Daily Archives: 17.02.2016

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 46]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 46: Thổ lộ thì phải trực tiếp.

Sự thật đã chứng minh, bạn trẻ Đoàn Mẫn Tuyên là một đồng minh tuyệt đối đáng tin.

Tiết mục ngắn này không thể nghi ngờ là do Đoàn Mẫn Tuyên dạy cho Tần Duy Nhất, đặc thù quá mức rõ ràng, là sản vật của trái đất, không thuộc về văn hóa hay tinh cầu nào của Diễm Khung đế quốc. Nguyên nhân chính là vì xác định ở điểm ấy nên Tần Duy Nhất mới dám đánh bạo lấy ra dùng, đương nhiên ngay từ đầu là một kế hoạch tốt cũng không phải, vì ai bảo để cậu lâm trận nên… Khụ khụ có chút mất bình tĩnh. Luận về khí tràng thì cậu không bằng Túc Dung, luận về chiều cao thì cậu cũng không bằng Túc Dung, luận về địa vị thì cậu càng không bằng Túc Dung, luận về dung mạo thì cậu cũng không bằng Túc Dung nốt, luận về……

Không phải cậu tự coi nhẹ mình mà là tùy tiện lấy ra chỉ tiêu nào để so sánh thì cậu cũng không có sức lực để trực tiếp rống với Túc Dung: “Có phải anh thích em không?” Có dũng khí mở miệng đã rất khó khăn rồi, có lẽ cậu chỉ thuộc cái loại không giỏi gì cả, còn trải qua một kiếp FA, là kẻ yếu trong chuyện tình cảm, bởi vậy cho dù là…..

Chính mình tự tạo một cái bậc thang khiếp đảm mà cũng chính mình tự lấy dũng cảm tạo ra cơ hội ám chỉ tâm ý.

Mặt khác, nếu Túc Dung nghe ra dụng ý của mình, lại có tâm ý giống nhau thì chắc chắn sẽ nghiêng theo ý mình; còn nếu Túc Dung nghe hiểu ám chỉ nhưng không có phần tâm ý đó thì anh ấy có thể lựa chọn cố ý nói sai hoặc sẽ cười ha ha cho có lệ, bảo rằng trò đùa này buồn cười lắm đúng không, hai người đều sẽ không đến mức quá khó xử còn có thể tiếp tục làm bạn bè.

Nhưng lúc chân chính nghe thấy đáp án Túc Dung nói ra mà mình muốn, phản ứng của Tần Duy Nhất thế nhưng so với lúc trước càng thêm khẩn trương, trái tim đập nhanh như đang đánh trống, coi như cậu hao hết tâm lực chuẩn bị tốt muốn đánh một trận mà phần thắng không rõ, đến khi khai chiến lại đột nhiên có người nói cho cậu biết quân địch đầu hàng còn đưa thư xin hàng nguyện ý tỏ vẻ thần phục.

Lá cờ chiến thắng đã cắm trên đỉnh núi đối phương, tại đây cậu cần phải hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bước vào lãnh thổ này, cánh tay giơ lên cao, cất giọng cười to tuyên bố chủ quyền của mình. Nhưng mà………

Vào giờ phút này, Tần Duy Nhất trừ bỏ không hề chớp mắt nhìn khuôn mặt Túc Dung tới gần từng tấc một và cũng do cậu không đẩy bóng ma đang bao phủ chính mình ra, tim đập tạm dừng nửa phút rồi lại khôi phục đập lên, cái gì cũng không làm được.

Thời gian một giây một giây đi qua, cậu cảm thấy đại não bắt đầu thiếu không khí.

Mắt thấy dung mạo Túc Dung cúi xuống, cách chóp mũi mình chỉ 1mm thì dừng lại, trong thân thể cậu có một nửa có tố chất thần kinh chảy ào ào còn một nửa khác dường như đọng lại trong phút chốc, hai phe ở một điểm giới hạn giằng co nhau, không bên nào chịu nhường nhau, xuất hiện một vấn đề thật to làm cho cậu vì tuần hoàn mà hỗn loạn, ngay cả đầu ngón tay và môi đều dần dần chết lặng.

Cực kỳ không xong chính là bên tai còn tuân thủ truyền tin tức khi Túc Dung hạ mi cúi mắt kề sát lổ tai cậu thổi bốn chữ kia: “Anh thích em.” Cũng không có cái chốt nào ấn giúp cậu để tạm dừng người kia đừng gần sát như thế.

Khẩn trương vốn đã khiến cho hít thở không thông mà Duy Nhất lại thất thần một chút, lòng bảo ban đầu trong tiết mục ngắn của Đoàn Mẫn Tuyên có hai người gọi là “Anh yêu em” và “Em yêu anh” mà bản thân cũng không hiểu được cái loại tình cảm ám muội này nên đổi thành “Anh thích em” và “Em thích anh”…… Muốn cậu tự tin nhiều hơn nữa, đừng có mơ không thay đổi nữa đâu, Túc Dung còn phải thuận theo bậc thang của cậu mà đi đấy thôi?

Chết tiệt, cậu cực kỳ mâu thuẫn tâm lý, muốn nháo loại nào đây, đúng là thiếu đánh, thiếu đánh quá mà!

Duy Nhất không khỏi âm thầm hung hăng phỉ nhổ chính mình, mà lúc này Túc Dung không vui lắm, nhéo nhéo mặt cậu, thở dài: “Anh thật sự không có biện pháp tóm lấy em mà, đang suy nghĩ gì thế….. Vào lúc này, em còn thất thần được à?” Rõ ràng, hắn vừa mới hôn đấy.

“Em…. Cái đó…. Anh….” Được rồi, là cậu đuối lý.

Túc Dung dùng thêm vài phần sức lực ấn lên trán cậu, tay tiếp tục ôm lấy mặt cậu, “Tại sao lại kể cho anh chuyện xưa này, hửm?”

Đây là anh được tiện nghi còn khoe mã nè, thừa nhận cũng thừa nhận rồi.

Đè bả vai Duy Nhất mới vừa nhỏm cao xuống, đôi môi như có như không kề sát góc môi cậu, cọ cọ như chuồn chuồn lướt nước, “Anh không ngờ em sẽ nói ra trước”. Phần kinh hỉ này hắn rất rất thích.

Hừ hừ, tui nói ra trước nên anh đắc ý lắm đúng không? Nhưng, ai thổ lộ trước thì nhất định không phải tui! Có bản lĩnh anh không nói đi?

Túc Dung vẫn chưa thỏa mãn lại cúi người xuống, đôi môi ấm áp lại lần nữa chạm đến, lần này không lui về mà cọ cọ, chạm vào làn môi hơi lạnh của cậu mà vẫn không nhúc nhích, hơn 10s trôi qua, rốt cục khó nhịn dùng sức cọ hai cái rồi lại ngẩng đầu lên: “Tuy rằng, trước thời gian vài ngày so với kế hoạch của anh nhưng em đã chủ động nhắc nhở… thì tại sao anh có thể không biết xấu hổ để cho em nói trước chứ, những lời này vốn nên do anh nói trước……”

Nè, cái gì gọi là tui chủ động nhắc nhở anh hả! Tui đây phải….. Ưm…

Lần này, Túc Dung không làm khúc nhạc dạo chào hỏi, cũng không cọ cọ mà duỗi tay ra hơi dùng sức nâng sau đầu Duy Nhất lên, áp sát hướng đến mình, trực tiếp hôn lên bờ môi cậu.

Rốt cuộc, Duy Nhất không còn nghe thấy đáy lòng lộn xộn mình đang nói cái gì nữa.

Nhưng Túc Dung vẫn duy trì phong độ lịch sự đến mức cao nhất, hắn lo lắng đến tuổi và khả năng tiếp nhận của cậu cùng với một tia áy náy tiềm tàng từ đáy lòng trong lúc “lần đầu tiên” đó đã từng thô lỗ nên chưa hề đi sâu vào. Hoàn toàn là sấm to mà mưa nhỏ, đầu lưỡi nóng bỏng chỉ dịu dàng gần gũi đầu môi cậu trong lúc đó qua lại băn khoăn tới mấy vòng, đôi môi lôi kéo dùng sức mút môi trên rồi môi dưới, cũng chỉ lướt lướt qua rồi ngừng lại, không hề tự tiện cạy khớp hàm nhìn như vững chắc nhưng lại khá lỏng lẻo kia.

Duy Nhất nắm chặt cổ áo Túc Dung, mày bỗng nhiên nhíu lại rồi thình lình giãn ra, một đám lông mi run run trong phút chốc, từ độ cong lồng ngực phập phồng cũng dần dần yên tĩnh trở lại….

Túc Dung liếm hôn đều có độ tiến lùi, kéo gần khoảng cách hai người sát cạnh nhau, trong đầu hai người đều trống rỗng trong tích tắc, gần như muốn nhét đối phương vào trong thân thể mình, chặt chẽ, gắn bó không thể tách ra.

Thế nhưng, thế nhưng……… vẫn còn thiếu một chút cảm giác kì diệu nào đó.

Không biết tại sao, Duy Nhất đang đỏ mặt, há miệng thở hồng hộc nép mình trong lòng ngực Túc Dung, đột nhiên có cảm giác nôn nóng không thể giải thích bùng lên.

“Anh thích em, anh hy vọng em có thể đồng ý sống cùng anh và cùng nhau có một gia đình.” Túc Dung lưu luyến gặm hai cái trên gương mặt đỏ rực của cậu rồi mới nói hết lời mà mình muốn nói.

Nói xong, ánh mắt nghiêm túc mang sự chờ mong dừng trên khuôn mặt cậu.

Câu thổ lộ của Túc Dung không hề thái quá, rất gọn gàng dứt khoát, mục đích rõ ràng. Nghe thì không đủ lãng mạn, cũng không đủ ngọt ngào, thậm chí không tính là gợi tình nồng nàn, thật sự không phù hợp với thân phận hoàng tử mà hắn che dấu nhưng trái tim Duy Nhất đang đập bình bịch không yên, như đánh trống reo hò nhưng vào giờ phút này lại yên tĩnh đến kỳ dị.

Bỗng nhiên, cậu cảm giác được sự an toàn và an tâm.

Một gia đình, không phải cậu đang cần một gia đình sao? Truy tìm nguồn gốc oán niệm ở đời trước là do thiếu mất một gia đình vốn nên ấm áp mỹ mãn, xoay đi ngoảnh lại cậu cũng chỉ muốn có một gia đình mà thôi. Bình thường nhưng ấm áp, bình thản nhưng thoải mái…. Không cần hoa lệ nhưng tùy thời tùy chỗ có thể cảm nhận được sự an nhàn… Đó mới chính là một gia đình.

Mặc kệ, Túc Dung có nghiêm túc thật không, có khát vọng mãnh liệt đối với gia đình giống như mình không, Tần Duy Nhất cũng không muốn truy xét làm gì, tựa như cậu là dân du cư ở trên rìa sa mạc khô hạn rất lâu, không thể từ chối một tòa ốc đảo đột nhiên xuất hiện, không nhịn được muốn ngừng lại, để cho tâm hồn mình vốn kiên cường nhưng thật ra đã mệt mỏi có thể có một bến cảng bình yên để nghỉ ngơi.

Cho nên, cậu không thể không xác định hỏi lại một câu: “Anh nghiêm túc thật sao?” Cũng không muốn biết trong tương lai Túc Dung có thể đặt cậu ở địa vị ngang nhau, tôn trọng, trân trọng, hiểu nhau, thương cậu, giúp đỡ lẫn nhau và cùng hưởng vinh hoa phú quý, cùng vượt qua nghèo khó cực khổ, chỉ có mình cậu là bạn đời, chỉ thích mình cậu, chỉ tốt với mình cậu hay không….

Nhưng ít nhất ở hiện tại, cậu tin tưởng Túc Dung nói những lời này là thật đối với mình……..

“Uhm.” Vậy, cậu nguyện ý thử một lần.

Túc Dung khó nén vui sướng hiện lên rõ ràng từ đáy mắt, khuỷu tay ôm cậu thật chặt, cúi đầu hôn chóp mũi cậu…… Chuyện này so với trong tưởng tượng của hắn còn thuận lợi hơn nhiều, sao hắn không vui mừng cho được? Duy Nhất không có mẫn cảm hỏi nhà của hắn thế nào, không có chất vấn hắn có thích đứa bé trong bụng không, cũng không tra hỏi lịch sử tình trường trước kia của hắn….. Đương nhiên, mấy vấn đề này cũng có thể nói sau, thu thập để sau này tính sổ nhưng trước mắt hắn rất cảm kích quyết định và sự tin cậy của cậu.

Hắn chỉ có thể cầu nguyện ở trong lòng, sẽ không làm ra chuyện gì khiến Duy Nhất hối hận vì quyết định ngày hôm nay. Phiền toái trên người hắn không phải ngày một ngày hai có thể giải quyết, chướng ngại phía trước cũng không ít, nhất định có người sẽ không để cho bọn họ trôi qua thoải mái như vậy, còn có hai việc quan trọng phải nói rõ với Duy Nhất, tất nhiên cơ hội vào lúc này cũng không thích hợp……..

Vừa mới bày tỏ tâm ý lẫn nhau, Túc Dung có chút nóng lòng vội vã và muốn thử, máu trong thân thể hắn là máu của đàn ông trưởng thành đang quay cuồng kêu gào, điên cuồng tàn sát bừa bãi muốn nhấm nháp đôi môi thuần mỹ, làn da trắng nõn non mềm cùng với hương vị mê người chỉ thuộc về thiếu niên trong lòng mình…..

Nhưng chợt lý trí từ trong trạm gác xuất hiện báo cho hắn, đừng quá phận, đừng quá kích động, Duy Nhất còn chưa trưởng thành! Với lại, người này còn đang mang thai! Hiện tại, anh phải kiềm nén, không thể dọa đến em ấy!

Thủy triều mãnh liệt trong đôi mắt Túc Dung đành phải hung hăng bức lui về………

Duy Nhất ngửa mặt lên, tất nhiên nhìn thấy huyền cơ giấu trong đôi mắt lam trầm tĩnh ấy, tình dục đến tựa như thủy triều, mà trong lúc đó cậu và Túc Dung đã dấy lên gợn sóng thật mạnh, sóng nước của thủy triều đầu tựa hồ đã đập vào đá ngầm, nổi lên từng vòng từng vòng bọt biển trắng noãn nóng hổi.

Thật ra, ai nói Duy Nhất không muốn dựa sát chứ….. Thân thể mặc dù là vị thành niên nhưng hồn phách bên trong đã đến lúc chín muồi, chẳng qua đó là trên lý luận còn thực tiễn thì cho tới bây giờ vẫn nên tự thể nghiệm, lúc để cho linh hồn và thân thể thống nhất tiến lên, khó tránh khỏi có chút vấp chân và lùi bước.

Huống chi, bọn họ xác định quan hệ chưa đến 10 phút……

Uhm, bất quá, bất quá cũng có thể hơi hơi thử nghiệm một chút chứ nhỉ? Duy Nhất không chịu trách nhiệm mà phỏng đoán, trên thực tế ở sâu trong nội tâm vẫn đè điều cấm kỵ xuống, khi mọi thứ đã phơi bày ở trước mắt, thật giống như người thành thật một khi quyết tâm muốn làm chuyện xấu và trái lại dám làm bất cứ giá nào……….

“Em nói này, anh đừng có lề mề, nhìn trước ngó sau, do do dự dự, sợ đầu sợ đuôi như vậy chứ!” Duy Nhất quyết đoán đứng dậy, chừa ra một không gian nho nhỏ cho mình và Túc Dung, mắt cậu trừng trừng, thở hổn hển…….

Bên này, Túc Dung còn đang cân nhắc……

Bên kia, Duy Nhất ngọ ngoạy đôi tay đã sớm nhéo nhéo chà đạp áo mình, vẻ mặt cậu bất mãn túm người kia qua, ngửa cổ lên cao, tự tay thực tiễn, tự thể nghiệm, thuộc kiểu nghé mới sinh không sợ cọp, tự mình khoe khoang có một chút dũng khí và…

“Ưm……” Được, tốt lắm!

Một lát sau, sự chủ động cảu cậu đã bị dao động, đầu lưỡi thử bản lĩnh thăm dò trong nháy mắt đã bị một trận gió bão cuốn đi mất, còn còn…… Không được, cậu hụt hơi mất rồi!

Không đúng, vừa rồi Túc Dung nhất định là giả vờ cố ý….. Ừ……. Nơi đó……… Chết tiệt, đừng có liếm nơi đó, khốn kiếp!

Thần trí Duy Nhất trầm luân hoàn toàn, đã không cảm giác được sóng nhiệt bắt đầu khởi động từ người nào.

Túc Dung hết sức chuyên chú cày cấy trên lãnh địa mới mẻ, chăm chỉ không ngừng nghỉ, lúc đầu từ từ tiến vào sau đó cẩn thận tiến lên mạnh mẽ, dương đông kích tây, giả bộ đánh bất ngờ, thực ra là vòng quanh rồi sau đó cố gắng vây kín, khai khẩn đến quên trời quên đất.

Nếu lúc này Ladas dám nhìn lén thì nhất định sẽ không để mất độ cong giảo hoạt khắc sâu ở khóe môi nhếch lên kia.

Cái này gọi là kế sách đánh vào tâm lý trong tình yêu.

Thổ lộ thì phải trực tiếp mà hành động thì cần giảo hoạt!

——————————————————————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tôi vẫn tin tưởng vững chắc, trong bụng mỗi một tiểu đều phúc hắc!

Advertisements

Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 45]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 45: Là đàn ông thì phải dũng cảm nói lời yêu.

Qua bốn tháng, bụng Duy Nhất cũng chỉ lộ ra một tí, thoạt nhìn giống như cái bụng béo, chỉ hơi hơi béo một chút mà thôi, có vẻ thai nhi lớn chậm hơn so với tưởng tượng của cậu. Xem xét “Sổ tay thai phu” và một ít thứ về thai phu ở trên mạng vũ trụ, cậu mới hơi hơi thả lỏng một tí, dù sao thể chất mọi người khác nhau, bụng cậu còn chưa tính là rõ ràng cũng không thể nói có vấn đề gì ảnh hưởng tới việc thai nhi đang khỏe mạnh, chỉ cần mỗi tháng đúng hạn khám thai là được….

Đột nhiên, cậu nhớ tới mấy ngày nữa là ngày đi khám, cuối cùng bệnh viện Claudia cũng đã tiếp nhận chứng thực phục vụ VIP của cậu ở tinh cầu Ero, cậu có thể ở nơi này tiếp tục hưởng thụ phục vụ VIP thẳng đến khi sinh con ra mới thôi.

Gần đây, cậu cũng hình thành thói quen sờ sờ bụng, cảm giác được chỗ gần rốn có một khối cứng cứng, biết nơi đó có một sinh mệnh nhỏ đang được hình thành, mỗi lần không nhịn được sẽ vuốt ve nhiều một lát, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, dáng vẻ cẩn thận, thể nghiệm cảm giác kỳ diệu từ đáy lòng sinh ra giống như trong lúc đó bọn họ có thể có cảm nhận thấy nhau.

Cứ việc như bây giờ còn chưa máy thai nhưng cậu cũng muốn mỗi ngày đều xác nhận một chút, có phải bảo bối trong bụng vẫn khỏe mạnh như cũ ở đó. Trên thực tế, có sờ cũng không biết cái gì, thai nhi còn chưa có phản ứng với cậu nhưng chỉ có loại tiếp xúc ngắn ngủi này khiến cho cậu dù chưa cảm thấy đủ nhưng nội tâm cũng từng chút từng chút thỏa mãn.

Đi vào dị thế xa lạ và bất an, có vẻ đã tan rã không ít trong vô thức, Tần Duy Nhất phát giác bản thân cũng bắt đầu học được cảm giác hưởng thụ ỷ lại vào quan hệ ruột thịt, không phải thai nhi ỷ lại vào cậu mà chính mình ỷ lại vào đứa bé. Tuy rằng, sự xuất hiện của con không phải do mình chủ quan nguyện ý tạo thành, mới đầu cậu không muốn thừa nhận phần trách nhiệm này, gánh vác nó đi trên con đường gập ghềnh, sau đó, cậu dần dần ý thức được mang thai đứa bé này đối với thân thể mà nói xem như là bản năng, thế giới tinh thần của cậu cũng từ đó mà trở nên rộng lớn, uyên bác, có thể chứa các sự vật mới mẻ hơn, đương nhiên toàn bộ đều dành cho cậu.

Có thấp thỏm, bàng hoàng, sợ hãi nhưng cũng có ấm áp, an tâm và bình tĩnh…….

Có lẽ là may mắn nhờ bản tâm pháp kia, ngẫu nhiên Tần Duy Nhất yên lặng suy nghĩ khi nào đó tiến hành xem kỹ một phen, phân tích nội tâm chính mình, nhớ lại quá khứ được mất và chấp niệm không bỏ xuống được. Sống qua một đời, tuy rằng cậu biểu hiện dáng vẻ chẳng hề để ý về sự sụp đổ gia đình mình, nhưng vẫn khát vọng an ủi thân tình và quan tâm của cha mẹ, cậu đã từng một lần ảo tưởng vào một ngày nào đó trong tương lai, cha mẹ sẽ hòa thuận như lúc ban đầu, nhưng lý trí nói cho cậu biết không có khả năng phát sinh chuyện đó. Con người là loài động vật mâu thuẫn như vậy đấy, cùng một lúc có ý tưởng không thực tế, cùng một lúc không thể không bức bách chính mình đối mặt sự thật.

Cậu nghĩ trong lòng mình vẫn như cũ vẫn chưa đủ cởi mở, sự khờ dại còn lớn hơn sự thành thục, sống đến 27 tuổi thì sao, nhu cầu ở cảm tình có lẽ cũng chỉ như đứa trẻ 10 tuổi không khác mấy, chỉ cần một gia đình ấm áp là đủ rồi.

Bản thân như vậy, rốt cuộc có thể có…… có hạnh phúc thật sự sao?

Tần Duy Nhất tự giễu cười cười, lại tới nữa rồi, đối với tâm tính tiêu cực lo được lo mất như vậy, cậu cũng có chút khinh bỉ nhưng có đôi khi không khống chế được.

Quên đi, Đoàn Mẫn Tuyên không phải đã nhắc nhở mình sao, khi không biết nên đi đâu thì không bằng thích ứng trong mọi tình cảnh. Hạnh phúc đến với mình thì đừng bỏ lỡ, nghĩ nhiều cũng chỉ làm mình tăng thêm phiền não, đối với chuyện cần giải quyết cũng không có tác dụng nào.

“Đoàn Mẫn Tuyên, nhanh cho tôi xem bụng anh đi!” Tần Duy Nhất thừa dịp khóa học vào buổi chiều đang nghỉ ngơi, cậu ở trong phòng ngủ online lên máy giao dịch, hy vọng tên kia có số phận giống mình có thể chỉ điểm một chút.

Đoàn Mẫn Tuyên nhìn như không vui chép chép miệng, đứng lên dạo qua một vòng, “Nhìn rõ chưa, gần đây tôi béo lên không ít đấy.”

Tần Duy Nhất kinh ngạc há to mồm, “Anh mà béo không ít á, bụng của anh…… Nè, anh được mấy tháng rồi hả? Sao đột nhiên nhô to thế?”

“Nói thực ra, tôi cũng bất đắc dĩ lắm, mới hơn ba tháng thôi…..” Đoàn Mẫn Tuyên nhỏ giọng than thở một câu, “Này, không phải chứ, sao bụng cậu nhỏ như vậy?”

Bỗng nhiên, Tần Duy Nhất cảm giác hai người đàn ông bọn họ ở nơi này so tình huống bụng lớn bụng nhỏ…. rất quỷ dị, còn có chút cảm giác vui vui là sao nhỉ?

“Không biết.” Quả thật, cậu cũng không nói rõ tại sao lại như thế.

Vẻ mặt Đoàn Mẫn Tuyên nhất thời trở nên ai oán: “Có thể là do…. tôi mang song bào thai cũng nên.” Ai~, vị đại nhân tế ti kiêm nhà bào chế thuốc trong bộ lạc kia có nói mang song bào thai sẽ rất vất vả, bụng cũng lớn nhanh hơn thai phu bình thường, quả thực là lớn nhỏ khác nhau rõ ràng, “Nếu nói người ta là Cẩu Bất Lý Thiên Tân (*), thì tôi đây đúng mười phần là bánh bao thịt sốt bự.”

“Song bào thai?” Tần Duy Nhất lén nhìn chằm chằm bụng dưới lớp quần áo rộng rãi, “Oh my…. Không ngờ là 2 quả trứng đó.”

Đoàn Mẫn Tuyên: Cậu so sánh cái kiểu gì thế -_-|||

“Ha hả, Jarew nhà anh vui tới phát khùng luôn chứ gì?” Tần Duy Nhất cười nói.

“Ừ, ừ, còn bị hắn gây sức ép nhảy lên nhảy xuống trong phòng ở khiến nó muốn sụp luôn ấy….” Mặc dù là giọng điệu ghét bỏ nhưng trên mặt Đoàn Mẫn Tuyên cũng mang theo ý cười từ tự đáy lòng phát ra.

Tâm tình Tần Duy Nhất đè nén không nổi nhưng vẫn cố phẳng lặng, cậu và Túc Dung làm sao có thể giống như Đoàn Mẫn Tuyên và Jarew được…… Người ta là phu phu hợp pháp, còn tự do yêu đương sống chết mà mình chưa thành hôn đã mang thai, còn……

Càng muốn, càng cảm thấy đoạn đường tình cảm vừa mới nảy sinh này đã che kín đầy bụi gai.

Cậu không chắc chắn, tuyệt không hề có… chút chắc chắn nào, nhưng nếu hiện tại bứt ra……

“Này, cậu làm sao vậy?” Đoàn Mẫn Tuyên cảm thấy sắc mặt cậu không đúng, “Gặp phải chuyện phiền lòng à? Dáng vẻ như thất tình ấy, chờ đã…… Cậu đang yêu đương à, thích ai đấy? Đừng nói là thiếu gia quý tộc mà cậu đã nhắc với tôi nhá?” Tệ thật, một đoạn ngôn tình đầy cẩu huyết! Cô nhi bình dân yêu thiếu gia quý tộc, trong bụng còn mang theo một quả bóng tròn tròn, loại tình tiết này phải phát triển thế nào đây?

Tần Duy Nhất nghiêm mặt phản bác: “Nói bậy, sao có thể được!”

Đoàn Mẫn Tuyên: “Vẻ mặt cậu đều viết thế mà…… Thảm, thảm rồi, cậu đã thổ lộ rồi hả? Hắn từ chối cậu à?”

Tần Duy Nhất không nói gì, khinh khỉnh nhìn sau một lúc lâu mới nói: “Tại sao tôi phải nói trước hả? Sao anh ta không nói trước chứ? Đạo lý yêu trước thua trước, tôi còn biết nhá….” Uhm, ai mà không có tin vỉa hè về việc trải qua yêu đương và vân vân.

“Tình cảm của cậu còn chưa nói, sao vẻ mặt đã thất hồn lạc phách, dáng vẻ như quỷ rồi, này này, tỉnh táo lên đi! Là một người đàn ông nên có chút quyết đoán, kết quả xấu nhất cũng chỉ là hắn từ chối cậu, cùng lắm thì cậu tiếp tục theo đuổi hắn hoặc là buông tha đi. Xấu nhất thì, xấu nhất thì trở lại như lúc ban đầu thôi. Vả lại, cậu còn chưa mở miệng thì làm sao biết hắn không cùng suy nghĩ giống cậu hả?” Đoàn Mẫn Tuyên trong nháy mắt có loại cảm giác ưu việt khi làm chuyên gia về tình yêu và hôn nhân.

“Tôi và anh ấy, không giống như anh và Jarew, chướng ngại nhiều lắm…..” Trước không nói chuyện ảnh có thể tiếp nhận con cậu không, chỉ nhìn thân phận, địa vị đều đủ để cho Tần Duy Nhất giẫm chân tại chỗ, với lại cậu còn khuyết thiếu cảm giác an toàn.

Đoàn Mẫn Tuyên lập tức bày ra tư thế chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thúc giục cậu: “Có chướng ngại thì thế nào? Chẳng lẽ, hồi đó tôi và Jarew không có sự khác nhau về văn hóa mấy ngàn năm sao? Bọn họ còn cho tôi là giống cái nè, mà giống cái tồn tại ở đó không phải giống như phụ nữ à? Tôi có thể nhịn, sự khác nhau rất khủng bố đấy, chẳng lẽ không tính là chướng ngại sao? Đừng choáng váng còn chưa ngả bài thì cậu lo lắng những điều này đều vô dụng, có chướng ngại cũng không ngăn được tình cảm cậu sinh ra với hắn đâu? Nếu động tâm rồi cũng đừng ủy khuất chính mình, nên hỏi thì hỏi đi, đoán đến đoán đi rất dễ tạo thành hiểu lầm không cần thiết, đến lúc đó bỏ qua rồi nguy to đấy… Đầu năm nay muốn tìm một người hợp ý khó khăn lắm……”

“Nói như vậy, tôi cần phải lớn mật một chút hả?” Tần Duy Nhất theo bản năng, xiết chặt tay lại.

“Đúng vậy, chúng ta là đàn ông, cần phải dũng cảm lớn mật theo đuổi tất cả thứ này nọ mà mình muốn, cũng chính là tình cảm đó!” Thật ra, Đoàn Mẫn Tuyên là loại người điển hình cho chủ nghĩa lạc quan, “Lý trí rất quan trọng nhưng sợ đầu sợ đuôi thì không chấp nhận được! Chính cậu hãy ngẫm lại cho tốt, hay là cậu nói một chút về vị thiếu gia quý tộc đối xử với cậu như thế nào, tôi sẽ phân tích cho cậu.”

Tần Duy Nhất gật gật đầu, lựa chọn vài chuyện phát sinh gần đây.

Đoàn Mẫn Tuyên rất nhanh không bình tĩnh nổi nữa: “EQ của cậu thấp quá nên mới không thấy hắn đang theo đuổi cậu à? Bất quá, tên thiếu gia của cậu cũng đủ tính nhẫn nại đấy, nếu đổi lại là hàng nhà tôi thì đã ngả bài, thổ lộ, toàn bộ nên làm đều có hết rồi!”

Tần Duy Nhất bị một câu nói của anh ta làm cho chấn động, một lát sau khuôn mặt đỏ hồng như chân trời.

“Xấu hổ làm gì, da mặt cậu mỏng thật…… Chậc chậc, đáng lẽ tôi nên kích thích cậu sớm một chút.” Đoàn Mẫn Tuyên lúc vừa thấy cậu thanh niên này là văn vẻ lịch sự còn tưởng rằng là một kẻ kín đáo trầm tĩnh, nhất định là bị Jarew kéo lệch đường, kết quả………

Anh tiếp tục phân tích Túc Dung cho cậu: “Căn cứ vào hành động của hắn thì nói không chừng đã sớm nổi lên sắc tâm với cậu rồi, chỉ là trình độ quá tốt vẫn lấy lễ nghi đối xử với cậu, rõ ràng muốn ăn đậu hủ mà ăn được rồi thì lại muộn tao….. Uhm, tuyệt đối là tên muộn tao. Còn nữa, tôi nói không phải chứ, cậu cũng là tên muộn tao so với hắn còn muộn hơn nhiều!”

Tần Duy Nhất thề lần tới nhất định không tìm anh ta nói hết về vấn đề tình cảm, cậu thẹn quá thành giận rống lên: “Được rồi, chúng tôi là muộn tao mà anh chính là minh tao, một nhà anh đều là minh tao!” Sau đó quyết đoán off ra khỏi hệ thống.

Bất quá bị anh ta nháo như vậy, khoan hãy nói gì đó, đại não Tần Duy Nhất loạn thành một đống trong nháy mắt yên tĩnh trống rỗng, chỉ còn lại một ý niệm rõ ràng trong đầu.

Túc Dung đúng giờ đến căn hộ, khi đi vào cửa lớn thì nhìn thấy Tần Duy Nhất ngồi ở trước bàn ăn, thân thể căng cứng giống như dây đàn, khuôn mặt nghiêm túc đến kỳ cục.

Hắn liếc mắt nhìn Ladas, ông ấy lắc đầu cau mày với hắn ——- không biết sao lại thế, sau khi hết giờ học vào buổi chiều thì có dáng vẻ này, hỏi cậu có chuyện gì mà cậu cũng không nói.

Túc Dung lo lắng, nhíu nhíu mày: “Chẳng lẽ Duy Nhất không thích quà của mình sao?”

“Anh đến rồi à.” Duy Nhất giật giật cánh tay rồi lại giật giật chân, uhm….. Rất bình thường. Tiếp đó “vù” đứng lên khiến Túc Dung sợ tới mức nhanh chóng tiến lên, đỡ lấy cánh tay cậu, “Đứng nhanh như vậy làm gì, động tác còn mạnh như thế? Em muốn làm cái gì cứ để Ladas đi lấy hộ cho.”

“Em…” Động tác của em rất mạnh sao? Tần Duy Nhất vô tội nhìn về phía Túc Dung, trong lòng lập tức bộp một tiếng, lớn lên đẹp trai như thế làm giề? Ánh mắt lớn như vậy làm chi, cái mũi cần phải thẳng thế à, môi đừng có gợi cảm như vậy chứ, màu mắt sao lại xanh trong thế, hô ~~~ hít sâu hít sâu, Tần Duy Nhất mày có thể làm được, chỉ là chuyện tình cảm thôi mà, đừng khẩn trương như vậy.

Túc Dung lo lắng nhìn cậu, nửa túm nửa kéo người tới trong lòng ngực mình, “Làm sao vậy? Có chuyện gì từ từ nói cho anh nghe đi.” Tầm mắt lại không tự chủ được dừng trên xương quai xanh dưới cổ áo chữ V của cậu…… Uhm…. Miệng khô lưỡi khô mất rồi….

Khụ, là anh khiến em phải nói đó, không phải em chủ động muốn nói đâu! Tần Duy Nhất trước khi mở miệng đột nhiên muốn lui về phía sau, do dự một lúc vẫn quyết định, nhíu mày liếc nhìn Ladas.

Ladas mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cũng không nhìn chỉ thị của Túc Dung, ngay lập tức xoay người lui ra còn nhân tiện kéo Cora đi cùng. Trong phòng khách chỉ còn lại cậu và Túc Dung, đúng kiểu cô nam quả nam.

Túc Dung kéo tay cậu nhẹ nhàng vuốt phẳng, cảm thấy nghi hoặc, rốt cuộc Duy Nhất muốn nói cái gì mà lòng bàn tay lại đầy mồ hôi vậy?

Chỉ thấy cậu thuận theo rúc vào bên cạnh mình, tùy ý để mình thân mật ôm bờ vai cậu, cũng không biết là không chú ý hay là thuận theo tự nhiên, một chút hành động giãy dụa và chống đẩy đều không có……. Đừng nói là Duy Nhất nhớ ra chuyện đêm đó chứ? Biết bảo bối là con mình sao?

Nhất thời, toàn bộ sống lưng Túc Dung chảy ra một tầng mồ hôi, cả người cũng cứng còng lên.

Duy Nhất trầm mặc lúc lâu, cuối cùng lấy đủ dũng khí, đột nhiên nghiêng đầu, vươn hai tay ôm lấy cổ Túc Dung kéo xuống dưới, tiếp đó hơi run run đem tay đặt hai bên má hắn, miệng hơi hơi động, “Anh nghe em kể một câu chuyện xưa nhé! Câu chuyện xưa như vầy, trước đây có ba người bạn tốt, một người tên là “Anh thích em”, một người tên là “Em thích anh”, một người gọi là “Tương lai”. Sau đó có một ngày, “Anh thích em” và “Em thích anh” đều thích “Tương lai”, mà “Tương lai” cũng có tình cảm với bọn họ, sẽ chờ một trong hai người bọn họ thổ lộ rồi quyết định ai thổ lộ trước thì chọn người đó. Nhưng qua thật lâu, “Tương lại” cũng vội muốn chết, mà hai người này không hề bày tỏ, thẳng đến một ngày có một người không nhịn được thổ lộ với “Tương lai”, anh đoán xem người đó là ai?

Nghe chuỗi tên dài như thế, Túc Dung không khỏi có chút lờ mờ nhưng vẫn cẩn thận nghe tiếp rồi lại nhìn tai Duy Nhất dần dần đỏ lên và cái đầu vô thức cúi xuống, hắn có ngốc nữa cũng kịp phản ứng ———

Vì thế, đưa tay nâng mặt cậu lên, đem tư thế mới vừa rồi bị động của mình đổi lại, dùng trán mình cụng vào trán cậu, khóe mắt chân mày hàm chứa ý cười, môi từ từ chạm đến nhau.

“Anh thích em.”

****************************************

Kịch nhỏ:

Một ngày nào đó, Duy Nhất không cẩn thận sinh ra một hạt đậu Hà Lan rồi không chú ý làm rơi ở trên giường, cậu không phát hiện khi tiêu độc cho đệm chăn mà bảo bối lúc ngủ tỏ vẻ không thoải mái và chán ghét. Duy Nhất tìm nửa ngày mới phát hiện ra vấn đề là một hạt đậu Hà Lan, nhất thời kinh ngạc: Thì ra mình sinh một vương tử hạt đậu Hà Lan!

==========================

(*) Cẩu Bất Lý Thiên Tân: bánh bao Cẩu Bất Lý (chó cũng không thèm ăn) là đặc sản của Thiên Tân.