Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 39]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 39: Dịu dàng thắm thiết mà bình dị.

Thái độ Túc Dung càng kiên quyết hơn, có nghĩa là hắn rất rất nguyện ý quyết định chủ động gánh vác phần trách nhiệm này. So với bị động thừa nhận hoặc không thể không nhận nhưng với Duy Nhất và bảo bối thì ý nghĩa này hoàn toàn bất đồng.

Ladas xấu hổ, vuốt vuốt cái mũi, ngẩng đầu nhìn Túc Dung rời đi, len lén thở dài: “Không thể tin được, thật sự không thể tin được, hoàng tử cư nhiên lập tức chuyển biến lớn như vậy, làm cho mình không quen kịp… Bất quá, đây là chuyện tốt không phải sao?” Ánh mắt ông lập tức mang ý cười cong cong thành kẽ hở nhỏ, từ từ bước đi thong thả về phòng của mình đi ngủ.

Từ lúc nhận được tin tức của Túc Dung, Tần Duy Nhất từ trên ghế sô pha, hưng trí bừng bừng đứng lên đi vào phòng bếp bắt đầu mày mò.

Hơn một giờ sau, bánh bích quy yến mạch nho khô đã làm xong mà Túc Dung đã đồng ý sẽ đến lại còn chưa thấy bóng dáng đâu.

Tần Duy Nhất quyết định tìm một chút chuyện để giết thời gian.

Trước đó, Túc Dung có giúp cậu tìm kiếm cái hình vẽ không biết khi nào đã xuất hiện sau lưng nhưng cậu vẫn không có cách nào dùng nó được. Nghi ngờ nó có lẽ là chỗ môi giới chứa đựng tùy thân không gian thì không sai, thế nhưng, mặc kệ cậu dùng tư thế gì để đụng vào nó thì nó vẫn không có động tĩnh gì, làm sao để mở nó ra lại là một vấn đề khác. Lần trước trong lúc vô ý xâm nhập làm cho cậu canh cánh trong lòng, từ đầu đến cuối cậu nghĩ mãi mà không hiểu đến tột cùng lần đầu tiên ấy đã kích phát như thế nào nên cậu quyết định online lên máy giao dịch, định nhờ người nào đó chỉ bảo một chút.

Đoàn Mẫn Tuyên nghe xong câu chuyện miêu tả của cậu thì bật cười khúc khích: “Ông trời ơi, tôi chưa thấy kí chủ nào ngốc như cậu hết…”

Gần đây, máy giao dịch không gian của Jarew đều giao cho anh xử lý, không thể không nói Đoàn Mẫn Tuyên là kẻ có đầu óc buôn bán hơn so với Jarew tứ chi phát triển, cách đây không lâu, đã lên tới cấp 3 giống như Tần Duy Nhất, cũng có được một cái tùy thân không gian. Hiện tại, đã bắt đầu sử dụng làm cho Tần Duy Nhất ghen tị đỏ mắt.

Cậu mất hứng bĩu môi: “Nè, anh nói đi chứ, chỗ môi giới chứa đựng của anh ở đâu thế?” Tuyệt đối sẽ không như cái hố cha ở giữa lưng cậu đâu.

Đoàn Mẫn Tuyên nâng cánh tay lên cho cậu xem, một cái đồ đằng hình tròn màu xanh biếc lớn bằng một cái bàn tay ở ngay tại trên cánh tay nhỏ nhắn của anh: “Đây này, ở trong này này.” Sau khi sử dụng, hình vẽ này dần dần xảy ra biến hóa, hình như nó sẽ to dần lên.

“Nhìn đi, nhìn đi, tôi biết mà.” Tần Duy Nhất vô cùng khinh bỉ cái hệ thống chỉ biết ăn hiếp này, dựa vào cái gì mà chỗ môi giới chứa đựng của người khác đều ở chỗ thấy được mà cậu lại cố tình ngay tại vị trí mà bản thân có lắc lắc đầu cũng nhìn không thấy!

“Cái của cậu không ở chỗ này à?” Đoàn Mẫn Tuyên còn tưởng rằng tất cả kí chủ đều giống nhau.

“Không phải, cái của tôi thì ở sau lưng! Tôi có kích phát nó một lần nhưng khi làm lại thì không được, tôi cũng không nhìn thấy nó có biến hóa gì hết, anh nói đi giận hay không giận đây.”

Trên mặt Đoàn Mẫn Tuyên hiện ra 囧 vặn vẹo thế này, anh nghĩ nghĩ: “Vậy cậu ngồi ở trong nhà vệ sinh rồi đưa lưng về phía gương, sau đó lại với tới chỗ nó thử xem…… Một bên nhìn một bên điều chỉnh tư thế, ví dụ như gãi ngứa ấy?”

Tần Duy Nhất rất hoài nghi chỉ số thông minh của người này có phải đã bị thấp như Jarew không: “Anh nghiêm túc một chút đi.”

“Được rồi, tôi giúp cậu nghĩ mà…. Vậy, cậu nói rõ quá trình kích phát lần đó đi.” Đoàn Mẫn Tuyên chỉ vào đồ đằng to lớn nổi bật hơn so với cái trên người Tần Duy Nhất: “Tôi làm như thế này này, mỗi lần muốn vào thì đem lòng bàn tay trùm lên mặt trên của nó, sau đó trong lòng nghĩ để cho tôi đi vào thì tôi có thể đi vào rồi!”

“Chỉ đơn giản như vậy?”

“Chỉ đơn giản như vậy thôi, không có vấn đề gì hết.”

Tần Duy Nhất định thử ngay lập tức: “Vậy để tôi thử xem, anh đừng có off đấy nhớ chờ tôi trở lại.” Nói xong, cậu đi vào toilet, đưa lưng về phía gương, quay đầu nhìn lưng mình, cố gắng đem toàn bộ tay trái bao trùm lên mặt trên nó. Cũng may là các đốt ngón tay linh hoạt, chỉ là làm động tác này có hơi đau.

Tập trung tinh thần ở trong lòng đọc nhẩm: “Để cho tôi đi vào, để cho tôi đi vào.”

Trước mắt chợt lóe lên, Tần Duy Nhất cảm giác dòng khí thay đổi xung quanh mình, cậu hưng phấn mở to mắt nhìn thấy, “Thật tốt quá, cuối cùng cũng vào được rồi.”

Cùng lúc đó, trước mặt cậu xuất hiện một cái màn hình khổng lồ trong suốt, mặt trên có viết dòng chữ to màu xanh biếc óng ánh: Hoan nghênh sử dụng tùy thân không gian cấp 7.0 màu xanh biếc bảo vệ môi trường do hệ thống giao dịch không gian siêu cấp cung cấp.

Tần Duy Nhất thử lấy tay chọt chọt, phát hiện thứ này giống như máy giao dịch không gian, có thể thao tác, cảm giác vui sướng tràn đầy, ngay lập tức tìm kiếm “Quy tắc sử dụng” và “Quy tắc chi tiết để thăng cấp”, cơ bản để hiểu biết tính chất và công dụng của tùy thân không gian này. Thuộc tính của tùy thân không gian có thể thăng cấp, đương nhiên trước mắt chỉ có kiến thức cơ bản, thứ nhất là sử dụng không gian để dự trữ, khả năng chứa đựng gì đó gần như vô hạn, thứ hai là có thể gieo trồng các loại cây trồng và động vật chăn nuôi, tỉ lệ sống sót và tốc độ trưởng thành so với bên ngoài cao gấp ba lần, thứ ba là tinh lọc (nhưng dùng để tinh lọc và vân vân không có giải thích)…

Bởi vì chi tiết quy tắc quá dài, Tần Duy Nhất chưa xem hết, hiện tại cậu chưa dùng nhiều như vậy, cho nên chỉ nhìn mấy cái phía trên là được. Thoáng tự hỏi một lát, cậu cũng không có thời gian ở lâu được, vì cấp bậc của Tểu Lục (Tần Duy Nhất đặt tên cho tùy thân không gian) còn rất thấp, thời gian bên trong so với bên ngoài giống nhau nên cậu có ở lâu cũng vô dụng.

Tùy ý đi lại một vòng, sau khi xác định chỗ nào có thể dùng gieo trồng rau quả và ngũ cốc thì Tần Duy Nhất ở trong lòng đọc thầm: “Tôi muốn đi ra ngoài, xin hãy cho tôi đi ra ngoài.” Ngay lập tức ra khỏi Tiểu Lục, trở lại toilet.

Cậu lập tức tìm Đoàn Mẫn Tuyên đặt hàng một đống hạt giống cây nông nghiệp, chúng tương đối giống thực vật trên trái đất, cậu cảm thấy hoa quả và rau dưa ở tinh cầu thú nhân rất có lợi ích thực tế với lại mùi vị không tệ.

Đoàn Mẫn Tuyên cười hắc hắc: “Tôi đã sớm chuẩn bị tốt hạt giống cho cậu rồi, biết một ngày nào đó cậu sẽ cần đến chúng nó.”

Tần Duy Nhất liền trêu ghẹo lại: “Ôi, quả nhiên anh là vợ hiền thật không sai mà! Jarew có phải mỗi ngày đều hạnh phúc phơi phới chứ gì!”

“Gì chứ, tôi cũng muốn kiếm tiền nuôi gia đình sống qua ngày mà, với lại không thể há mồm ăn cơm mãi được…… cũng nên suy xét lâu dài chứ!” Đoàn Mẫn Tuyên nói xong bỗng nhiên mặt đỏ hồng lên, ánh mắt bất tri bất giác liếc về phía bụng mình.

Tần Duy Nhất ngây người vài giây, rất nhanh bừng tỉnh hiểu ra: “Ô, anh mang thai rồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy, về chuyện này thì cậu cứ vui mừng đi, sau này chúng ta mang thai nhìn nhau sinh ghét luôn, hừ!!” Đoàn Mẫn Tuyên ngạo lắc lắc mái tóc dài.

“Ha hả, chúc mừng các anh nha! Nhất định, Jarew rất vui vẻ, bất quá anh ta không ở nhà chăm sóc anh à, lại chạy đi đâu rồi?” Cái tên to con kia ngay lập tức hóa thân thành ông chồng hiếu thuận 24h rồi đi!

Đoàn Mẫn Tuyên cười tủm tỉm: “Tôi muốn ăn quả sa nhũ nên anh ấy đi hái rồi.”

“Quả sa nhũ là quả gì vậy? Trước kia chưa nghe các anh nói qua.” Tần Duy Nhất hỏi.

“Chính là…. Chính là một loại trái cây rất giống quả dừa, nước màu trắng, bởi vì có chút giống sữa tươi nên mới có cái tên đó. Vị vừa ngọt vừa trơn, tôi cũng không biết gần đây làm sao, tự nhiên muốn ăn nó… ” Đoàn Mẫn Tuyên không nói thêm mà anh cũng không ngốc nói cho Tần Duy Nhất biết loại hoa quả này là quả mà các thai phu thích nhất, dành cho bảo bối sau khi sinh, được coi là thực phẩm, quả thực chính là sữa bột không ô nhiễm, tinh khiết thiên nhiên tuyệt hảo. (còn chưa dùng đâu)

Tần Duy Nhất tiếp tục cười cợt anh vài câu rồi quay đầu đi gọi Albert, liệt kê thật dài giống như lần trước, tỏ vẻ muốn mua một đống lớn hạt giống, nhất là hạt giống hoa quả và rau dưa, phải là chất lượng tốt nhất.

“Tôi nói này Tần thân mến, vài lần mua gì đó của cậu không mới mẻ chút nào, cậu thật sự định tự cấp tự túc làm nông dân rồi sau đó mở nhà hàng sao?” Albert đung đưa ly cà phê trong tay, “Tôi cảm thấy cậu nhất định rất thích làm bạn bè với đầu bếp nhà tôi đấy.”

“Được rồi đừng ba hoa nữa, đúng rồi, anh uống cà phê đấy à?” Trong lòng Tần Duy Nhất nói mình tại sao không sớm nhớ ra loại cà phê này, nếu mở rộng ra nhất định là nguồn tiêu thụ khá tốt!

Albert tự kỷ ngước mặt lên, “Đương nhiên, tôi đang uống mà, với lại cà phê này được chế thành từ hạt cà phê rang cao cấp, sao cậu có hứng thú à?”

“Ừ! Chủng loại hạt cà phê và nơi sản xuất và vân vân, anh xem rồi chọn giúp tôi đi, tôi tin tưởng phẩm vị của anh đấy! Lại tặng cho tôi một bộ công cụ rang và pha cà phê đi!” Tần Duy Nhất muốn làm thử trước cho Túc Dung nếm thử, nếu vị thiếu gia này có thể thích hương vị cà phê thì số lượng không cần lo, nói không chừng còn có thể trực tiếp dựa vào cà phê đánh vào thị trường giới thượng lưu quý tộc!

Albert gật gật đầu: “Không thành vấn đề, tôi mà lựa hạt cà phê cho cậu thì bảo đảm tiêu hồn luôn… Thế nhưng, cậu biết pha cà phê sao? Có muốn tôi dạy cho cậu… ”

“Cứ để tôi tự nghiên cứu một chút đi, có vấn đề gì thì tôi sẽ hỏi anh.” Trong lòng Tần Duy Nhất cười thầm, cậu mà không biết pha sao? Từ lúc học đại học kiêm chức bán thời gian tại quán cà phê rất được hoan nghênh, ai dám xem thường cậu?

Ước chừng sau nửa giờ, tất cả hàng hóa đều thu vào không gian hoa tai của cậu, sau khi sửa sang đơn giản lại, cậu mang tất cả hàng hóa vào bên trong Tiểu Lục. Vốn đang phát sầu việc một mình làm sao mà trồng hết, có nên mua công cụ và học tập giáo trình trồng trọt và vân vân thì hệ thống gợi ý: “Kí chủ khi cần thiết có thể tự mình dùng khẩu lệnh.”

Tần Duy Nhất đứng trên một khối thổ địa thoạt nhìn giống đất vườn thử hô: “Cày đất! Một mẫu thôi!” Chuyện thần kì đã xảy ra, trong không gian tựa như có vô số bàn tay vô hình thay thế cậu cày ruộng, tốc độ cực kỳ nhanh, chỉ trong mười mấy phút, một mẫu đất đã cày xong.

“Phân chia các loại hạt giống rồi trồng vào đất.” Tần Duy Nhất tiếp tục ra lệnh.

Quả nhiên, hoàn toàn không cần cậu động thủ, toàn bộ hạt giống đều thuận lợi vùi vào trong đất. Toàn bộ quá trình tựa như có người dùng ma pháp, thuận tiện mau lẹ cực kỳ hoàn mỹ.

Tiếp đó, tâm tình Tần Duy Nhất vui vẻ dùng biện pháp giống như thế để lấy nước rồi bye bye Tiểu Lục. Làm tốt hết tất cả cũng chỉ hao phí một giờ của cậu.

Lúc này, Wina chờ ở bên ngoài toilet sốt ruột la lên: “Chủ nhân, chủ nhân sao anh còn chưa ra? Có phải anh bị táo bón không hả?” Trong 《Bảo điển thai phu》 có nói, chứng táo bón khiến cho thai phu rất đau đớn.

Vẻ mặt Tần Duy Nhất hắc tuyến đi ra ngoài.

Khi Túc Dung ngồi phi hành khí đến nơi này thì đã là 11h tối. Còn cậu đang nằm ngủ trên ghế sô pha ở trong phòng khách. Trước đó, cậu mới pha chế xong một suất cà phê.

Wina thật cẩn thận bay phiêu phiêu trên không trung nhìn cậu, trong lòng nói thầm: Chủ nhân ngủ như vậy sẽ không bị cảm lạnh sao, có cần đánh thức anh ấy không nhỉ? Quy tắc thai phu có nói, chủ nhân vào tháng này rất thích ngủ, mỗi ngày tốt nhất nên ngủ trước 10h, hiện tại đã qua 11h rồi…. Bất quá độ ấm bên trong rất thích hợp, có lẽ chủ nhân sẽ không cảm thấy lạnh đâu.

Trong lúc tiểu trí não đang mâu thuẫn thì Túc Dung nhẹ nhàng mở cửa đi vào.

Thời gian đã trễ thế này, hắn nghĩ có thể Tần Duy Nhất sẽ không chờ hắn, ai ngờ đi vào phòng khách lại thấy cậu bạn nhỏ cư nhiên cuộn mình nằm trên ghế sô pha ngủ mất. Hai má đỏ bừng, hơi thở lâu mà nhỏ, xem ra mới ngủ một thời gian ngắn thôi.

“Sao không ngủ trên giường hả?” Túc Dung trừng mắt với Wina, ý tứ hơi có chút trách cứ, Wina nhát gan lui về phía sau Eryan, hai đầu ngón tay chọt chọt vào nhau giải thích: “Thật ra chủ nhân không nên ngồi ở chỗ này chờ…. chờ anh, em có khuyên anh ấy đi ngủ trên giường nhưng chỉ trong chốc lát anh ấy đã ngã xuống ngủ mất.”

“Cora đâu?” Mặc kệ trí não không dùng được thì mời bảo mẫu, vào thời khắc mấu chốt làm cái gì thế không biết.

Wina trề môi: “Chủ nhân từ sớm đã bảo anh ta trở về phòng ngủ rồi, nói không cho anh ta tới quấy rầy thì Cora sẽ không đi ra.”

Túc Dung không nói gì, khóe miệng run lên, được rồi là lỗi của mình, cậu ta cũng quá thành thật rồi nhưng lại cũng quá chất phác! Có trí não lẫn bảo mẫu cũng không làm cho người ta bớt lo. Xem ra cần phải đem Wina đến trung tâm trí não, huấn luyện cải tạo một lần nữa!

Trên ghế sô pha, Tần Duy Nhất mặc một thân áo chui đầu (*) và quần bằng vải bông màu trắng, không giống áo tắm bình thường của Diễm Khung đế quốc mà hắn mặc mấy ngày trước đây, thoạt nhìn không đủ tinh xảo, chất vải mới nhìn rất mộc mạc làm cho cậu lộ ra vẻ sạch sẽ, khí chất trẻ trung, cả người nhẹ nhàng khoan khoái lưu loát làm nổi bật mỗi một tấc da thịt như ánh trăng sáng rực rỡ yên ả…….

Túc Dung cứ như vậy lẳng lặng đứng trước sô pha, không nhúc nhích nhìn cậu ngủ, ánh mắt di chuyển từ trán, chóp mũi xuống dần phía dưới, dừng một chút tại đôi môi anh đào hồng hồng, tiếp đó di chuyển đến đường cong mềm dẻo của cái cổ, sau đó là cái áo hơi mở rộng, phần eo cùng với … như ẩn như hiện.

Hắn lập tức đình chỉ suy nghĩ đang chạy lung tung của mình, cúi người dùng hai tay xuyên qua dưới cổ và đầu gối dễ dàng ôm cậu lên.

Sao lại nhẹ như vậy………… Trong lòng Túc Dung tê rần, em ấy còn gầy yếu hơn so với trong tưởng tượng của mình, đã là người mang thai hơn ba tháng rồi mà trên người không có mấy lạng thịt, nhìn bụng cũng không thay đổi nhiều, căn bản là quá kém, nói vậy quá khứ nhất định không phải những ngày vui vẻ gì. Lập tức, sự áy náy và đau lòng tích tụ lại nhiều hơn ở đáy lòng, đồng thời cũng không quên giận chó đánh mèo với người chưa từng đối xử tử tế với Duy Nhất, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống.

Động tác thong thả ôm cậu lên lầu, nhẹ nhàng thả xuống giường, Túc Dung vén chăn mỏng phủ lên bụng cậu, nghĩ nghĩ còn cảm thấy lo lắng lại quấn thêm phía sau lưng cậu nữa. (Chắc như cái bánh cuốn)

Độ ấm bên trong phòng được Wina dự đoán rất thoải mái, cho dù không có chăn thì Tần Duy Nhất cũng sẽ không cảm lạnh nhưng Túc Dung không tự chủ được nhìn cậu lớn như thế lại cuộn mình thành một cục, cái mũi nổi lên một trận chua xót, đột nhiên có một cỗ xúc động muốn làm thứ gì đó nhưng lại thiếu kinh nghiệm khiến cho hắn không biết rốt cuộc mình có thể làm những gì, có thể làm cho tâm trạng hoảng hốt chưa bao giờ gặp, bình tĩnh trở lại.

“Duy Nhất…” Hắn không nhịn được lo lắng vì phản ứng của cậu bạn nhỏ sau này, nếu biết mình là cha của đứa bé.

Những chuyện mà mình đã quên đều đã nhớ lại còn trí nhớ của Duy Nhất thì sao? Đó là một vấn đề lớn, đoạn trí nhớ đó đối với Duy Nhất nói không chừng chỉ tràn ngập đau khổ.

Nếu ngày đó, cậu định tự sát mà tự sát chưa thành đã bị mình…… Túc Dung không dám nghĩ nữa, Tần Duy Nhất nếu đã nhớ tới đoạn quá khứ đó liệu có còn chấp nhận mình không? Có phải ngay cả tình trạng bạn bè vào lúc đó cũng không còn? Nhưng rồi hắn lại tự an ủi mình, Duy Nhất ấn tượng về hắn cũng không xấu, nếu không cũng sẽ không tự mình nấu ăn cho mình, còn đưa nhiều cây thực vật phát sáng quý hiếm cho mình, nói như vậy, chỉ cần mình chân thành đối xử thì vẫn có cơ hội giải thích rất lớn…….

Nếu không cứ chờ đi, thử cùng Duy Nhất kéo quan hệ gần một chút rồi sau đó sẽ tìm cơ hội thích hợp…

Túc Dung khẽ vuốt đỉnh đầu cậu, vì không thể tra lại nên ngữ khí gọi tên hơi khẩn trương, chậm rãi ngồi xổm người xuống, ở bên cạnh nhìn cậu bởi vì hô hấp mà ngực cùng với bụng hơi có chút phập phồng.

Ngực cứ như vậy mà mềm mại thành vũng nước, từng tầng sóng lưu chuyển trên mặt hồ yên ả trong suốt như gương, chiếu rọi khuôn mặt hắn chợt mỉm cười.

“Bảo bối của chúng ta…..” Bé con ở nơi này, gần với mình trong gang tấc. Đây là chuyện kỳ diệu đến cỡ nào, Túc Dung không nhìn thấy cũng không nghe thấy lại vô cùng xác định con ở đó…. Giống như chỉ cần áp tay lên liền có thể cảm giác được tim của con đang đập, đang thở….

“Uhm…” Duy Nhất ở trên giường bỗng nhiên giật giật, cái mũi hơi hơi nhăn lại.

Vẻ mặt Túc Dung loạn lên, cuống quít thu hồi tay mình lại.

===========

Jarew = Cổ Lỗ.

(*) áo chui đầu

0155854-0201210171838326837

Advertisements

Posted on 25.01.2016, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. 7 phản hồi.

  1. eo ôi ấm áp quá thể rồi =))))

  2. quá hạnh phúc cảm ơn chủ nhà

  3. Tuc Dung that la on nhu tham tinh cong
    😡 :*

  4. thâm tình quá! hóng chương mới.

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: