Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 40]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 40: Tô điểm bảng hiệu tình yêu thai phu

“Kẻ lừa đảo!” Tần Duy Nhất giống như ngủ mà không phải ngủ, bất chợt kêu lên như thế làm Túc Dung hoảng sợ.

Thế nhưng nhìn kỹ lại, cậu vẫn chưa tỉnh, miệng than thở một câu như vậy rồi trở mình tiếp tục ngủ, mày vẫn còn nhíu chặt, có vẻ trong lúc ngủ mơ nghĩ tới điều gì không vui.

Túc Dung nhìn dáng vẻ cậu không chút đề phòng nào, im lặng cả buổi, không nhịn được tâm tình sung sướng, khóe môi cong lên. Thì ra là em chờ mong tôi đến sao?

“Tôi đến rồi … Không có lừa em này.” Bởi vì, sợ sẽ làm cậu tỉnh nên hắn cố gắng nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm một chút, thẳng đến khi nó từ từ giãn ra, mới dừng lại.

Lưu luyến đứng trước giường thật lâu sau đó Túc Dung mới yên lặng đi ra ngoài cửa, xoay người vào phòng dành cho khách.

Bỗng nhiên trong phòng ngủ truyền đến một tiếng thở phù.

A, Tần Duy Nhất mới vừa rồi còn nhắm chặt thì giờ ánh mắt nửa khép nửa mở rồi từ từ mở to, vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía cửa phòng.

Ngẩn ngơ tới vài phút rồi mới giơ cánh tay lên, ngón tay ấn ấn mi tâm. Dần dần, hai đầu lông mày tụ lại thành một ngọn núi thẳng đứng.

Hôm sau, Tần Duy Nhất đem cà phê và bánh bích quy đã làm xong, cất ở trong trong tủ lạnh ra, do dự lúc lâu có nên mang nó ra không. Buổi sáng, trên bàn cơm, Túc Dung cũng không nhắc chuyện tối hôm qua mình có làm đồ ăn ngon cho anh ấy, anh ấy chỉ im lặng ăn trứng chiên, chân giò hun khói và bánh mì nướng do mình làm nhưng có vẻ cố ý vô tình nhìn mắt mình vài lần, thẳng đến khi anh ấy ăn hết đồ ăn trong nồi, mới lên tiếng: “Tối hôm qua, tôi không ngờ sẽ lâu như vậy nên đã tới chậm, em chờ tôi rất lâu hả?”

Tần Duy Nhất ngửa cổ lên: “Không có, em không có chờ anh lâu lắm.”

Túc Dung gật gật đầu: “Uhm, không lâu nhưng em chỉ ngủ trên ghế sô pha thôi, có biết làm như vậy sẽ dễ bị cảm lạnh không hả?” Trong giọng nói hơi có chút ý tứ lo lắng trách cứ.

“Chỉ là em không ngờ tới mà…..” Ai biết anh trễ như vậy còn chưa tới, nói không giữ lời, tui cũng đâu đoán được mình chờ riết rồi ngủ luôn trên ghế sô pha. Nhưng, Tần Duy Nhất không muốn giải thích rõ ràng như vậy, ngay lập tức dừng lại chuyển sang chuyện khác: “Tối hôm qua là anh… anh đưa em lên giường à?”

“Uhm.” Túc Dung cũng không thêm mắm thêm muối, chỉ nói: “Em nhẹ như lá cây ấy, sau này phải ăn cơm thật nhiều vào.”

Tần Duy Nhất ở trong lòng nói thầm, tui cũng muốn ăn cơm nhiều chứ bộ, thế nhưng cả ngày ăn liền nôn thì tui cũng đâu có có biện pháp nào? Ống thuốc mà bác sĩ nhà anh đưa đó, một chút hiệu quả cũng không có, hứ ~~ cái gì gọi là nhẹ như lá cây, có cần khoa trương như vậy không? Ý, từ từ đã…. chẳng lẽ Wina nói là sự thật, tối hôm qua là ảnh ôm mình lên giường?

“Anh…. sao không trực tiếp gọi em dậy chứ?” Tần Duy Nhất buồn bực, khụ, là xấu hổ buồn bực. Cậu là người lớn đó.

Túc Dung quyết đoán lắc đầu: “Tại sao phải gọi em dậy, giấc ngủ của thai phu rất quan trọng, nếu anh gọi em tỉnh thì lúc sau em sẽ rất khó ngủ lại nên không có gọi em. Vả lại, em nhẹ quá, anh ôm em đi đến giường, tuyệt đối không hề phiền toái.”

Tần Duy Nhất bị hắn đáp trả đến mức nói không ra lời, nghẹn nửa ngày mới: “Vậy anh cũng không cần…. không cần….” Bất quá, quên đi thôi, bế thì cứ bế đi, một người đàn ông bị ôm một chút cũng sẽ không ít một miếng thịt nào! Nhưng cuối cùng, anh lấy ngón tay chọt chọt mi tâm tui nửa ngày là có ý gì? Cái loại sức lực tựa như gãi ngứa này là có ý gì, dáng vẻ tui ngủ thoạt nhìn buồn cười lằm à?

“Uhm? Không cần cái gì?” Túc Dung nhìn chén cậu vẫn còn thừa đồ ăn, lông mày nhíu lại, “Ăn không vô sao?”

Lượng cơm ăn quá nhỏ, tương đương với đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi, có cần Darcy đến xem không nhỉ?

“Hả?” Lúc này lực chú ý của Tần Duy Nhất mới thu lại, cầm lấy bánh mì nướng nhét vào trong miệng, ăn hết luôn, “Em có thể ăn cái này, rất ngon đó.” Cơm trưa và bữa tối đó mới là vấn đề khó.

Túc Dung im lặng lo lắng một chút, quyết định về sau mỗi ngày ăn cơm trưa đều lại đây cùng ăn với Tần Duy Nhất, coi như giám sát cậu, mặt khác còn có thể đốc thúc Cora và người máy gia dụng làm chút chuyện. Muốn Tần Duy Nhất bỏ tật xấu tự lực cánh sinh, hắn cảm thấy mình cần phải ở nơi này thật nhiều. Nếu có thể, trực tiếp dọn sạch rồi sang ở đây luôn thì tốt rồi. Bất quá, hội nghị tuyển cử còn chưa chấm dứt mà yến hội trong cung và xã giao lại nhiều, bằng không vào buổi tối, hắn cũng có thể lại đây.

Thế nhưng, Duy Nhất sẽ làm hai lần cơm khá vất vả nhỉ? Có nên mang đầu bếp trong cung lại đây không? Thế nhưng chỉ có Duy Nhất làm đồ ăn phù hợp với khẩu vị mình, vì thế, Túc Dung lâm vào mâu thuẫn trùng trùng điệp điệp.

“Đúng rồi, ngày mốt chính là ngày em đi thi đấy.” Tần Duy Nhất phát giác chuyện tối ngày hôm qua mà mình còn rối rắm tới giờ chắc sẽ không có kết quả, đành phải nói chính sự.

Túc Dung cũng nhớ ra: “Ừ, cần tôi đưa em đi không?” Trung học Epurus cách nơi này cũng không xa nhưng tuyến đường giao thông thì Duy Nhất còn chưa rõ ràng lắm.

Tần Duy Nhất cười nhạo cự tuyệt hắn, “Không cần đâu! Em cũng không phải đứa bé ba tuổi, chỉ đi thi mà thôi, còn có thể lạc đường sao? Anh chỉ cần nói đại khái hướng trường học cho em biết là được. Với lại, em cũng có phi hành khí của mình, không cần làm phiền anh đâu.”

Trong lòng Túc Dung nói mình tuyệt không cảm thấy phiền toái, vẻ mặt vẫn không thay đổi: “Cũng được, em phải cẩn thận đấy.” Tuy đã hơn ba tháng nhưng ngoài ý muốn không phải là không có, hắn nhiều ít vẫn có chút lo lắng.

“A đúng rồi, em còn một vấn đề nữa. Cuộc thi dành cho học sinh chuyển trường đến trung học Epurus chia thành thi viết và phỏng vấn đúng không? Làm cùng một ngày sao?” Tần Duy Nhất sợ mình lầm lẫn thời gian thi, nếu bỏ lỡ hạng nhất thì rất ngu ngốc.

“Uhm, thi cùng một ngày, sau khi thi viết được 1h sẽ công bố điểm, người đủ tư cách sẽ trực tiếp tiến vào vòng phỏng vấn. Nơi đó có lão sư sẽ nói rõ, em không cần quá lo lắng.” Túc Dung đã sớm điều tra xong toàn bộ quá trình cuộc thi, còn điều tra đề thi về thi viết và phỏng vấn của năm vừa rồi, bất quá còn chưa kịp đem những tài liệu này qua đây thì Ladas đã quăng cục bom bự lên đầu hắn.

Hiện tại mới nhớ tới, Túc Dung mở quang não ra, bảo Tần Duy Nhất ngồi bên cạnh mình: “Em có thể ôn tập đề thi của năm trước và năm kia, coi như bắt chước làm cuộc thi thử. Nếu đề thi hai năm này làm không có vấn đề gì thì ngày mốt chỉ cần phát huy bình thường thì có thể thuận lợi thông qua.”

“À, đúng ha.” Tần Duy Nhất nhìn nhìn Túc Dung vẫn còn thật sự nghiêm túc, vỗ vỗ hai cái lên vai hắn: “Nhìn không ra, anh chu đáo thật. Cám ơn nhiều bạn tốt.”

“Không cần khách khí với tôi.” Quan hệ của chúng ta không chỉ giới hạn trong bạn tốt đâu cậu bạn nhỏ.

Ăn xong bữa sáng, Tần Duy Nhất cầm đề thi vào phòng sách nghiên cứu đề bài.

Túc Dung đã sớm rời đi vào trong hoàng cung lộ mặt một chút nhưng hôm nay hắn cố ý trì hoãn một ít, thừa dịp Duy Nhất không ở trong phòng, mở tủ quần áo của cậu ra. Vừa thấy không hiểu gì, nhìn lâu càng thêm lo lắng, cậu bạn nhỏ này không biết chăm sóc bản thân, hoàn toàn không chuẩn bị quần áo mà thai phu nên mặc! Bụng của em ấy sẽ càng ngày càng… lớn hơn, quần áo nên sớm chuẩn bị, nếu chờ đến lúc em ý thấy bụng lớn mới đi mua thì chỉ sợ có vài ngày sẽ không mặc.

Nhớ tới quần áo ở nhà bằng vải bông mà Duy Nhất mặc vào tối hôm qua, Túc Dung nhắn tin cho Ladas, “Ta nhớ chung quanh Thiên Nga bảo có không ít bông vải đúng không.” Khối đất kia hắn vẫn không cho ai động vào, hiện tại lại vừa lúc có thể dùng đến nó.

“Đúng vậy, thưa hoàng tử, ngài định…….” Lần này, Ladas không thể đoán được tâm tư hoàng tử nhà ông rồi.

Túc Dung nói: “Ta nghe nói dùng bông vải làm nguyên liệu quần áo sẽ rất mềm mại, rất tốt cho da, có thật như vậy không?” Sớm đã có người đánh chủ ý lên khối đất bông vải kia, tuy hắn ta nói có giá trị kinh tế cao đến cỡ nào nhưng Túc Dung vẫn không cho.

“Vâng, thưa hoàng tử, lần trước cái tên kinh doanh trang phục mặt dày mày dạn kia tới hỏi thăm Thiên Nga Bảo có nói như vậy. Hiện tại, các chợ ở tinh cầu Caesar và tinh cầu Ero, đều bán trang phục bằng vải bông phổ thông có giá cao thái quá rồi!” Ladas thẳng thắn nói, ông cũng chỉ mua 3 bộ quần áo loại này để làm nội y. Đương nhiên, Túc Dung làm hoàng tử thì quần áo đắt tiền cũng không thiếu, loại quần áo ở nhà bằng vải bông này chiếm gần như một nửa không gian. Bất quá, mấy trang phục đó cũng chỉ là dùng vải bông hỗn tạp phổ thông, nếu dùng bông vải 100% thì chỉ sợ giá cả còn tăng nữa? Không có biện pháp, ai bảo tinh cầu của bọn họ thu hoạch loại vải bông này rất rất thưa thớt chứ!

Túc Dung không chút suy nghĩ dặn dò: “Ông bớt thời giờ quay về nhìn đi, sai người ngắt bông vải đã chín muồi trong khối đất đó đi.”

“Ngài định……” Cuối cùng sẽ bán đi hả? Lại trúng phải kích thích gì nữa đây!

“Uhm, hái xuống rồi mời nhà kinh doanh gia công tốt nhất rồi tìm vài nhà thiết kế sư cao cấp đến đây đo cho Duy Nhất, mau chóng làm mấy bộ quần áo thích hợp cho em ấy, hiện tại là ba tháng và mấy tháng trong tương lai, nhất là quần áo ở nhà và nội y đều phải có…….” Túc Dung nghĩ nghĩ lại nói: “Hình thức đừng quá phiền phức, thoải mái ngắn gọn là được. Thật sự không rõ thì cứ tham khảo mấy bộ quần áo thường thường mà ta hay mặc ấy. Đừng có nhuộm màu, đối với thai phu không tốt. Nếu có dư thì làm một ít nội y cho trẻ con.” Chưa tới mấy tháng đã có thể dùng tới rồi.

Lúc này, Ladas mới bừng tỉnh hiểu ra, cười ha hả: “Vâng, thưa hoàng tử, tôi nhất định sẽ lo liệu tốt.” Hoàng tử cư nhiên sẽ chủ động quan tâm người khác, còn tri kỷ làm quần áo cho Duy Nhất như vậy, chậc chậc, điều này có nghĩa là ngài ấy đã bắt đầu yêu rồi? Nhất định là vậy, tuyệt đối không sai! Thật khó khăn nhưng cuối cùng hoàng tử đã thông suốt!

Bất quá, làm quần áo cho thai phu quả thật không thể qua loa. Ladas suy nghĩ mãi, quyết định mời vị thiết kể sư mà Túc Dung thích nhất đến. Tuy giá mắc một chút nhưng không sao, nhất định hoàng tử sẽ không để ý! Dừng suy nghĩ lại, lập tức làm việc ngay, trước tiên truyền đạt mệnh lệnh của Túc Dung cho phó quản gia ở Thiên Nga Bảo, tiếp đó liên lạc với công nhân thu hoạch và nhà kinh doanh gia công….

Rất nhanh, ngày thi của Tần Duy Nhất đến rồi.

Cậu nhìn Ladas đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng, có chút nghĩ không ra: “Chú, sao chú tới sớm thế, chú định làm gì ạ?” Chẳng lẽ, chú ấy cũng lo lắng cho cuộc thi của mình nên định hộ tống mình đi sao?

Chỉ thấy vẻ mặt Ladas cười tươi phơi phới, cầm một bộ quần áo từ sau lưng đưa ra, “Nhanh thay đi!”

“Cái gì vậy… Quần áo mới?” Tần Duy Nhất nửa kinh hãi nửa kinh hỉ, cầm lấy bộ đồ thuần trắng được làm từ bông vải, liếc mắt liền thích loại kiểu dáng “phong cách cổ xưa tao nhã” mà rộng thùng thình này (phải biết rằng Diễm Khung đế quốc đang lưu hành kiểu dáng trang phục đều là loại dính sát người thái quá, ờ thì cũng mềm mại nhưng không đủ thông khí), tà áo dài rất giống Hy Lạp cổ, bên hông chỉ một cái đai lưng đơn giản tùy ý buộc qua, cổ tay áo cũng như vạt áo đều có đầy đủ không gian hoạt động (bụng lớn cũng có thể mặc), chỉ là cổ áo có chút thấp, hơi sâu thành chữ V.

“Cháu rất thích, chỉ là……. Sao bỗng nhiên chú mua quần áo cho cháu vậy?” Nhìn chất lượng, nhất định không rẻ!

Ladas chỉ chờ cậu hỏi thế liền ý vị sâu xa cười nói: “Không phải chú mua cho cháu, mà do thiếu gia nhà chú cố ý tìm người làm cho cháu đấy! Uhm, kiểu dáng này chính là do tự tay ngài ấy thiết kế.”

Tần Duy Nhất nháy mắt mấy cái, chớp mắt không kịp phản ứng, “Anh ấy….. tại sao……. lại làm quần áo cho cháu?”

“Cái này, chú cũng không biết.” Ladas lộ ra vẻ mặt giựt giây “cháu hỏi ngài ấy đi” rồi bảo: “Rất thoải mái đấy, cháu còn không thay đi? Chậm trễ nữa là bỏ qua cuộc thi đấy.”

“A, a!” Tần Duy Nhất đành phải vứt nghi vấn trước mắt đi, nhanh chóng đi thay đồ, quả thực khi ngón tay chạm đến chất vải rất mềm mại với lại thông khí rất mạnh, cũng sẽ không làm cho thói quen chuyên mặc quần áo trái đất của cậu, có cảm giác bị trói buộc gì đó.

Tiếp đó, không cho cậu có thời gian hỏi động cơ của Túc Dung, Ladas khéo léo ngăn lại bằng các đề tài khác, đưa cậu lên phi hành khí rồi sau đó biến mất không thấy bóng người.

Tần Duy Nhất mang theo nghi vấn đầy đầu, rảo bước đi vào cửa lớn trường trung học Eperus. Bởi vì quần áo độc đáo nên cậu vừa đi vào đã hấp dẫn vô số ánh mắt tò mò, đại đa số vẻ mặt mọi người là kinh diễm cùng thưởng thức, âm thầm phỏng đoán thân phận và tuổi cậu. Thẳng đến khi người máy dẫn đường dẫn cậu tìm được phòng học để thi viết thì mới chặn được tầm mắt nóng cháy của đám người.

Đề thi quả nhiên như Túc Dung dự kiến, cũng na ná như đề thi của hai năm trước, chỉ có mấy cái đề gần cuối gia tăng một chút khó khăn. Cuối cùng, còn thêm một đề mục khảo sát sự sáng tạo hiểu biết mới dành cho học sinh, Tần Duy Nhất trả lời cũng rất thuận lợi.

Sau 1h15 phút, cuộc phỏng vấn bắt đầu. Tần Duy Nhất lấy số ngẫu nhiên là 5, có nghĩa là cậu được chấp nhận phỏng vấn, con số này là chỉ vị trí bình thường mà tâm trạng cậu rất tự tin không bị ảnh hưởng gì.

Bên trong căn phòng phỏng vấn, có 4 vị lão sư có số tuổi và dáng vẻ khác nhau, đều mang theo ánh mắt đánh giá nhìn về phía Tần Duy Nhất.

Cậu hít sâu một hơi, lưu loát tự giới thiệu mình.

Lập tức, một vị nam lão sư trung niên, tóc tai lộn xộn còn có râu quai nón đặt câu hỏi cho cậu: “Học sinh Tần đúng không, tôi hỏi trò tại sao phải mặc một bộ quần áo như vậy tới tham gia cuộc thi này?”

Tần Duy Nhất không ngờ ông ta sẽ hỏi điều này, thầm nghĩ thật ra đây không phải chủ ý của cậu nhưng tâm tư lại xoay chuyển, nói thật thì buổi nói chuyện vào ngay lúc này đã được ban giám khảo quyết định cho cậu trúng tuyển.

———-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Lão công trộm mua cho thai phu hay giả bộ và vân vân, cá nhân tôi nghĩ rất dễ thương O(∩_∩)O ~ ha hả.

Posted on 28.01.2016, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. 3 phản hồi.

  1. Âm thầm lấy chú ý của e thụ ah

  2. Tim hong bay phap phoi~~~
    a Dung ra dang chong guong mau, cha tot wa~~ may do cho vo con >.< 😀

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: