Daily Archives: 11.10.2015

Trạm cuối [chương 4]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 4: Trước hôn nhân

Đã nhiều năm chưa từng say rượu, đầu Từ Bắc Kiều đau choáng váng, cảm giác có chút xa lạ. Híp mắt, vịn giường đứng lên rồi lắc đầu càng làm cho nó đau hơn. Dường như ngoại trừ cái vỏ ngoài cứng rắn kia thì đại não không phải là não, mà là sữa đậu nành đang lộn nhào xung quanh. Từ Bắc Kiều nhắm mắt lại, rốt cuộc mấy cái này là cái gì vậy!

Chờ thị lực cùng thần trí khôi phục, Từ Bắc Kiều phát hiện mình đang đứng ở một căn phòng xa lạ, bởi vì chức nghiệp là thiết kế sư nên rất mẫn cảm, đầu tiên quan sát trang trí trong phòng, ồ, đen, trắng, xám, bạc, đơn giản mà lạnh lẽo. Đẩy cửa ra, liếc mắt một cái liền thấy giữa phòng khách là đống thùng giấy và vali của mình ở huyền quan, anh mới nhớ ra nơi này có lẽ là chỗ ở của Phong Nghị. Tựa vào khung cửa một lúc, nhớ mang máng khi lắc la lúc lắc đi ra quán bar có nhìn thấy khuôn mặt Tony.

Không có ai? Từ Bắc Kiều xoa xoa thái dương, đẩy toàn bộ cửa phòng mà mình có thể nhìn thấy ra, đem tất cả trang trí bên trong căn phòng nhìn một lần, kết cấu gồm ba phòng một sảnh một nhà bếp hai phòng vệ sinh, trừ hai căn phòng ngủ kích thước bình thường, thì còn có một phòng sách với giá sách nho nhỏ, còn đặt thêm cái bàn khiến căn phòng có chút cảm giác chật chội. Nhưng dù sao đi nữa, chúng đều mang màu sắc kim loại, đơn giản mà lạnh lẽo.

Từ Bắc Kiều chân trần đứng ở trên thảm phòng khách một lúc, rồi gãi gãi đầu đi đến phòng bếp tìm đồ ăn. Chỉ thấy bánh mì và sữa nằm rải rác trên bàn cơm, còn lộ ra một tấm thiếp. “Hãy coi đây như là nhà của mình, cứ tự nhiên sử dụng. Ngày mai lúc 9 giờ sẽ xuất phát, ở lại LA tầm 3 ngày, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Từ Bắc Kiều lật trái tấm thiếp nhìn nhìn, không có đề tên, nhớ lại nụ cười giả dối xa cách của Tony, hình như không giống với lời nhắn này. Gần như nhắm mắt lại ăn bánh mì, uống sữa rồi tắm rửa, Từ Bắc Kiều mới xem như sống lại lần nữa. Lúc anh mở đống thùng giấy ra, tâm trạng lại nặng nề.

Có xu hướng trốn tránh điều làm mình sợ hãi, là bản năng của mỗi người từ lúc sinh ra. Từ Bắc Kiều cảm thấy lúc mình thống khổ đến mức tận cùng, có thể sạch sẽ lưu loát đem Lý Tĩnh vứt ra ngoài cửa, rồi đến lúc mình có chút năng lực thừa nhận, thì những hình ảnh không thể không làm cho người ta nát vụn này, lại xuyên qua thời không trở về tra tấn bản thân.

Mở cái thùng, lấy ra những đồ vật giống nhau, bày trí ở một nơi mà ngay cả mình cũng xa lạ. Một cuộc sống mới, cũng giống như cạo xương trị bệnh độc, cắt rụng mầm bệnh đang gây đau đớn đi. Từ Bắc Kiều đem quần áo của mình treo vào tủ dành cho khách, đóng tấm kệ đựng sách báo lên tường, đặt ảnh chụp một mình mà anh thích nhất ở đầu giường, còn những đồ linh tinh khác để dựa vào ban công. Ở phòng cũ, lúc thu xếp từng thứ từng thứ một phải mất 3 ngày, còn ở đây chưa đầy nửa ngày đã sắp xếp xong.

Nhìn vết tích của mình giống như giọt nước mưa rơi vào vũng nước sâu, ở một nơi xa lạ, trở về cùng một vị trí cũ, khi đóng cửa phòng ngủ dành cho khách sẽ không còn một chút vết tích nào của bản thân, trong lòng Từ Bắc Kiều bỗng nhiên trống rỗng. Đi vào phòng ngủ, nằm trên giường, cho dù có những thứ quen thuộc vây quanh nhưng tâm trạng anh cũng không tốt lên.

Không hiểu sao cảm thấy yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến lòng người hốt hoảng. Từ Bắc Kiều bỗng nhiên ngồi bật dậy, tìm kiếm một chỗ khác ở trong phòng, rốt cục cũng tìm được cái điện thoại không biết đã tắt máy từ khi nào, tùy tiện đè xuống chốt mở. Mới vừa cầm trên tay rồi ném tới ghế sa lon, điện thoại liền rung rung vang lên không ngừng. Từ Bắc Kiều nhìn chằm chằm cái điện thoại chưa từng bận rộn đến vậy hết một phút, tự động xem nhẹ hơi thở gấp gáp rồi bị tin nhắn kế kiếp chẹn ở cổ họng, anh đến phòng bếp tự rót chén nước. Nhấm nhấm nháp nháp một lúc lâu, chờ đến khi anh lề mề đi ra thì điện thoại đã im lặng.

Từ Bắc Kiều một bên nuốt nước miếng, một bên xem tin nhắn. “Anh, em nghe nói anh sắp lấy chồng?!”

“Phụt… Khụ….Khụ…” Từ Bắc Kiều cảm thấy mình bị một quyền đánh sau gáy, sặc đến mức đầu choáng váng hoa cả mắt, ném điện thoại sang một bên, luống cuống tay chân chà lau cái bàn trà màu bạc bị mình phun nước lên, rất vất vả mới thở đều lại, anh cầm điện thoại lên.

Từ Bắc Kiều biết mình cần phải hết sức chăm chú xem hơn chục tin nhắn khác nhau được gửi đến.

“Anh, tối hôm qua em uống rượu nên không chứng kiến được cảnh quan trọng nhất! Nghe nói anh được một chiếc xe nhà giàu đón đi? Là Lamborghini? Hay Ferrari thế?”

Từ Bắc Kiều ngẫm lại, trong ấn tượng của anh, vị Phong tiên sinh kia cũng không thuộc loại có xe nhà giàu.

“Anh! Anh mau mở máy đi! Sao tự dưng không rên một tiếng liền kết hôn vậy hả? Khi nào thì kết hôn? Mà kết hôn với ai? Ngàn vạn lần đừng vì thằng Lý Tĩnh khốn kiếp không dám chịu trách nhiệm bỏ rơi anh mà bước lên con đường không lối về chứ ~~~~~ ”.

Tin nhắn kế tiếp khoảng chừng hơn 20 cái có cùng nội dung được Tề Tề gửi đến.

Từ Bắc Kiều nhìn lướt qua, tiếp tục xem, một cái tin nhắn đến từ Lưu Tranh: “Anh thật sự muốn kết hôn? Đối tượng họ Phong? Tôi biết trong lòng anh rất loạn nhưng cái chuyện trọng đại này cần phải thận trọng suy xét”.

Ừ, tôi muốn, nhưng mà bây giờ thì vẫn chưa có kết hôn. Từ Bắc Kiều thở dài. Sau đó là một tin nhắn nghiêm chỉnh: “Tuy bất ngờ được biết nhưng nếu thật sự kết hôn thì chúc mừng anh”.

Từ Bắc Kiều bĩu môi, ừm một cái, chỉ có tin nhắn này còn ra hình ra dáng một chút. Để điện thoại xuống, cảm thấy Trương Tĩnh Hảo rất có tiềm chất kiêm luật sư lẫn bác sĩ, chuyện của anh và Phong Nghị, cô ngậm miệng rất kín.
Mới vừa yên tĩnh một lúc thì di động lại điên cuồng rung lên, lần này là hai chữ Tề Tề nhấp nháy hiện lên trên màn hình di động, rất giống với con người hoạt bát ấy.

“Anh! Rốt cuộc anh mở máy rồi! Có biết đêm qua em trải qua thế nào không hả?” Tề Tề vừa lên tiếng liền ai oán.

Từ Bắc Kiều nở nụ cười: “Biết! Giống như anh nè, vừa mới tỉnh ngủ sau đó Chu Chính hoặc là Lưu Tranh sẽ hỏi em có biết anh muốn kết hôn chưa chứ gì”.

“Em….Anh! Anh thật sự muốn kết hôn à?”.

“Ừ”.

“Đối phương là ai? Nghe nói là họ Phong? Anh yêu khi nào thế? Sao kết hôn nhanh vậy?”

Từ Bắc Kiều nghiến răng, bắt đầu ảo tưởng mình là nhà biên kịch, “Ừ, anh ta họ Phong. Là một người đàn ông không tồi”. Nói xong quay đầu nhìn căn phòng, “Tướng mạo anh tuấn, tài sản nhiều lắm, đối với anh cũng tốt…”.

“Thế nhưng…”.

“…. Vừa gặp đã yêu đấy”.

Tề Tề ở đầu bên kia không lên tiếng nữa, một lúc sau mới nói: “Anh làm gì mà có thời gian vừa gặp đã yêu chứ!”.

“Thật ra ngẫm lại thì tận dụng thời gian vẫn có mà”. Từ Bắc Kiều nói như có lý lắm: “Một tháng trước, lúc anh nhận được thiệp cưới, đầu tiên là đau khổ suốt một tuần rồi sau đó ra ngoài tìm niềm vui thì gặp được hắn, sau đó nữa là vừa gặp đã yêu. Ở chung hai tuần, anh cảm thấy tốt lắm nên quyết định kết hôn luôn”.

“Shit!!!”

“Tề Tề, em đẹp trai như thế, không thể động một tí lại nói tục được!”.

“Anh đang ở đâu? Em muốn gặp anh ngay bây giờ!”.

Từ Bắc Kiều làm tư thế thoải mái ở trên ghế salon: “Không được! Không có thời gian, anh đang bận thu xếp hành lý đi kết hôn rồi”.

“Nhanh thế? Khi nào vậy?”

“Ngày mai”.

“Fuck!!!”

“Tề Tề…” Không biết vì sao, sau khi bịa chuyện, tâm trạng áp lực của Từ Bắc Kiều tốt lên rất nhiều: “Chờ anh trở về, sẽ gửi kẹo cưới cho em”.

“Anh!”

“Đợi anh trở về rồi nói tiếp”.

Tắt điện thoại Tề Tề đi, Từ Bắc Kiều bỗng nhiên cười rộ lên rồi thở dài, xem ra làm chút chuyện xấu sẽ khiến tinh thần người ta thả lỏng. Nằm một lúc, Từ Bắc Kiều đứng dậy. Nói phải thu dọn đồ đạc, thì cho dù giả kết hôn cũng được, chung quy phải giống một chút. Mở tủ quần áo, cẩn thận chọn lựa vài món thích hợp với quần áo mình rồi tìm vali thu dọn một lần nữa, chờ tất cả đã sẵn sàng thì trời đã tối muộn.

Từ Bắc Kiều tùy tiện mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cầm chìa khóa ra cửa. Tủ lạnh trong phòng bếp cũng chỉ có bia và mứt trái cây, cần phải ra ngoài mới lấp nổi cái bụng. Anh đứng ngây ngẩn chờ trước cửa thang máy, trong đầu trống rỗng, thật sự một tháng qua khó có được lúc thoải mái. Không phản bội, không hối hận, không thất vọng cũng không đau khổ. Có trời mới biết trước đây, anh khát khao đến mức chết lặng ra sao, không đau đớn cũng không tổn thương đã là mong muốn lớn nhất.

“Leng keng” vừa vang lên, cửa thang máy mở ra. Người chờ trong thang máy bước ra, Từ Bắc Kiều cúi đầu bước vào trong lại bị người kia giữ chặt lại: “Đi đâu vậy?”.

Từ Bắc Kiều kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bên mặt Phong Nghị, dường như có chút quen thuộc nhưng lại hoàn toàn xa lạ: “Đi ăn gì đó thôi”.

Khóe miệng Phong Nghị cong cong lên: “Tôi mang về rồi đây”. Ánh mắt Từ Bắc Kiều dừng tại hộp cơm trong tay hắn, sau đó cửa thang máy khép lại.

Đi sau Phong Nghị vào căn hộ, thay đổi giày, Từ Bắc Kiều tự giác tiếp nhận hộp cơm trong tay hắn, bỏ trên bàn ăn ở phòng bếp. Một lúc sau, Phong Nghị cũng đi vào: “Đồ đạc đã thu xếp xong rồi?”.

“Ừ”. Từ Bắc Kiều cúi đầu, nghịch nghịch bữa tối, vài món kho dưa cải cùng với cơm, nhìn phần cơm này là dành cho hai người, anh lại quay đầu lấy thêm hai cái chén.

Phong Nghị cũng không khách sáo, cứ thế ngồi xuống nhìn Từ Bắc Kiều mang chén để trước mặt mình: “Về sau, chỗ này sẽ là nhà của anh, đồ đạc cứ tùy ý mà sắp xếp. Ngăn tủ ở phòng khách vẫn còn trống rất nhiều”.

Có lẽ bị chữ “Nhà” kích thích, Từ Bắc Kiều liếc mắt nhìn ngay Phong Nghị: “Mấy thứ đồ của tôi cũng không hề nhiều”.
Phong Nghị nhìn anh rồi cười cười: “Tùy anh thôi. Dù sao chỗ này cũng có một phần dành cho anh”.

Từ Bắc Kiều ngừng múc cơm vào bát một chút rồi vẫn tiếp tục.

Một cái bàn ăn không lớn lắm, nếu bốn người ngồi chung thì hơi chật, còn hai người mỗi người ngồi một bên lại vừa vặn. Khi Phong Nghị mua mấy thứ thơm lừng trở về, cộng thêm cái dạ dày Từ Bắc Kiều từ sáng đến tối cũng chỉ có bánh mì và sữa, lúc này ăn vào rất kích thích vị giác, từ nụ vị giác (*) đến dạ dày sau đó phản xạ bước sóng đến vỏ đại não khiến người ta vui vẻ. Ngay từ đầu, Phong Nghị phát hiện Từ Bắc Kiều trong lúc ăn có chút khuẩn trương nhỏ nhưng sau đó trầm tĩnh lại, nhấc đũa khéo léo nhẹ nhàng, im lặng nhai nuốt, trên khuôn mặt lộ vẻ thỏa mãn. Uhm, là người thầy giáo dạy tại nhà rất tốt. Dạy tại nhà? Phong Nghị nhướng lông mày, hiện tại giáo dục ở cô nhi viện đều tốt như vậy sao?

“Anh ở cô nhi viện nào?” Phong Nghị đột nhiên hỏi, liền nhìn thấy ánh mắt Từ Bắc Kiều có chút kinh ngạc, còn nói thêm: “Chúng ta cần phải có lời khai giống nhau! Anh nói đi!”.

“Ừm….” Lúc Từ Bắc Kiều nói về bản thân, dường như có chút do dự: “Hồi nhỏ, tôi may mắn lớn lên ở cô nhi viện nhưng ông viện trưởng đã qua đời nhiều năm rồi, cô nhi viện cũng dần dần tiêu điều, cuối cùng thì đóng cửa”.

“Đóng cửa?”.

Từ Bắc Kiều gật đầu: “Mấy đứa nhỏ còn lại thì được những đứa lớn hỗ trợ chăm sóc. Chờ bọn nó đều lên đại học hoặc tìm được công việc thì cô nhi viện liền đóng cửa. Đã đóng được 7 năm rồi”. Từ Bắc Kiều chưa kịp chuẩn bị liền bị Phong Nghị lôi về những ký ức trước kia, viện trưởng ba ba đã qua đời vào 10 năm trước, cũng chính là cái năm mà anh gặp Lý Tĩnh.

“Chưa từng đi tìm người thân sao?” Phong Nghị lại hỏi.

Từ Bắc Kiều lắc đầu: “Một chút manh mối cũng không có, chỉ có thể chờ đối phương đến nhận thôi. Hiện tại cô nhi viện cũng không còn nữa, có lẽ tôi không có duyên phận với ba mẹ nữa rồi”.

Phong Nghị nhìn Từ Bắc Kiều, trên khuôn mặt tao nhã ấy chỉ còn lại nét bình thản nhưng cũng không cách nào che dấu sự tiếc nuối trong giọng nói. Bỏ cái chén xuống, Phong Nghị cầm lấy tay Từ Bắc Kiều đặt lên bàn.

“Ơ?” Tay Từ Bắc Kiều liền động, dường như vừa muốn giãy ra rồi lại kiềm chế.

Phong Nghị nở nụ cười: “Trở về từ LA, chúng ta sẽ là người một nhà, tuy rằng chỉ có tôi và anh biết chi tiết chuyện này nhưng trước mặt người ngoài thì vẫn cần phải ân ái một ít. Mấy thứ như nắm tay, ôm vai, hôn môi thì chúng ta đều phải làm quen dần đi”.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Từ Bắc Kiều nhìn Phong Nghị, rồi gật gật đầu, cầm lấy ngón tay hắn, dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay, rồi buông ra: “Ăn cơm đi”

Phong Nghi sửng sốt một lát, mới thu tay lại. Nhìn Từ Bắc Kiều ngồi đối diện, trong lòng thầm nói có lẽ có người đàn ông dịu dàng ở nhà vẫn tốt hơn nhiều, cũng đã lâu rồi không có ai cùng hắn ăn cơm? Trông cậy vào Phí Minh sao? Trừ phi cậu ta gãy chân gãy tay phải nghỉ ngơi thì may ra. Nhớ đến Phí Minh với khuôn mặt xinh đẹp nóng bỏng, Phong Nghị kìm lòng không được, khóe miệng khẽ cong lên.

Từ Bắc Kiều ngồi ở đối diện nhìn thấy biểu tình Phong Nghị. Vừa thấy chính là một người ở trên cao, nếu không phải sinh ra trong quyền thế, thì lớn lên trong quyền thế. Không cho phép khinh thường mà cũng không gây sự với ai, hắn chỉ cho phép anh tự do trong phạm vi giới hạn, càng không khoan nhượng cho những việc làm càn không giới hạn. Có thể khiến một người ở trên cao lộ ra vẻ mặt này, nhất định là đang nghĩ tới điều tốt đẹp nào đó. Còn bản thân mình thì sao, tự cho rằng trong 10 năm qua là hạnh phúc nhưng đó lại là trò cười, mười mấy năm trước đây còn chưa rối rắm vì chuyện tình cảm, thì không có ngày nào là không mang theo sự mong đợi không thực tế, đến khi sống trong những năm tháng ăn no mặc ấm thì phải thật cẩn thận cùng tùy mặt gửi lời, vì đó là điều kiện thiết yếu để tồn tại của một cô nhi.

Nghĩ như vậy, Từ Bắc Kiều cũng mỉm cười, người với người không giống nhau cũng vì thế, cho dù bản thân thẳng lưng đối mặt với lời mắng mỏ của ba mẹ Lý Tĩnh, cho dù bản thân tận tụy giúp đỡ Lý Tĩnh trong sự nghiệp, cho dù tình cảm đã lắng đọng lại trong 10 năm qua, đến cuối cùng, kết cục không còn lời gì để nói.

Phong Nghị nhìn người đối diện, cúi đầu cười hời hợt trong sự bi thương nồng đậm, có điều không liên quan đến chuyện của hắn. Đẩy cái chén ra: “Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai xuất phát rồi”.

Từ Bắc Kiều ngẩng đầu, có chút mơ hồ nhìn Phong Nghị: “Ừ”.

Phong Nghị bị đôi mắt đen tựa như hồ nước kia hấp dẫn, sau đó liền đứng dậy rời đi.
================================
nụ vị giác: cơ quan cảm thụ của vị giác, phân bố trên mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị.