hoạt bát ấy.

“Anh! Rốt cuộc anh mở máy rồi! Có biết đêm qua em trải qua thế nào không hả?” Tề Tề vừa lên tiếng liền ai oán.

Từ Bắc Kiều nở nụ cười: “Biết! Giống như anh nè, vừa mới tỉnh ngủ sau đó Chu Chính hoặc là Lưu Tranh sẽ hỏi em có biết anh muốn kết hôn chưa chứ gì”.

“Em….Anh! Anh thật sự muốn kết hôn à?”.

“Ừ”.

“Đối phương là ai? Nghe nói là họ Phong? Anh yêu khi nào thế? Sao kết hôn nhanh vậy?”

Từ Bắc Kiều nghiến răng, bắt đầu ảo tưởng mình là nhà biên kịch, “Ừ, anh ta họ Phong. Là một người đàn ông không tồi”. Nói xong quay đầu nhìn căn phòng, “Tướng mạo anh tuấn, tài sản nhiều lắm, đối với anh cũng tốt…”.

“Thế nhưng…”.

“…. Vừa gặp đã yêu đấy”.

Tề Tề ở đầu bên kia không lên tiếng nữa, một lúc sau mới nói: “Anh làm gì mà có thời gian vừa gặp đã yêu chứ!”.

“Thật ra ngẫm lại thì tận dụng thời gian vẫn có mà”. Từ Bắc Kiều nói như có lý lắm: “Một tháng trước, lúc anh nhận được thiệp cưới, đầu tiên là đau khổ suốt một tuần rồi sau đó ra ngoài tìm niềm vui thì gặp được hắn, sau đó nữa là vừa gặp đã yêu. Ở chung hai tuần, anh cảm thấy tốt lắm nên quyết định kết hôn luôn”.

“Shit!!!”

“Tề Tề, em đẹp trai như thế, không thể động một tí lại nói tục được!”.

“Anh đang ở đâu? Em muốn gặp anh ngay bây giờ!”.

Từ Bắc Kiều làm tư thế thoải mái ở trên ghế salon: “Không được! Không có thời gian, anh đang bận thu xếp hành lý đi kết hôn rồi”.

“Nhanh thế? Khi nào vậy?”

“Ngày mai”.

“Fuck!!!”

“Tề Tề…” Không biết vì sao, sau khi bịa chuyện, tâm trạng áp lực của Từ Bắc Kiều tốt lên rất nhiều: “Chờ anh trở về, sẽ gửi kẹo cưới cho em”.

“Anh!”

“Đợi anh trở về rồi nói tiếp”.

Tắt điện thoại Tề Tề đi, Từ Bắc Kiều bỗng nhiên cười rộ lên rồi thở dài, xem ra làm chút chuyện xấu sẽ khiến tinh thần người ta thả lỏng. Nằm một lúc, Từ Bắc Kiều đứng dậy. Nói phải thu dọn đồ đạc, thì cho dù giả kết hôn cũng được, chung quy phải giống một chút. Mở tủ quần áo, cẩn thận chọn lựa vài món thích hợp với quần áo mình rồi tìm vali thu dọn một lần nữa, chờ tất cả đã sẵn sàng thì trời đã tối muộn.

Từ Bắc Kiều tùy tiện mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cầm chìa khóa ra cửa. Tủ lạnh trong phòng bếp cũng chỉ có bia và mứt trái cây, cần phải ra ngoài mới lấp nổi cái bụng. Anh đứng ngây ngẩn chờ trước cửa thang máy, trong đầu trống rỗng, thật sự một tháng qua khó có được lúc thoải mái. Không phản bội, không hối hận, không thất vọng cũng không đau khổ. Có trời mới biết trước đây, anh khát khao đến mức chết lặng ra sao, không đau đớn cũng không tổn thương đã là mong muốn lớn nhất.

“Leng keng” vừa vang lên, cửa thang máy mở ra. Người chờ trong thang máy bước ra, Từ Bắc Kiều cúi đầu bước vào trong lại bị người kia giữ chặt lại: “Đi đâu vậy?”.

Từ Bắc Kiều kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bên mặt Phong Nghị, dường như có chút quen thuộc nhưng lại hoàn toàn xa lạ: “Đi ăn gì đó thôi”.

Khóe miệng Phong Nghị cong cong lên: “Tôi mang về rồi đây”. Ánh mắt Từ Bắc Kiều dừng tại hộp cơm trong tay hắn, sau đó cửa thang máy khép lại.

Đi sau Phong Nghị vào căn hộ, thay đổi giày, Từ Bắc Kiều tự giác tiếp nhận hộp cơm trong tay hắn, bỏ trên bàn ăn ở phòng bếp. Một lúc sau, Phong Nghị cũng đi vào: “Đồ đạc đã thu xếp xong rồi?”.

“Ừ”. Từ Bắc Kiều cúi đầu, nghịch nghịch bữa tối, vài món kho dưa cải cùng với cơm, nhìn phần cơm này là dành cho hai người, anh lại quay đầu lấy thêm hai cái chén.

Phong Nghị cũng không khách sáo, cứ thế ngồi xuống nhìn Từ Bắc Kiều mang chén để trước mặt mình: “Về sau, chỗ này sẽ là nhà của anh, đồ đạc cứ tùy ý mà sắp xếp. Ngăn tủ ở phòng khách vẫn còn trống rất nhiều”.

Có lẽ bị chữ “Nhà” kích thích, Từ Bắc Kiều liếc mắt nhìn ngay Phong Nghị: “Mấy thứ đồ của tôi cũng không hề nhiều”.
Phong Nghị nhìn anh rồi cười cười: “Tùy anh thôi. Dù sao chỗ này cũng có một phần dành cho anh”.

Từ Bắc Kiều ngừng múc cơm vào bát một chút rồi vẫn tiếp tục.

Một cái bàn ăn không lớn lắm, nếu bốn người ngồi chung thì hơi chật, còn hai người mỗi người ngồi một bên lại vừa vặn. Khi Phong Nghị mua mấy thứ thơm lừng trở về, cộng thêm cái dạ dày Từ Bắc Kiều từ sáng đến tối cũng chỉ có bánh mì và sữa, lúc này ăn vào rất kích thích vị giác, từ nụ vị giác (*) đến dạ dày sau đó phản xạ bước sóng đến vỏ đại não khiến người ta vui vẻ. Ngay từ đầu, Phong Nghị phát hiện Từ Bắc Kiều trong lúc ăn có chút khuẩn trương nhỏ nhưng sau đó trầm tĩnh lại, nhấc đũa khéo léo nhẹ nhàng, im lặng nhai nuốt, trên khuôn mặt lộ vẻ thỏa mãn. Uhm, là người thầy giáo dạy tại nhà rất tốt. Dạy tại nhà? Phong Nghị nhướng lông mày, hiện tại giáo dục ở cô nhi viện đều tốt như vậy sao?

“Anh ở cô nhi viện nào?” Phong Nghị đột nhiên hỏi, liền nhìn thấy ánh mắt Từ Bắc Kiều có chút kinh ngạc, còn nói thêm: “Chúng ta cần phải có lời khai giống nhau! Anh nói đi!”.

“Ừm….” Lúc Từ Bắc Kiều nói về bản thân, dường như có chút do dự: “Hồi nhỏ, tôi may mắn lớn lên ở cô nhi viện nhưng ông viện trưởng đã qua đời nhiều năm rồi, cô nhi viện cũng dần dần tiêu điều, cuối cùng thì đóng cửa”.

“Đóng cửa?”.

Từ Bắc Kiều gật đầu: “Mấy đứa nhỏ còn lại thì được những đứa lớn hỗ trợ chăm sóc. Chờ bọn nó đều lên đại học hoặc tìm được công việc thì cô nhi viện liền đóng cửa. Đã đóng được 7 năm rồi”. Từ Bắc Kiều chưa kịp chuẩn bị liền bị Phong Nghị lôi về những ký ức trước kia, viện trưởng ba ba đã qua đời vào 10 năm trước, cũng chính là cái năm mà anh gặp Lý Tĩnh.

“Chưa từng đi tìm người thân sao?” Phong Nghị lại hỏi.

Từ Bắc Kiều lắc đầu: “Một chút manh mối cũng không có, chỉ có thể chờ đối phương đến nhận thôi. Hiện tại cô nhi viện cũng không còn nữa, có lẽ tôi không có duyên phận với ba mẹ nữa rồi”.

Phong Nghị nhìn Từ Bắc Kiều, trên khuôn mặt tao nhã ấy chỉ còn lại nét bình thản nhưng cũng không cách nào che dấu sự tiếc nuối trong giọng nói. Bỏ cái chén xuống, Phong Nghị cầm lấy tay Từ Bắc Kiều đặt lên bàn.

“Ơ?” Tay Từ Bắc Kiều liền động, dường như vừa muốn giãy ra rồi lại kiềm chế.

Phong Nghị nở nụ cười: “Trở về từ LA, chúng ta sẽ là người một nhà, tuy rằng chỉ có tôi và anh biết chi tiết chuyện này nhưng trước mặt người ngoài thì vẫn cần phải ân ái một ít. Mấy thứ như nắm tay, ôm vai, hôn môi thì chúng ta đều phải làm quen dần đi”.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Từ Bắc Kiều nhìn Phong Nghị, rồi gật gật đầu, cầm lấy ngón tay hắn, dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay, rồi buông ra: “Ăn cơm đi”

Phong Nghi sửng sốt một lát, mới thu tay lại. Nhìn Từ Bắc Kiều ngồi đối diện, trong lòng thầm nói có lẽ có người đàn ông dịu dàng ở nhà vẫn tốt hơn nhiều, cũng đã lâu rồi không có ai cùng hắn ăn cơm? Trông cậy vào Phí Minh sao? Trừ phi cậu ta gãy chân gãy tay phải nghỉ ngơi thì may ra. Nhớ đến Phí Minh với khuôn mặt xinh đẹp nóng bỏng, Phong Nghị kìm lòng không được, khóe miệng khẽ cong lên.

Từ Bắc Kiều ngồi ở đối diện nhìn thấy biểu tình Phong Nghị. Vừa thấy chính là một người ở trên cao, nếu không phải sinh ra trong quyền thế, thì lớn lên trong quyền thế. Không cho phép khinh thường mà cũng không gây sự với ai, hắn chỉ cho phép anh tự do trong phạm vi giới hạn, càng không khoan nhượng cho những việc làm càn không giới hạn. Có thể khiến một người ở trên cao lộ ra vẻ mặt này, nhất định là đang nghĩ tới điều tốt đẹp nào đó. Còn bản thân mình thì sao, tự cho rằng trong 10 năm qua là hạnh phúc nhưng đó lại là trò cười, mười mấy năm trước đây còn chưa rối rắm vì chuyện tình cảm, thì không có ngày nào là không mang theo sự mong đợi không thực tế, đến khi sống trong những năm tháng ăn no mặc ấm thì phải thật cẩn thận cùng tùy mặt gửi lời, vì đó là điều kiện thiết yếu để tồn tại của một cô nhi.

Nghĩ như vậy, Từ Bắc Kiều cũng mỉm cười, người với người không giống nhau cũng vì thế, cho dù bản thân thẳng lưng đối mặt với lời mắng mỏ của ba mẹ Lý Tĩnh, cho dù bản thân tận tụy giúp đỡ Lý Tĩnh trong sự nghiệp, cho dù tình cảm đã lắng đọng lại trong 10 năm qua, đến cuối cùng, kết cục không còn lời gì để nói.

Phong Nghị nhìn người đối diện, cúi đầu cười hời hợt trong sự bi thương nồng đậm, có điều không liên quan đến chuyện của hắn. Đẩy cái chén ra: “Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai xuất phát rồi”.

Từ Bắc Kiều ngẩng đầu, có chút mơ hồ nhìn Phong Nghị: “Ừ”.

Phong Nghị bị đôi mắt đen tựa như hồ nước kia hấp dẫn, sau đó liền đứng dậy rời đi.
================================
nụ vị giác: cơ quan cảm thụ của vị giác, phân bố trên mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị.

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 23]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 23: Thân thể là tiền vốn để đấu tranh

Tần Duy Nhất biết được Lạp Đạt Tư sẽ đích thân đến đây, buồn bực trong lòng cùng với sầu lo dần dần tiêu giảm một ít, nhưng tâm tình vẫn không tốt, đối với tình huống hiện tại của bản thân, không thể dựa vào năng lực chính mình để xử lý vấn đề, cậu cảm giác rất áp lực. Cậu biết không nên trách bất cứ ai, bản thân cũng đã rất cố gắng thay đổi tình trạng hỏng bét này, nhưng thình lình xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn thiếu chút nữa quấy rầy đến cuộc sống yên tĩnh của cậu, điều này làm cho cậu trong nháy mắt biết rằng bản thân cho dù có thay đổi thế giới sinh tồn đi nữa thì vẫn nhỏ bé như trước.

Sự thật tàn khốc luôn vượt quá tưởng tượng của một con người.

Cậu cấp bách hy vọng có được năng lực lớn hơn nữa, cấp bách muốn lớn dần lên, chờ người trợ giúp còn không bằng tự mình giải quyết vấn đề, cảm giác dựa vào người khác, thật sự rất uất ức!

Làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, chẳng lẽ thực sự khó như vậy?

Tần Duy Nhất chán nản phát ra một câu bực tức dưới tình huống uống xong dược phẩm dinh dưỡng số 7, cảm giác nôn mửa vẫn rất mãnh liệt nhưng cậu bắt buộc bản thân phải nhịn xuống. Một chút khó khăn mà cũng không thể vượt qua thì cậu còn làm được cái gì? Tự mình tiêu tiền mua gì đó, sao có thể lãng phí ! Nhưng mà, ở Diễm Khung đế quốc không có tiền thì không được, hiện giờ bản thân là vị thành niên, mà mấy thứ như thân phận, địa vị cũng chưa thể đạt được, cậu phải giấu đi sự bất mãn cùng lửa giận đối với chế độ quý tộc ở sâu trong nội tâm, chỉ có thể chịu đựng đến khi trưởng thành, có một số việc mới thuận lý thành chương mà thi hành, ví dụ như dùng tiền mua một căn hộ lớn hơn nữa, lên đại học, sáng lập sự nghiệp của mình… Từ từ, hiện tại bản thân nếu dễ dàng lấy tiền ra nữa, thì đó gọi là “Thất phu vô tội, hoài bích có tội”, khẳng định sẽ bị người rắp tâm bất lương nhìn chòng chọc vào, mà kẻ đầu tiên chính là một nhà chị họ của cậu.

Cho nên, cậu vẫn không thể hành động thiếu suy nghĩ. Cho dù có tức giận lớn hơn nữa, thì ngay lập tức cũng chỉ có thể chịu đựng trước!

Nhưng mà… trước đó đã biết thân thể này đích xác có chút yếu ớt, mà Tần Duy Nhất từ ngày hôm qua phát hiện nó cũng chịu không nổi cơn tức giận, tốn hơi nhiều tinh thần một chút liền tái nhợt, thoạt nhìn giống như bạch trảm kê (*), thật khiến cho người ta phiền lòng ! Cậu muốn nghĩ biện pháp. Đúng lúc này, máy giao dịch chợt lóe ánh sáng xanh, xuất hiện một kí chủ mới tìm tới cửa.

Ngón tay Tần Duy Nhất kéo ra phần tư liệu cá nhân của đối phương.

Tính danh kí chủ: Sát Thanh Phong.

Tuổi kí chủ: 32 tuổi.

Vị trí không gian: Không gian trung đẳng ( tinh cầu cổ võ )

Cấp bậc kí chủ : 3

Tiền tài kí chủ: 298000 vũ trụ tệ

Gía trị khen ngợi: 458.

Người kia ở tinh cầu cổ võ? Nhất thời, Tần Duy Nhất bị vui sướng thật lớn đổ ập xuống, thật sự muốn cái gì thì đến cái đó mà, hay cái máy giao dịch này còn có thuật đọc tâm nhở, quả thực rất có nhân tính hóa !

Không đợi đối phương mở lời nói chuyện, Tần Duy Nhất đã bắt chuyện trước với hắn: “Xin chào, xin hỏi ngài có bí quyết giúp người khác trong khoảng thời gian ngắn cường thân kiện thể không ?”

Cậu không phải là loại người có lòng tham, chỉ cần có thể khiến cho tình trạng thân thể trong thời kì mang thai bảo trì tốt hơn một chút là được, sẽ không động một tí làm cho cậu lo lắng mình cần phải vào bệnh viện, có thể yên tâm sinh hoạt là đủ rồi. Về phần rèn luyện thể chất muốn tiến thêm một bước, thì cũng phải đợi cho đứa nhỏ được sinh ra rồi suy xét sau.

Sát Thanh Phong cười ha hả, thoạt nhìn là một người dễ nói chuyện, “Thân thể tiểu hữu không tốt sao, nhìn sắc mặt ngươi …”

“Không dối gạt ngài, thân thể tôi luôn luôn không tốt, gần đây lại…” Tần Duy Nhất không xác định được có nên nói chuyện mình mang thai cho đối phương hay không, nhưng nếu không nói, lỡ đối phương tùy tiện cho mấy viên thuốc, rồi cậu uống sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?

“Cường thân kiện thể cũng không khó, ở chỗ của ta có mấy quyển luyện nội tức để tăng cường nền tảng vững chắc, có thể trợ giúp ngươi. Nhưng mà, trông ngươi cũng không giống thể chất trời sinh đã suy nhược như thế đúng không?” Sát Thanh Phong tuy rằng tuổi không lớn nhưng ở tinh cầu cổ võ với tu vi của gia tộc bọn họ đã sớm là số một số hai, còn được gọi là thiên tài có cốt cách thanh khiết. Đương nhiên, máy giao dịch không gian cũng giúp hắn không ít, công phu của hắn dường như được ông trời giúp đỡ tiến triển cực kì nhanh.

Tần Duy Nhất giãy dụa một phen rồi thở dài nói: “Bởi vì tôi, tôi đang mang thai… cho nên mới…” Có vẻ gần đây, số người biết mình mang thai càng ngày càng nhiều, mà cậu cũng càng ngày càng thích ứng với tình trạng này, thật sự thích hợp sao?!!!

Phản ứng của Sát Thanh Phong trái lại khá bình tĩnh, chỉ thoáng kinh ngạc vài giây liền khống chế tốt biểu tình khuôn mặt, ngoài dự đoán khá tốt còn hỏi cậu: “Ngươi chẳng lẽ là nữ tử?”

“Không, tôi là nam nhân! Nam nhân hàng thật giá thật !” Tần Duy Nhất giải thích thông suốt cặn kẽ, mới làm cho đối phương hiểu được cấu tạo sinh lý của bản thân cùng với nam nhân bình thường và nữ nhân khác nhau ở đâu.

“Không ngờ, nam nhân ở chỗ các ngươi có thể mang thai sinh con, thực sự đáng kinh ngạc, thế lúc mới sinh ra thì phải làm giải phẫu, có nguy hiểm lớn không?” Sát Thanh Phong hỏi.

“Nguy hiểm thì vẫn có nguy hiểm nhưng trên cơ bản sẽ không xảy ra chuyện gì.” Tần Duy Nhất biết hắn hỏi chính là hệ thống giải phẫu cải tạo nam tính sinh sản, là phát minh tiên phong của Ngả La tinh cầu, khi nam tính sinh ra hơn một tháng là có thể tiến hành làm giải phẫu, chỉ cần ba mẹ ký tên đồng ý.

Nói như vậy, chắc chắn ba mẹ ruột của cậu đã ký tên đồng ý. Nếu cậu tìm được tư liệu bệnh viện đã giải phẫu cho mình vào mười mấy năm trước, có phải sẽ tìm được ba mẹ ruột? Bỗng nhiên, Tần Duy Nhất suy nghĩ đến một chuyện khác. Nhưng mà, cậu phải đi tìm bọn họ sao? Ai biết hiện tại bọn họ sống hay chết, nhân phẩm tốt hay xấu ?!

“Ừ, nếu ta và Tử Quân có thể đến chỗ các ngươi thì tốt rồi…” Sát Thanh Phong lầu bầu nói thầm.

“Hở ? Ngài nói cái gì?”

“Ha hả không có gì, với tình huống thân thể của tiểu hữu thì không nên học tập tâm pháp nội tức tiêu hao nhiều tinh thần lực, nhưng ta vừa mới có một bản tâm pháp thích hợp dành cho nữ tử có thai dùng để đề cao thể chất, đối với ngươi cũng có thể hữu dụng.” Sát Thanh Phong cười thân thiện, từ trong tay áo lấy ra một quyển sách cỡ một bàn tay lớn “Mỗi ngày chiếu theo tâm pháp, điều chỉnh hơi thở khoảng một khắc đồng hồ là được, không chiếm dụng nhiều thời gian của ngươi đâu”.

“Thật tốt quá!” Tần Duy Nhất cao hứng gật gật đầu, “Ngài muốn cái gì sao? Tôi có thể trả vũ trụ tệ hoặc dùng đồ vật này nọ trao đổi với ngài .”

Sát Thanh Phong vén sợi tóc dài lên, càng phát ra vẻ tiên phong đạo cốt, sau một lúc nói: “Không biết tiểu hữu có đồ chơi quý hiếm không?”

Tâm tư Tần Duy Nhất khẽ động, thuận tay đem Uy Na ở bên cạnh gọi lại đây, “Ngài đối với đồ chơi búp bê có hứng thú không?”

Uy Na nổi giận, phồng miệng: “Em không phải đồ chơi ! Chỉ số thông minh của em là 130, nhưng rất thông minh!”

“Uhm, cái này không tồi, tiểu hữu bỏ được những thứ yêu thích sao ?” Sát Thanh Phong mở to hai mắt đánh giá Uy Na, có thể nói là tiểu cô nương, mà Tử Quân luôn luôn oán giận mình luyện công không thèm bồi hắn, nhưng nếu có vật như vậy làm bạn thì có lẽ sẽ không giam mình ở ngoài cửa vào buổi tối nhỉ ?

“Đương nhiên không phải đem cô bé này cho ngài, mà là đưa cái khác cho ngài” Tần Duy Nhất vội vàng lên mạng tra tìm trí não cấp bậc thấp, mua một cái tiện nghi nhất mà tác động hệ thống nhìn qua cũng rất tốt, sử dụng phần ánh sáng giao dịch rất nhanh thu hàng rồi sau đó gửi cho Sát Thanh Phong.

Tần Duy Nhất dạy cho hắn phương pháp mở trí não, còn những thứ khác cũng không cần hắn quan tâm, trí não sẽ tự mình hoạt động. Cũng không cần thay pin và vân vân, chip trí não có thể sử dụng hơn 50 năm, đến lúc đó nói không chừng Sát Thanh Phong đã sớm chán ngấy rồi, Tần Duy Nhất có thể cung cấp trí não đẳng cấp cao hơn cho hắn.

Sát Thanh Phong chơi một lúc rồi gửi quyển sách nhỏ qua, còn dặn cậu: “Quyển này chỉ thích hợp cho ngươi luyện bây giờ thôi, chờ lúc ngươi sinh xong, ta sẽ cho ngươi một ít tâm pháp khác.”

“Vâng, đa tạ ngài!” Tần Duy Nhất vui mừng hưng phấn cầm lấy quyển tâm pháp, xem từ đầu đến cuối chỉ tốn một giờ, không thể không nói nội dung quyển tâm pháp này khá đơn giản, mỗi câu mỗi từ hoặc vần điệu đều dễ nhớ.

Tần Duy Nhất bắt đầu làm y theo chỉ thị từ trang thứ nhất của quyển tâm pháp, từ từ nhắm mắt lại, lòng bàn tay áp lên giữa hai đầu ngón chân chụm lại ngồi ở trên giường, lưng thẳng đứng, bắt đầu theo tiết tấu nhất định hít ra thở vào ở bụng, một bên hít ra thở vào còn một bên niệm tâm pháp ở trong lòng. . .

Nửa giờ sau, cậu thả lỏng giãn mở tay chân, hô hô thở ra vài hơi, nhất thời cảm giác tinh thần tốt hơn nhiều, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn, như thể tâm trạng đã thay đổi tốt hơn, nhưng dường như không có những thay đổi khác.

“Sao mình có cảm giác có chút giống phụ nữ có thai thế nhở. . .” Tần Duy Nhất động kinh nghĩ nghĩ nhưng rất nhanh thoải mái cười “Mặc kệ nó, dù sao sau khi luyện qua, thân thể quả thật rất thư thái, kiên trì luyện tiếp có lẽ không sai đâu!”

Đạt được thứ tốt như thế, đã dời đi không ít lực chú ý của Tần Duy Nhất. Ngay khi cậu định xem một quyển sách giáo khoa, chọn lựa một trường trung học thì tiếng chuông cửa ở trước cửa nhà vang lên không dứt.

“Uy Na, xem giúp anh là ai thế ?!” Nếu lại là Lý Duy Tư sứt mẻ kia thì kiên quyết không ra cửa.

“Chủ nhân, là cậu mợ và chị họ của anh . . .” Cổ họng Uy Na run lên.

Tần Duy Nhất gấp sách, mày nhăn lại, thầm nghĩ một nhà mấy người này không phải là nghe được tin tức mình ở trường học rồi cố ý chờ ở phía sau chạy tới bỏ đá xuống giếng chứ ? Càng nghĩ càng cảm thấy giống như vậy, cậu quyết định không thèm phản ứng, giả bộ mình không ở nhà cho tốt.

“Tần Duy Nhất, chị biết em ở nhà, mau mở cửa ra ! Chị là chị họ của em đấy!”

“Duy Nhất nhanh ra mở cửa, mợ là mợ của cháu đây. . . Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao con không tìm chúng ta hỗ trợ, con nói xem giờ con làm ra chuyện bại hoại danh dự như thế thì sau này còn biết làm sao hả?”

“Duy Nhất, mở cửa nhanh đi ! Cậu là cậu của cháu nè!”

Tần Duy Nhất xoa huyệt thái dương, muốn chui vào chăn, “Uy Na, nhóc có thể đóng âm thanh bọn họ lại không?” Một nhà này rất đáng giận, tự nhiên chạy tới cửa quấy rầy, ngại cậu trải qua còn chưa đủ thảm hả ?!

Uy Na vô lực lắc đầu, “Chủ nhân, em bây giờ còn chưa có năng lực này.” Ai bảo anh không thăng hai cấp cho em.

“Lương tâm anh không hối hận mà còn sợ bọn họ sao?! Tốt, anh thật muốn xem miệng chó bọn họ còn có thể phun ra cái trò gì, Uy Na, mở cửa!” Tinh thần Tần Duy Nhất phấn chấn lên, sửa sang lại quần áo của mình, sợ cái gì, cùng lắm thì đại chiến một trận nước miếng chứ gì.

Cửa phòng mở ra, ba con người có chiều cao không đồng nhất rầm rầm xông tới, khiến cho nhà ở vốn đã chật hẹp lại càng không thể quay quanh.

“Khách quý khách quý ghê, cậu mợ cùng chị họ sao lại đến thăm cháu vậy?” Tần Duy Nhất yên lặng bắt đầu vận khí, treo lên biểu tình trào phúng như có như không, thẳng lưng ôm cánh tay, “Mấy lời khách sáo không cần nói đâu, mấy người biết cháu bị đuổi học rồi?” Chuyện tốt không ra khỏi cửa mà chuyện xấu đi xa ngàn dặm, câu ngạn ngữ nói thật chính xác.

Gia Lâm Khâu ngay lập tức lộ ra vẻ mặt phải giáo huấn Tần Duy Nhất, “Duy Nhất, lần này cháu thật sự rất kỳ cục! Danh dự Tần gia cùng với Khâu gia đều bị cháu làm mất hết!”

“Hả~, bị cháu làm mất hết á?” Tần Duy Nhất lạnh lùng cười nói: “Nếu mấy người đến giáo huấn cháu thì thật có lỗi cho dù cháu nghe thấy cũng sẽ làm như không nghe, bởi vì tiếng chó sủa mà người đâu có nghe hiểu. Đối với chuyện không hề làm thì cháu tuyệt đối sẽ không thừa nhận, về phần mục đích khác của mấy người. . . thì cứ để cháu nói thay cho, tránh lãng phí nước miếng. Mấy người muốn cháu nhường cái nhà này lại đúng không?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Làm cho mâu thuẫn trở nên gay gắt, tất nhiên là có dụng ý rồi. . . Nếu muốn tiểu thụ hoàn toàn thoát ly khỏi vòng cuộ sống luẩn quẩn thì không thể không dùng chút thủ đoạn ! Hoàn toàn thoát ly mới có được cuộc sống mới tốt đẹp. . .

=========================

(*)bạch trảm kê (một món ăn chế biến từ gà)

– Sát Thanh Phong ở tinh cầu cổ võ hay nói cách khác có thể vẫn còn thế giới cổ trang nên giữ nguyên cách xưng hô của anh ta.

– Gia Lâm Khâu: Tên Gia Lâm họ Khâu. Còn tại sao thế thì mình đã nói lí do ở chương 20 rồi.