Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 33]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Tây Hồ

Chương 33: Cảnh tượng nhỏ mọn kì diệu

Wina ở trên mạng vũ trụ mua cho Tần Duy Nhất một quyển 《Hướng dẫn dành cho thai phu》, tìm tình huống giống với tình trạng hiện tại của cậu ở trong đó rồi đọc cho cậu nghe: “Chủ nhân, nhóm chuyên gia về thai phu nói rằng phần lớn các thai phu sẽ xuất hiện bệnh trạng nôn nghén trong ba tháng, thời gian cũng ngắn, trên cơ bản qua ba tháng thì bệnh trạng nôn nghén sẽ giảm dần cho đến khi tình trạng ăn uống bình thường khôi phục, khi được năm sáu tháng thì lượng ăn uống sẽ lớn dần rồi tới bảy tháng thì sức ăn sẽ lớn hơn nữa…”

“Phiền nhóc nói thẳng trọng điểm đi, hiện tại anh mới chỉ hơn ba tháng thôi!.” Vào buổi sáng, mới mở mắt ra, cậu đã ói một trận nhưng trong dạ dày căn bản trống trơn không có cái gì, vậy mà cậu vẫn phải nôn, kết quả mật vàng mật xanh đều bị ói ra sạch sẽ, hiện tại trong cổ họng và trong miệng đều đắng muốn chết, thậm chí còn khó chịu hơn vị thuốc Đông y.

Uống ngay hai chén nước còn chưa thể rửa sạch phần đắng chát trong miệng đi.

“A, chỗ này có nè!” Wina tiếp tục nói: “Cũng có thai phu có thời gian nôn nghén tương đối dài, qua ba tháng vẫn còn tiếp tục nôn nghén chỉ sợ là do nguyên nhân về thể chất. Tuy nhiên không cần lo lắng quá mức, cần phải bổ sung thực phẩm dinh dưỡng có nguyên tố dinh dưỡng phong phú, mỗi ngày thả lỏng tâm tình, có đôi khi cảm xúc khẩn trương cũng sẽ tăng thêm phản ứng nôn nghén. Nếu tình huống quá mức nghiêm trọng ngay cả thực phẩm dinh dưỡng cũng nôn thì nhất định phải đến bệnh viện. Chủ nhân, nếu không… anh vẫn nên ngoan ngoãn ăn thực phẩm dinh dưỡng đi?”

Tần Duy Nhất chống cánh tay từ trên giường ngồi xuống, quật cường lắc đầu: “Còn lâu! Rõ ràng, ăn rất ngon, sao anh phải ăn thực phẩm dinh dưỡng chứ? Anh không tin, hôm nay lại làm rồi ăn thử xem!.” Mỹ thực trên trái đất nhiều như vậy, chẳng lẽ cậu không tìm ra đồ ăn mà mình không nôn sao? Ngày hôm qua có thể là do thịt lợn muối dùng nhiều dầu nên hôm nay làm chút thức ăn nhẹ, tốt xấu gì thì nước trái cây mình cũng không nôn đâu nhỉ.

Cậu lấy sữa ra, bánh mì nướng và trứng chim làm bữa sáng cho mình, trứng chim trực tiếp luộc chín, lột vỏ đặt ở trong bát, sữa nóng bốc hơi nghi ngút, quét một lớp nước sốt lên bánh mì nướng. Nếm thử một chút thấy không có phản ứng, Tần Duy Nhất mới thả tâm nhét vào trong miệng, ăn xong 4 miếng bánh mì nướng, một quả trứng chim và một ly sữa ước chừng 350ml, cảm giác rất tốt, tạm thời không có nôn ọe.

Wina ngồi chồm hổm ở bên cạnh cậu, đáng tiếc là mặt mũi cô nhăn nhó, “Đáng tiếc là em không thể ngửi được mùi vị thức ăn, chủ nhân, mấy thứ này thoạt nhìn ăn thật ngon nha!”

“Cho dù, nhóc có ngửi được thì cũng không ăn được!” Tần Duy Nhất buồn cười, khinh khỉnh nhìn cô.

“Giữa trưa, chủ nhân định làm cái gì?” Ngày hôm qua, Wina vội vàng cùng anh đẹp trai Eryan làm quen nên quên quan sát chủ nhân nấu cơm.

“Ừm… Làm món thanh đạm, dùng rau xà lách cùng cà chua, táo làm salad, rồi nướng thêm bánh mì là được…”

Không phải, cậu không muốn làm đồ ăn Trung Quốc, chỉ là hiện tại cậu không biết mình có phải là do dầu mỡ mới nôn hay không (ngày hôm qua dùng dầu bắp), vì để chắc chắn… trước đó làm chút đồ ăn có ít dầu thử xem

Wina nháy mắt tỏ vẻ rất ngạc nhiên, “Chủ nhân nói gì đó, em chưa nghe nói qua bao giờ! Không phải ở Diễm Khung đế quốc không có thực vật sao?”

“Đúng ha. Anh cũng thắc mắc dầu ăn ở Diễm Khung đế quốc được làm từ nguyên vật liệu gì?” Tần Duy Nhất chỉ biết đại khái chủng loại hoa quả, rau dưa cùng với cây lương thực ở thế giới này rất ít nhưng không đến mức hoàn toàn không có, bằng không nguyên vật liệu làm ra thực phẩm dinh dưỡng làm sao mà có.

Về vấn đề này, cái kho tồn trữ trong Wina có đáp án, trả lời ngay: “Đúng là có một loại thực vật gọi là cây gai dầu, một gốc cây có thể cao 3,4 mét, nó rất to lớn, một hạt gai dầu có thể chần ra 1 lít dầu, chúng ta gọi là dầu cải.” Đây là dầu ăn mà Diễm Khung đế quốc dùng, còn có một loại dầu dưa leo được nhập khẩu từ tinh hệ khác, dinh dưỡng càng phong phú, bất quá giá cả nhập khẩu rất cao, trước mắt chỉ có hoàng tộc cùng một ít quý tộc ăn thôi.

“Vậy giới bình dân cũng chỉ ăn loại dầu cải này?.” Tần Duy Nhất nghĩ thầm chỉ có một loại dầu để chọn thì có lẽ hương vị không tốt, con đường lựa chọn rau dưa cũng ít đến đáng thương, trách không được tất cả mọi người không thích nấu ăn.

“Đúng vậy, bất quá người mua thức ăn cũng không nhiều, bởi vì do thực phẩm dinh dưỡng xuất hiện mà dầu ăn có chút đắt tiền với lại bản thân ở nhà nấu ăn cũng chưa chắc ăn được.” Wina giải thích cho cậu: “Thế nhưng ngày hôm qua, chủ nhân cũng dùng dầu ăn, khi nào thì anh đi mua dầu cải đấy?”

Tần Duy Nhất đưa một ngón tay đặt trên môi: “Suỵt, đây là bí mật của anh, không thể nói cho người khác biết. Sau này, nhóc nhìn thấy anh lấy ra cái gì chưa từng thấy qua thì phải giữ bí mật biết không? Bằng không, coi chừng anh không thăng cấp cho nhóc đâu, vĩnh viễn để nhóc không xứng với Eryan!”

“Đừng!!! Chủ nhân, anh thật xấu xa!” Wina ôm đầu khóc lóc, “Người ta rất thích Eryan, hu hu hu, thế nhưng anh ý đã là trí não cấp trí tuệ rồi mà người ta vẫn còn dừng lại ở cấp thứ hai đếm ngược từ dưới đếm lên…”

Tần Duy Nhất rất muốn hắt bát nước lạnh nói cho cô biết, cho dù cô cùng Eryan cùng một cấp bậc mà cô thầm mến với người ta cũng chưa chắc có kết quả, thứ hai là hai cái trí não có thể yêu nhau sao? Tốt xấu gì thì người máy cũng có thân thể để tiếp xúc trao đổi mà trí não chúng nó chỉ có ảo ảnh thì phải làm thế nào? Bất quá, nhìn dáng vẻ cô nhóc tội nghiệp thì vẫn nên an ủi: “Được rồi được rồi, chờ anh thi đậu trường trung học Eperus rồi xem xem lên đại học Caesar cần bao nhiêu tiền,số còn dư lại có bao nhiêu thì sẽ thăng cấp cho nhóc chừng ấy!”

Ánh mắt Wina lóe sáng rồi reo lên: “Thật ạ, anh nhớ giữ lời đấy nha!” Nhưng trong lòng lại yên lặng khinh bỉ, chủ nhân, anh đánh giá cái thói mê tiền của mình cao quá rồi đấy, hiện tại anh cẩn thận trông coi hơn hai ngàn vạn vũ trụ tệ cũng không chịu thăng cấp cho em, nếu sau này… Em không ôm nhiều kỳ vọng với anh đâu.

Đứng dậy đi qua đi lại một chút, Tần Duy Nhất vui mừng phát hiện bữa ăn sáng bắt đầu tiêu hóa liền an tâm vài phần, lên mạng vũ trụ download đề thi viết của khoá trước dành cho học sinh chuyển trường của trường Eperus, nhìn nhìn sơ lược qua trong đó đề tài toán học là tự ứng dụng cũng không quá khó khăn, vật lý học cùng lý luận khoa học vũ trụ thì hơi nan giải, chỉ là…” Tại sao bọn họ phải thi đỗ lịch sử Diễm Khung đế quốc?”

Ngược dòng lịch sử về thời xây dựng trường học Eperus thì cậu mới hiểu được, thì ra lịch sử nơi này, trên cơ bản có thể ngược dòng đến thời kì mới lập nước Diễm Khung đế quốc, quan hệ qua các thời hiệu trưởng cùng hoàng tộc đều khá tốt. Trường học bồi dưỡng học sinh thì phần lớn trong tương lai sẽ được đưa vào viện quân sự hoặc mấy sở nổi tiếng nhất trong đại học của đế quốc, sau khi tốt nghiệp trực tiếp phân phối công tác trong hoàng cung với tỷ lệ rất cao, thậm chí còn được kèm theo danh hiệu “Cái nôi của quan chức trong hoàng cung”, đủ để thấy ngôi trường này cùng với hoàng thất của Diễm khung đế quốc liên hệ chặt chẽ với nhau. Cho nên, thi đỗ lịch sử đế quốc được gọi là truyền thống trường học?

Tần Duy Nhất quyết đoán download một quyển 《 Lịch sử giản lược về Diễm Khung đế quốc 》 cùng 《 Lịch sử quán trình phát triển của đế quốc 》làm thành sách điện tử để Wina bảo tồn, chuẩn bị cho mỗi ngày đọc một giờ trước khi ngủ.

Sau đó, cậu mua sách giáo khoa bản gốc về các môn phải thi đỗ, dự định đem thời gian phân chia mỗi ngày, buổi sáng học chữ viết ứng dụng, buổi chiều học ngành kỹ thuật. Buổi tối cố gắng làm bài chuyên môn về bối cảnh lịch sử.
Bất quá vào giữa trưa hôm nay, Túc Dung rất đúng giờ đến đây.

Tần Duy Nhất mới vừa nướng bánh mì xong, mang theo mùi thơm ngào ngạt của lúa mạch đen được nướng từ bếp lò bưng ra (lò nướng là do đầu bếp của Albert tặng kèm) liền thấy Túc Dung một thân lễ phục đẹp đẽ quý giá đứng ở huyền quan.

Giống như vương tử trong thời Trung cổ từ tòa thành bước ra ngoài, hôm nay trang phục của Túc Dung khá đẹp mắt. Hắn mặc trang phục được đặc biệt làm ra, âu phục màu trắng hoàn mỹ làm lộ ra bả vai rộng, vòng eo hẹp cùng với quần ống túm bó sát người hắn tôn lên đôi chân thon dài. Kiểu dáng ngắn gọn cũng không thiếu phần trang trọng, tao nhã hoa mỹ càng không mất đi vẻ đẹp bên trong. Trên cổ tay áo âu phục và giày, ví đều dùng hoa văn tinh mỹ được tạo từ những hạt kim cương nhỏ xíu, chỗ cổ áo được đính một cụm đóa hoa trắng noãn, không biết gọi là gì, những cánh hoa rực rỡ cùng với màu vàng nhụy hoa rung rung tạo nên sự đặc biệt mĩ lệ lại tao nhã. Trên chân là một đôi giày màu đen được gọt dũa tinh xảo nhưng có lẽ là do Diễm Khung đế quốc khuyết thiếu da động vật nên không sử dụng da trâu hoặc da lộc, bởi vậy da nhân tạo không có cách nào biểu hiện ra khí chất tao nhã chân chính.

Đúng rồi, còn có đai lưng của hắn, không biết có phải dùng chỉ vàng chỉ bạc may không mà lúc Túc Dung đi lại như ẩn như hiện ra một vòng ánh sáng kim sắc chói lóa rất đẹp đẽ quý giá bất phàm.

Tần Duy Nhất bỗng nhiên có loại lỗi giác đến kinh diễm, ánh mắt nhìn đăm đăm hai giây sau đó mới lấy lại tinh thần chào hỏi với hắn: “Đúng lúc, em mới vừa làm xong cơm trưa.”

Nhưng sắc mặt Túc Dung so với ngày hôm qua lại lạnh hơn, trong đôi mắt màu xanh ấy thoạt nhìn khí sắc rất kém.

“Anh… Làm sao vậy?” Mặc xa hoa như vậy có phải sẽ tham gia trường hợp quan trọng nào đó không? Sao vẻ mặt của như bị người ta xúc phạm vậy. Bất quá, Tần Duy Nhất cũng không để ý đến tâm tình của hắn cùng với mình có liên quan gì.

Túc Dung thản nhiên nhìn cậu, vẻ mặt hòa hoãn rất nhiều, kéo ghế dựa trước bàn ăn ra rồi ngồi xuống, đưa tay xoa xoa ấn đường.

Hôm nay là ngày tổ chức hội nghị tổng tuyển cử của đế quốc, hắn vốn định lấy thái độ trịnh trọng ổn thỏa tham dự nhưng không lường trước lúc bắt đầu hội nghị đã có người thiết kế cái bẫy cho hắn, một nửa quý tộc đế quốc bỏ phiếu chống cho dự án của hắn, cố tình trong đó có nhà quý tộc Tằng Minh có trọng lượng lại tỏ vẻ kiên định sẽ đứng ở phe đó, không lường trước được bọn họ lại lâm trận phản chiến, thật sự làm cho hắn phiền lòng.

Tần Duy Nhất nhìn ra được hắn đang suy nghĩ chuyện gì đó, cậu không lên tiếng quấy rầy, chỉ nhẹ nhàng đem đồ ăn chia làm hai phần đặt ở trước mặt hắn. Nghĩ nghĩ rồi lại đi đến phòng bếp từ trong không gian hoa tai lấy ra mật ong và chanh, pha chế thành một ly mật ong trà chanh.

Ngửi mùi hương chua chua ngòn ngọt dùng để nâng cao tinh thần từ ly nước ở trong tay mình, mây đen trong lòng Túc Dung giống như bị xua tan đi, hắn ngẩng đầu nhìn Tần Duy Nhất, cậu gật gật đầu với hắn: “Nhìn tâm trạng anh không tốt, em cố ý làm cho anh đấy.

Túc Dung hơi hơi nhấp một miếng, lập tức cảm giác được mùi vị chua chua tan ra trên đầu lưỡi rồi sau đó là vị ngọt ngào nhẹ nhàng khoan khoái làm cho hắn không nhịn được uống nhiều vài hớp, thẳng đến khi cái ly chỉ còn thấy đáy thì mới ngừng lại rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Tốt hơn rồi chứ, nếu không vui thì ăn cái này đi!” Trước kia , khi tâm trạng Tần Duy Nhất tâm tình không tốt cũng làm như vậy, cho dù bây giờ, cậu ăn uống không tốt nhưng vẫn cố gắng làm ra mỹ thực để làm cho mình vui vẻ. Cho dù ăn sẽ nôn nhưng cậu vẫn cũng vui vẻ làm. Về phần vị thiếu gia phiền não chuyện gì thì cậu vẫn chưa có tư cách để hỏi mà cũng không có hứng thú để biết.

Hai người bắt đầu dùng cơm, sắc mặt Túc Dung lúc ăn, vừa mới còn âm trầm đã dần dần chuyển biến, mùi vị của bánh mì làm cho lực nhai nuốt của hắn mạnh mẽ hơn, càng khiến cho hắn phân bố nướt bọt càng nhiều, mà trong nướt bọt có các loại chất xúc tác hữu ích khiến cho dạ dày và đại não đều bị kích thích trực tiếp.

Đơn giản chỉ cần cảm ơn đã không còn đủ để biểu đạt cảm giác kì diệu vào lúc này của Túc Dung, hắn nhìn Tần Duy Nhất thu dọn đồ ăn, từ trong túi áo lấy ra một cái ống thủy tinh trong suốt giao cho cậu, “Cậu dùng thử cái này đi.”

“Đây là cái gì?” Tần Duy Nhất buồn bực.

“Bác sĩ của gia đình tôi nói là… có vẻ nó có hiệu quả làm giảm bớt nôn nghén rất tốt.” Túc Dung đối với loại ống thuốc này cũng không hiểu rõ lắm, bởi vậy khẩu khí cũng không chắc chắn. Nhưng hắn có hỏi vị bác sĩ làm việc lâu nhất trong hoàng cung, có lẽ không sai đâu. Cũng không hiểu sao, mới sáng sớm hắn đã nhớ đến việc Tần Duy Nhất nôn nghén liền làm cho người hầu đi gọi bác sĩ nhưng khó tránh khỏi làm người ta tưởng hắn bị bệnh, bởi vậy hắn tự mình đi một chuyến đến chỗ viện y dược trong hoàng cung.

Tần Duy Nhất kinh ngạc nhận lấy cái ống thủy tinh, trong lòng từ từ xuất hiện một tia cảm động, nụ cười trên mặt trong chớp mắt dãn ra toe toét: “Cám ơn, tôi cũng chưa nghĩ đến điều này.”
==========
Chương sau có điều bất ngờ.
trung học Eperus = trung học Ái Phổ Lỗ Tư.

Advertisements

Posted on 22.01.2016, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. Bạn nghĩ gì về bài viết này?.

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: