Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 45]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 45: Là đàn ông thì phải dũng cảm nói lời yêu.

Qua bốn tháng, bụng Duy Nhất cũng chỉ lộ ra một tí, thoạt nhìn giống như cái bụng béo, chỉ hơi hơi béo một chút mà thôi, có vẻ thai nhi lớn chậm hơn so với tưởng tượng của cậu. Xem xét “Sổ tay thai phu” và một ít thứ về thai phu ở trên mạng vũ trụ, cậu mới hơi hơi thả lỏng một tí, dù sao thể chất mọi người khác nhau, bụng cậu còn chưa tính là rõ ràng cũng không thể nói có vấn đề gì ảnh hưởng tới việc thai nhi đang khỏe mạnh, chỉ cần mỗi tháng đúng hạn khám thai là được….

Đột nhiên, cậu nhớ tới mấy ngày nữa là ngày đi khám, cuối cùng bệnh viện Claudia cũng đã tiếp nhận chứng thực phục vụ VIP của cậu ở tinh cầu Ero, cậu có thể ở nơi này tiếp tục hưởng thụ phục vụ VIP thẳng đến khi sinh con ra mới thôi.

Gần đây, cậu cũng hình thành thói quen sờ sờ bụng, cảm giác được chỗ gần rốn có một khối cứng cứng, biết nơi đó có một sinh mệnh nhỏ đang được hình thành, mỗi lần không nhịn được sẽ vuốt ve nhiều một lát, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, dáng vẻ cẩn thận, thể nghiệm cảm giác kỳ diệu từ đáy lòng sinh ra giống như trong lúc đó bọn họ có thể có cảm nhận thấy nhau.

Cứ việc như bây giờ còn chưa máy thai nhưng cậu cũng muốn mỗi ngày đều xác nhận một chút, có phải bảo bối trong bụng vẫn khỏe mạnh như cũ ở đó. Trên thực tế, có sờ cũng không biết cái gì, thai nhi còn chưa có phản ứng với cậu nhưng chỉ có loại tiếp xúc ngắn ngủi này khiến cho cậu dù chưa cảm thấy đủ nhưng nội tâm cũng từng chút từng chút thỏa mãn.

Đi vào dị thế xa lạ và bất an, có vẻ đã tan rã không ít trong vô thức, Tần Duy Nhất phát giác bản thân cũng bắt đầu học được cảm giác hưởng thụ ỷ lại vào quan hệ ruột thịt, không phải thai nhi ỷ lại vào cậu mà chính mình ỷ lại vào đứa bé. Tuy rằng, sự xuất hiện của con không phải do mình chủ quan nguyện ý tạo thành, mới đầu cậu không muốn thừa nhận phần trách nhiệm này, gánh vác nó đi trên con đường gập ghềnh, sau đó, cậu dần dần ý thức được mang thai đứa bé này đối với thân thể mà nói xem như là bản năng, thế giới tinh thần của cậu cũng từ đó mà trở nên rộng lớn, uyên bác, có thể chứa các sự vật mới mẻ hơn, đương nhiên toàn bộ đều dành cho cậu.

Có thấp thỏm, bàng hoàng, sợ hãi nhưng cũng có ấm áp, an tâm và bình tĩnh…….

Có lẽ là may mắn nhờ bản tâm pháp kia, ngẫu nhiên Tần Duy Nhất yên lặng suy nghĩ khi nào đó tiến hành xem kỹ một phen, phân tích nội tâm chính mình, nhớ lại quá khứ được mất và chấp niệm không bỏ xuống được. Sống qua một đời, tuy rằng cậu biểu hiện dáng vẻ chẳng hề để ý về sự sụp đổ gia đình mình, nhưng vẫn khát vọng an ủi thân tình và quan tâm của cha mẹ, cậu đã từng một lần ảo tưởng vào một ngày nào đó trong tương lai, cha mẹ sẽ hòa thuận như lúc ban đầu, nhưng lý trí nói cho cậu biết không có khả năng phát sinh chuyện đó. Con người là loài động vật mâu thuẫn như vậy đấy, cùng một lúc có ý tưởng không thực tế, cùng một lúc không thể không bức bách chính mình đối mặt sự thật.

Cậu nghĩ trong lòng mình vẫn như cũ vẫn chưa đủ cởi mở, sự khờ dại còn lớn hơn sự thành thục, sống đến 27 tuổi thì sao, nhu cầu ở cảm tình có lẽ cũng chỉ như đứa trẻ 10 tuổi không khác mấy, chỉ cần một gia đình ấm áp là đủ rồi.

Bản thân như vậy, rốt cuộc có thể có…… có hạnh phúc thật sự sao?

Tần Duy Nhất tự giễu cười cười, lại tới nữa rồi, đối với tâm tính tiêu cực lo được lo mất như vậy, cậu cũng có chút khinh bỉ nhưng có đôi khi không khống chế được.

Quên đi, Đoàn Mẫn Tuyên không phải đã nhắc nhở mình sao, khi không biết nên đi đâu thì không bằng thích ứng trong mọi tình cảnh. Hạnh phúc đến với mình thì đừng bỏ lỡ, nghĩ nhiều cũng chỉ làm mình tăng thêm phiền não, đối với chuyện cần giải quyết cũng không có tác dụng nào.

“Đoàn Mẫn Tuyên, nhanh cho tôi xem bụng anh đi!” Tần Duy Nhất thừa dịp khóa học vào buổi chiều đang nghỉ ngơi, cậu ở trong phòng ngủ online lên máy giao dịch, hy vọng tên kia có số phận giống mình có thể chỉ điểm một chút.

Đoàn Mẫn Tuyên nhìn như không vui chép chép miệng, đứng lên dạo qua một vòng, “Nhìn rõ chưa, gần đây tôi béo lên không ít đấy.”

Tần Duy Nhất kinh ngạc há to mồm, “Anh mà béo không ít á, bụng của anh…… Nè, anh được mấy tháng rồi hả? Sao đột nhiên nhô to thế?”

“Nói thực ra, tôi cũng bất đắc dĩ lắm, mới hơn ba tháng thôi…..” Đoàn Mẫn Tuyên nhỏ giọng than thở một câu, “Này, không phải chứ, sao bụng cậu nhỏ như vậy?”

Bỗng nhiên, Tần Duy Nhất cảm giác hai người đàn ông bọn họ ở nơi này so tình huống bụng lớn bụng nhỏ…. rất quỷ dị, còn có chút cảm giác vui vui là sao nhỉ?

“Không biết.” Quả thật, cậu cũng không nói rõ tại sao lại như thế.

Vẻ mặt Đoàn Mẫn Tuyên nhất thời trở nên ai oán: “Có thể là do…. tôi mang song bào thai cũng nên.” Ai~, vị đại nhân tế ti kiêm nhà bào chế thuốc trong bộ lạc kia có nói mang song bào thai sẽ rất vất vả, bụng cũng lớn nhanh hơn thai phu bình thường, quả thực là lớn nhỏ khác nhau rõ ràng, “Nếu nói người ta là Cẩu Bất Lý Thiên Tân (*), thì tôi đây đúng mười phần là bánh bao thịt sốt bự.”

“Song bào thai?” Tần Duy Nhất lén nhìn chằm chằm bụng dưới lớp quần áo rộng rãi, “Oh my…. Không ngờ là 2 quả trứng đó.”

Đoàn Mẫn Tuyên: Cậu so sánh cái kiểu gì thế -_-|||

“Ha hả, Jarew nhà anh vui tới phát khùng luôn chứ gì?” Tần Duy Nhất cười nói.

“Ừ, ừ, còn bị hắn gây sức ép nhảy lên nhảy xuống trong phòng ở khiến nó muốn sụp luôn ấy….” Mặc dù là giọng điệu ghét bỏ nhưng trên mặt Đoàn Mẫn Tuyên cũng mang theo ý cười từ tự đáy lòng phát ra.

Tâm tình Tần Duy Nhất đè nén không nổi nhưng vẫn cố phẳng lặng, cậu và Túc Dung làm sao có thể giống như Đoàn Mẫn Tuyên và Jarew được…… Người ta là phu phu hợp pháp, còn tự do yêu đương sống chết mà mình chưa thành hôn đã mang thai, còn……

Càng muốn, càng cảm thấy đoạn đường tình cảm vừa mới nảy sinh này đã che kín đầy bụi gai.

Cậu không chắc chắn, tuyệt không hề có… chút chắc chắn nào, nhưng nếu hiện tại bứt ra……

“Này, cậu làm sao vậy?” Đoàn Mẫn Tuyên cảm thấy sắc mặt cậu không đúng, “Gặp phải chuyện phiền lòng à? Dáng vẻ như thất tình ấy, chờ đã…… Cậu đang yêu đương à, thích ai đấy? Đừng nói là thiếu gia quý tộc mà cậu đã nhắc với tôi nhá?” Tệ thật, một đoạn ngôn tình đầy cẩu huyết! Cô nhi bình dân yêu thiếu gia quý tộc, trong bụng còn mang theo một quả bóng tròn tròn, loại tình tiết này phải phát triển thế nào đây?

Tần Duy Nhất nghiêm mặt phản bác: “Nói bậy, sao có thể được!”

Đoàn Mẫn Tuyên: “Vẻ mặt cậu đều viết thế mà…… Thảm, thảm rồi, cậu đã thổ lộ rồi hả? Hắn từ chối cậu à?”

Tần Duy Nhất không nói gì, khinh khỉnh nhìn sau một lúc lâu mới nói: “Tại sao tôi phải nói trước hả? Sao anh ta không nói trước chứ? Đạo lý yêu trước thua trước, tôi còn biết nhá….” Uhm, ai mà không có tin vỉa hè về việc trải qua yêu đương và vân vân.

“Tình cảm của cậu còn chưa nói, sao vẻ mặt đã thất hồn lạc phách, dáng vẻ như quỷ rồi, này này, tỉnh táo lên đi! Là một người đàn ông nên có chút quyết đoán, kết quả xấu nhất cũng chỉ là hắn từ chối cậu, cùng lắm thì cậu tiếp tục theo đuổi hắn hoặc là buông tha đi. Xấu nhất thì, xấu nhất thì trở lại như lúc ban đầu thôi. Vả lại, cậu còn chưa mở miệng thì làm sao biết hắn không cùng suy nghĩ giống cậu hả?” Đoàn Mẫn Tuyên trong nháy mắt có loại cảm giác ưu việt khi làm chuyên gia về tình yêu và hôn nhân.

“Tôi và anh ấy, không giống như anh và Jarew, chướng ngại nhiều lắm…..” Trước không nói chuyện ảnh có thể tiếp nhận con cậu không, chỉ nhìn thân phận, địa vị đều đủ để cho Tần Duy Nhất giẫm chân tại chỗ, với lại cậu còn khuyết thiếu cảm giác an toàn.

Đoàn Mẫn Tuyên lập tức bày ra tư thế chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thúc giục cậu: “Có chướng ngại thì thế nào? Chẳng lẽ, hồi đó tôi và Jarew không có sự khác nhau về văn hóa mấy ngàn năm sao? Bọn họ còn cho tôi là giống cái nè, mà giống cái tồn tại ở đó không phải giống như phụ nữ à? Tôi có thể nhịn, sự khác nhau rất khủng bố đấy, chẳng lẽ không tính là chướng ngại sao? Đừng choáng váng còn chưa ngả bài thì cậu lo lắng những điều này đều vô dụng, có chướng ngại cũng không ngăn được tình cảm cậu sinh ra với hắn đâu? Nếu động tâm rồi cũng đừng ủy khuất chính mình, nên hỏi thì hỏi đi, đoán đến đoán đi rất dễ tạo thành hiểu lầm không cần thiết, đến lúc đó bỏ qua rồi nguy to đấy… Đầu năm nay muốn tìm một người hợp ý khó khăn lắm……”

“Nói như vậy, tôi cần phải lớn mật một chút hả?” Tần Duy Nhất theo bản năng, xiết chặt tay lại.

“Đúng vậy, chúng ta là đàn ông, cần phải dũng cảm lớn mật theo đuổi tất cả thứ này nọ mà mình muốn, cũng chính là tình cảm đó!” Thật ra, Đoàn Mẫn Tuyên là loại người điển hình cho chủ nghĩa lạc quan, “Lý trí rất quan trọng nhưng sợ đầu sợ đuôi thì không chấp nhận được! Chính cậu hãy ngẫm lại cho tốt, hay là cậu nói một chút về vị thiếu gia quý tộc đối xử với cậu như thế nào, tôi sẽ phân tích cho cậu.”

Tần Duy Nhất gật gật đầu, lựa chọn vài chuyện phát sinh gần đây.

Đoàn Mẫn Tuyên rất nhanh không bình tĩnh nổi nữa: “EQ của cậu thấp quá nên mới không thấy hắn đang theo đuổi cậu à? Bất quá, tên thiếu gia của cậu cũng đủ tính nhẫn nại đấy, nếu đổi lại là hàng nhà tôi thì đã ngả bài, thổ lộ, toàn bộ nên làm đều có hết rồi!”

Tần Duy Nhất bị một câu nói của anh ta làm cho chấn động, một lát sau khuôn mặt đỏ hồng như chân trời.

“Xấu hổ làm gì, da mặt cậu mỏng thật…… Chậc chậc, đáng lẽ tôi nên kích thích cậu sớm một chút.” Đoàn Mẫn Tuyên lúc vừa thấy cậu thanh niên này là văn vẻ lịch sự còn tưởng rằng là một kẻ kín đáo trầm tĩnh, nhất định là bị Jarew kéo lệch đường, kết quả………

Anh tiếp tục phân tích Túc Dung cho cậu: “Căn cứ vào hành động của hắn thì nói không chừng đã sớm nổi lên sắc tâm với cậu rồi, chỉ là trình độ quá tốt vẫn lấy lễ nghi đối xử với cậu, rõ ràng muốn ăn đậu hủ mà ăn được rồi thì lại muộn tao….. Uhm, tuyệt đối là tên muộn tao. Còn nữa, tôi nói không phải chứ, cậu cũng là tên muộn tao so với hắn còn muộn hơn nhiều!”

Tần Duy Nhất thề lần tới nhất định không tìm anh ta nói hết về vấn đề tình cảm, cậu thẹn quá thành giận rống lên: “Được rồi, chúng tôi là muộn tao mà anh chính là minh tao, một nhà anh đều là minh tao!” Sau đó quyết đoán off ra khỏi hệ thống.

Bất quá bị anh ta nháo như vậy, khoan hãy nói gì đó, đại não Tần Duy Nhất loạn thành một đống trong nháy mắt yên tĩnh trống rỗng, chỉ còn lại một ý niệm rõ ràng trong đầu.

Túc Dung đúng giờ đến căn hộ, khi đi vào cửa lớn thì nhìn thấy Tần Duy Nhất ngồi ở trước bàn ăn, thân thể căng cứng giống như dây đàn, khuôn mặt nghiêm túc đến kỳ cục.

Hắn liếc mắt nhìn Ladas, ông ấy lắc đầu cau mày với hắn ——- không biết sao lại thế, sau khi hết giờ học vào buổi chiều thì có dáng vẻ này, hỏi cậu có chuyện gì mà cậu cũng không nói.

Túc Dung lo lắng, nhíu nhíu mày: “Chẳng lẽ Duy Nhất không thích quà của mình sao?”

“Anh đến rồi à.” Duy Nhất giật giật cánh tay rồi lại giật giật chân, uhm….. Rất bình thường. Tiếp đó “vù” đứng lên khiến Túc Dung sợ tới mức nhanh chóng tiến lên, đỡ lấy cánh tay cậu, “Đứng nhanh như vậy làm gì, động tác còn mạnh như thế? Em muốn làm cái gì cứ để Ladas đi lấy hộ cho.”

“Em…” Động tác của em rất mạnh sao? Tần Duy Nhất vô tội nhìn về phía Túc Dung, trong lòng lập tức bộp một tiếng, lớn lên đẹp trai như thế làm giề? Ánh mắt lớn như vậy làm chi, cái mũi cần phải thẳng thế à, môi đừng có gợi cảm như vậy chứ, màu mắt sao lại xanh trong thế, hô ~~~ hít sâu hít sâu, Tần Duy Nhất mày có thể làm được, chỉ là chuyện tình cảm thôi mà, đừng khẩn trương như vậy.

Túc Dung lo lắng nhìn cậu, nửa túm nửa kéo người tới trong lòng ngực mình, “Làm sao vậy? Có chuyện gì từ từ nói cho anh nghe đi.” Tầm mắt lại không tự chủ được dừng trên xương quai xanh dưới cổ áo chữ V của cậu…… Uhm…. Miệng khô lưỡi khô mất rồi….

Khụ, là anh khiến em phải nói đó, không phải em chủ động muốn nói đâu! Tần Duy Nhất trước khi mở miệng đột nhiên muốn lui về phía sau, do dự một lúc vẫn quyết định, nhíu mày liếc nhìn Ladas.

Ladas mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cũng không nhìn chỉ thị của Túc Dung, ngay lập tức xoay người lui ra còn nhân tiện kéo Cora đi cùng. Trong phòng khách chỉ còn lại cậu và Túc Dung, đúng kiểu cô nam quả nam.

Túc Dung kéo tay cậu nhẹ nhàng vuốt phẳng, cảm thấy nghi hoặc, rốt cuộc Duy Nhất muốn nói cái gì mà lòng bàn tay lại đầy mồ hôi vậy?

Chỉ thấy cậu thuận theo rúc vào bên cạnh mình, tùy ý để mình thân mật ôm bờ vai cậu, cũng không biết là không chú ý hay là thuận theo tự nhiên, một chút hành động giãy dụa và chống đẩy đều không có……. Đừng nói là Duy Nhất nhớ ra chuyện đêm đó chứ? Biết bảo bối là con mình sao?

Nhất thời, toàn bộ sống lưng Túc Dung chảy ra một tầng mồ hôi, cả người cũng cứng còng lên.

Duy Nhất trầm mặc lúc lâu, cuối cùng lấy đủ dũng khí, đột nhiên nghiêng đầu, vươn hai tay ôm lấy cổ Túc Dung kéo xuống dưới, tiếp đó hơi run run đem tay đặt hai bên má hắn, miệng hơi hơi động, “Anh nghe em kể một câu chuyện xưa nhé! Câu chuyện xưa như vầy, trước đây có ba người bạn tốt, một người tên là “Anh thích em”, một người tên là “Em thích anh”, một người gọi là “Tương lai”. Sau đó có một ngày, “Anh thích em” và “Em thích anh” đều thích “Tương lai”, mà “Tương lai” cũng có tình cảm với bọn họ, sẽ chờ một trong hai người bọn họ thổ lộ rồi quyết định ai thổ lộ trước thì chọn người đó. Nhưng qua thật lâu, “Tương lại” cũng vội muốn chết, mà hai người này không hề bày tỏ, thẳng đến một ngày có một người không nhịn được thổ lộ với “Tương lai”, anh đoán xem người đó là ai?

Nghe chuỗi tên dài như thế, Túc Dung không khỏi có chút lờ mờ nhưng vẫn cẩn thận nghe tiếp rồi lại nhìn tai Duy Nhất dần dần đỏ lên và cái đầu vô thức cúi xuống, hắn có ngốc nữa cũng kịp phản ứng ———

Vì thế, đưa tay nâng mặt cậu lên, đem tư thế mới vừa rồi bị động của mình đổi lại, dùng trán mình cụng vào trán cậu, khóe mắt chân mày hàm chứa ý cười, môi từ từ chạm đến nhau.

“Anh thích em.”

****************************************

Kịch nhỏ:

Một ngày nào đó, Duy Nhất không cẩn thận sinh ra một hạt đậu Hà Lan rồi không chú ý làm rơi ở trên giường, cậu không phát hiện khi tiêu độc cho đệm chăn mà bảo bối lúc ngủ tỏ vẻ không thoải mái và chán ghét. Duy Nhất tìm nửa ngày mới phát hiện ra vấn đề là một hạt đậu Hà Lan, nhất thời kinh ngạc: Thì ra mình sinh một vương tử hạt đậu Hà Lan!

==========================

(*) Cẩu Bất Lý Thiên Tân: bánh bao Cẩu Bất Lý (chó cũng không thèm ăn) là đặc sản của Thiên Tân.

Advertisements

Posted on 17.02.2016, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. 3 phản hồi.

  1. Cái đoạn tỏ tình của bạn Duy Nhất hại não quá đê ^^

Trả lời meoluoivt2016 Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: