Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 53]


Edit: Gà Múp _ Beta: Gà Ki

Chương 53: Ứng mộng phá vỡ cuộc sống yên bình

Liên tiếp vài buổi tối, Duy Nhất đều gặp ác mộng giống y như thế.

Mỗi lần cậu đều bừng tỉnh khi trải qua cảnh tượng giống trước đó nhưng giấc mộng vẫn như cũ không rõ ràng, giống như một đoạn ngắn linh tinh nào đó, hỗn độn mơ hồ bị sương mù bao phủ tầng tầng lớp lớp căn bản không liên quan tới những cảnh khác trong mơ.

Mới đầu, Duy Nhất cho rằng gần đây bản thân có chút mệt nhọc nên trạng thái tinh thần không tốt mới phản ánh vào ban đêm khiến cho giấc ngủ không ngon, cho nên vào ban ngày có ý định chừa ra nửa giờ để ngủ trưa, cũng kiên trì tập luyện tâm pháp nhưng đến buổi tối, ác mộng vẫn kéo tới không hề có dấu hiệu lui bước, cậu càng lúc càng bực dọc.

“Sát Thanh Phong, ngài không có tâm pháp nào trợ giúp người ta không gặp ác mộng không?” Trước khi quấy rầy Ladas và Túc Dung thì cậu định tự mình thử trước có giải quyết được không.

Sát Thanh Phong thông qua máy giao dịch không gian xem xét sắc mặt cậu một chút, hắn kỳ quái nói: “Tiểu hữu đừng vội, để ta xem xem…… chính xác khí sắc của ngươi không tốt như thời gian trước. Nhưng chiếu theo đạo lý khi ngươi tập luyện bộ tâm pháp này thì giấc ngủ phải tốt mới đúng. Gần đây, ngươi bị kích thích cái gì hả?”

“Kích thích? Ý của ngài là trên người ta phát sinh chuyện gì đó không tốt đúng không?” Tần Duy Nhất quyết đoán lắc đầu: “Không có, mọi người ở bên cạnh tôi đối xử với tôi tốt lắm, với lại gần đây tôi gặp được toàn chuyện tốt chứ không có chuyện xấu.”

“Uhm, ngươi để ta suy nghĩ xem….. Hay thân thể của ngươi đã từng gặp qua loại thuốc xâm hại nào đó chăng?” Sát Thanh Phong giúp hắn loại bỏ một trường hợp, “Ta có vị sư ca từng có vài năm bị ác mộng quấy rối, cả người gầy yếu uể oải mà ngay cả sư phụ cũng không tìm thấy nguyên nhân, sau đó một vị đạo hữu đến thăm hắn, trong lúc vô ý nhìn nhìn sư ca thì lại tìm được căn nguyên, thì ra hắn bị trúng cổ.”

“Cổ?” Duy Nhất cảm thấy câu khẳng định này không đáng tin lắm, cậu vội vàng xua tay: “Không có khả năng, ở thế giới của chúng tôi không có loại cổ này.”

Sát Thanh Phong chậm rì rì giải thích cho cậu: “Ý ta nói không phải nhất định là cổ, mà là nói người gặp ác mộng trừ bỏ trong lòng bản thân có tồn tại tâm ma thì khả năng lớn nhất có thể xảy ra chính là đầu óc đã bị một thứ gì đó ăn mòn, cổ trùng là một loại độc vật mà dược vật cũng có một số ít là loại….”

Duy Nhất với cái ý này có chút không chắc chắn lắm nhưng vào lúc trước thân thể này có khả năng lạm dụng dược vật là không lớn. Về phần mặt khác….

Hai người phân tích đến phân tích đi nhưng vẫn không tìm thấy giải thích hợp lý, Sát Thanh Phong đành phải đề nghị cậu: “Vậy đi, ta cho ngươi một lọ thanh tâm định thần hoàn thử xem, vào mỗi ngày trước khi ngủ, ngươi uống một viên, liên tục đến năm ngày, nó có thể hỗ trợ thanh trừ độc tố trong thân thể ngươi, cứ thả lỏng yên giấc dưỡng thần, cũng không ảnh hưởng đến thai nhi, nhìn thử xem có hiệu quả không.”

“Cảm ơn.” Duy Nhất thành khẩn nói lời cảm ơn, hỏi hắn có muốn trao đổi cái gì không.

Sát Thanh Phong lơ đễnh nói: “Nó đối với ta cũng không phải thứ tốt lại tầm thường nữa nhưng tiện tay thì tặng ngươi đó, tiểu hữu không cần khách khí.”

Tần Duy Nhất biết hắn là chính là nhân vật tiên phong đạo cốt, xưa nay không xem trọng tiền tài, nghĩ nghĩ rồi vui vẻ tiếp nhận.

Dùng thanh tâm định thần hoàn xong, quả nhiên đêm nay cậu không gặp ác mộng nữa, ngày hôm sau thư thư thái thái lăn qua lăn lại trên giường đến nửa giờ mới đi học, thiếu chút nữa còn đến muộn.

Reiaxan Preuss vào hôm nay, ở trên lớp học tuyên bố tình hình chấm điểm cho bài tập ở nhà đã giao vào cuối tuần về mô hình kiến trúc.

“Tác phẩm lần này của Tần Duy Nhất làm cho tôi rất kinh ngạc, bất kể chi tiết về cấu tạo hay vẻ ngoài cùng với văn hóa đều hơn hẳn các em khác một bậc, tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi mới quyết định cho em ấy điểm A+++”. Ông vừa dứt lời thì tiếng nghị luận to nhỏ bùng lên khắp phòng học.

Có hâm mộ, ghen tị còn lại là tỏ vẻ nghi ngờ càng nhiều, đối với việc Reiaxan Preuss cho điểm thì không phục lắm.

“Tại sao?” “Cậu ta làm kiểu nào đó, thực sự tốt như vậy sao?” “Thầy à, không phải thầy cố ý bất công chứ…”

Có rất nhiều học sinh quý tộc biết Reiaxan Preuss thật ra xuất thân từ bình dân, dựa vào bản lãnh của mình mà thi đậu đại học tổng hợp Caesar nhưng cuối cùng do không có gia tộc quý tộc làm hậu trường nên vẫn không được coi trọng, mới đến làm thầy giáo ở trường trung học Eperus. Thật ra bọn họ chỉ biết một phần mà thôi, nhưng vào lúc này đối xử với ông liền mang theo chút thành kiến làm đầu.

“Ồ, các em đều cho rằng tôi bất công sao?” Reiaxan Preuss rất khinh thường để ý tới học sinh có nhận thức nông cạn nhưng bây giờ cũng không xụ mặt dạy dỗ người ta, cũng không nói nhiều, trực tiếp mở quang não của mình ra, phát ra hình ảnh ba chiều về mô hình cái đình sáu góc giữa phòng học.

Enxi Schiller đến gần nó, cẩn thận xem từ trên xuống dưới. Chưa tới một phút, tất cả bạn học đều tiến lên, với vẻ mặt đánh giá khác nhau về tác phẩm này.

Trên mặt Tần Duy Nhất vẫn bình thản không hề thay đổi.

Trên thực tế, cậu không coi trọng điểm cho lắm, chẳng qua nghĩ ra thiết kế thì cứ theo tâm ý mà làm thôi, dĩ nhiên có người thưởng thức là tốt nhất nhưng chưa bao giờ dồn hết tâm trí để hơn cái đầu người khác.

Nhưng lúc này, ánh mắt Enxi Schiller nhìn về phía mình, tại sao dáng vẻ nghiễm nhiên như đã bị khiêu khích vậy?

“Tôi không biết các em có nhìn ra chỗ kỳ diệu của tòa kiến trúc này không, tôi sẽ gợi ý cho các em vài thứ như chỗ kết nối điểm trong tài liệu, cách xà nhà chịu trọng lực còn có yếu tố văn hóa nữa.”

Dáng vẻ Reiaxan Preuss không hề sốt ruột tí nào, từ từ ở một bên dẫn đường, cũng để cho Tần Duy Nhất giải đáp các vấn đề của các học sinh đưa ra.

Đến cuối cùng, không ai tỏ vẻ dị nghị về điểm của cậu nữa. Nhưng cũng không nói ca ngợi gì thêm.

Tần Duy Nhất nhún nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ cười cười với Reiaxan Preuss.

Như trong dự liệu, Ân Khả Schiller sau khi tan học, lại ngăn cản trước mặt cậu, giọng điệu nói chuyện lúc này đây so với lần trước còn trực tiếp hơn, “Sao bạn nghĩ ra được loại kết cấu này?” Kết cấu chuẩn mão là loại kết cấu mà cậu ta chỉ mới nghe lần đầu.

“Không phải do mình sáng tạo ra, mình còn chưa có bản lĩnh này, đây là một loại kiến trúc nghệ thuật giữa các kiến trúc ở trái đất vào thời đại thượng cổ, thuộc loại hệ thống kiến trúc phương đông, rất thâm ảo, mình cũng chỉ đụng đến một chút sơ sơ mà thôi. Sau đó, cứ y theo tài liệu kiến trúc của đế quốc mà làm ra một ít nghiên cứu cùng điều chỉnh hệ số, rồi tăng thêm một ít yếu tố văn hóa hiện đại dung hợp với văn hóa cổ phong mà thôi.” Tần Duy Nhất giải thích sơ sơ một chút nhưng cũng không muốn nói nhiều thêm.

Ân Khả Schiller nhướng nhướng mày, “Rất thú vị, sau khi tan học vào buổi chiều, bạn đừng rời đi như thế, mình hy vọng bạn có thể cùng nói tường tận cho mình nghe được chứ.”

Tần Duy Nhất đương nhiên vẫn từ chối: “Thực xin lỗi bạn học Schiller, mình không có thời gian.” Cậu thật sự không có thời gian mà, hai ngày cuối tuần bởi vì làm mô hình mà chiếm giữ phần lớn thời gian không thể ở cùng với Túc Dung khiến cho oán khí dần dần bốc lên trên mặt hắn và vẫn chờ cậu trở về xua tan đi kia kìa.

“Đây là lần thứ hai bạn từ chối mình rồi.” Enxi Schiller chưa bao giờ bị qua cái loại đối xử lạnh lùng này, ngữ điệu khó tránh khỏi mang theo một tia giận hờn.

Thế nhưng, Tần Duy Nhất chỉ ăn mềm không ăn cứng, tất nhiên nghe ra đối phương không vui nhưng không định thỏa hiệp, “Xin lỗi, mình nói thật đấy, bạn không tin thì mình cũng chịu thôi”.

Vì thế theo thường lệ, cậu vẫn off internet đúng giờ sau khi tan học, ở trong thư phòng nắm chắc thời gian, làm cho xong bước cuối cùng của mô hình đình gỗ sáu góc là đánh bóng nước sơn. Chỉ tiếc, đế quốc Diễm Khung không có nguyên liệu nước sơn có màu ngọc lưu ly theo phong cách cổ xưa, nếu không cậu có thể làm ra mô hình giả cổ có hiệu quả rất tốt. Nhưng như bây giờ cũng không sai, một cái đình nho nhỏ cao 15cm, cậu còn dùng một ít chuông vàng be bé treo ở sáu góc nhọn (vẽ lên mạng rồi tìm người gia công làm theo yêu cầu), đỉnh chóp được quét nước sơn màu vàng, phía dưới cột trụ và đình đài thì lấy màu đỏ rất chói mắt, mang hơi thở rất phú quý tương đương với khí phái hoàng gia.

“Phù ~… Nếu có thể làm một cái thật to thì tốt rồi.” Cậu một bên thưởng thức còn một bên lầm bầm lầu bầu, vào đúng lúc này, một đôi tay từ phía sau lưng đưa qua, ôm lấy bờ vai cậu hướng vào ngực mình.

“Anh về rồi à?” Khóe miệng Duy Nhất cong lên, theo nguồn nhiệt thân thể dựa gần qua, cậu yên tâm giao sức nặng của thân xác cho Túc Dung, hé miệng nói: “Uhm, so với cái hộp thô ráp lần trước, em cảm thấy cái này càng thích hợp với anh hơn!”

Chung quy cảm thấy thứ này cùng với khí tràng của Túc Dung có chút hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh.

Túc Dung tiếp nhận cái đình nhỏ, hắn yêu thích không buông tay, nhìn đi nhìn lại rồi đưa tay ôm lấy người ở trong lòng, mới hỏi: “Cái này gọi là gì?”

“Uhm……. Theo hình thức thì nên gọi là đình sáu góc nhưng mà…..” Đôi mắt Duy Nhất xoay xoay, cười tủm tỉm: “Không bằng đặt cái tên mới đi, kêu nó là “Ngộ quân đình đi!”

Túc Dung tuy không biết rõ cái tên này có ý tứ sâu xa gì nhưng cảm giác nó tên rất hay, hắn vuốt cằm nói: “Của anh sao?”

“Ừ, tặng cho anh đấy.” Duy Nhất chân thành nói, nếu không đưa cho anh thì cậu mới không phí công phu làm mô hình gỗ đó. Nhưng thành thật mà nói thì cậu làm cũng rất đã nghiền. Nhìn thấy thành phẩm thì trong lòng liền dâng lên cảm giác thành tựu nho nhỏ.

“Anh rất thích nó.” Một lễ vật độc nhất vô nhị, sao Túc Dung không thích được còn do người yêu tự làm nữa chứ. Vả lại, hắn cũng ưa chuộng kiến trúc, thật lòng thích loại kiến trúc có phong cách riêng và so với người khác càng hiểu biết thưởng thức hơn.

Tiếp đó, Duy Nhất dặn hắn: “Nó được làm từ gỗ, giữ gìn phải thật tốt, không thể đặt ở chỗ ẩm thấp nhưng cũng không thể bị ánh nắng chiếu vào…… Em chưa có xử lý chống phân hủy cho nên đại khái lúc bảo dưỡng có chút phiền toái.”

“Không sao, anh sẽ cẩn thận.” Vẫn nên đặt ở trên bàn làm việc thì hơn, ngay dưới mí mắt hắn để tiện mỗi ngày trông coi.

Vành tai và tóc mai chạm vào nhau trong chốc lát, Túc Dung cầm tay cậu nói: “Duy Nhất, anh nghĩ qua một thời gian ngắn nữa, sẽ mang em về nhà ở vài ngày.” Khi đó, thảm đã trải hết Thiên Nga Bảo rồi, phòng ngủ, toilet cũng sửa chữa xong, còn có phòng trẻ con nữa…. Trước khi hắn thẳng thắn chuyện đứa bé và thân phận chân thật của mình thì hắn muốn mang người đi Thiên Nga Bảo càng nhanh một chút. Lỡ dự định bị hỏng, cho dù Duy Nhất nổi giận, muốn chạy trốn tránh né cũng không có chỗ để đi, chỉ cần hắn dây dưa nhiều thật nhiều làm cho Duy Nhất chấp nhận sự thực cũng sẽ không quá khó.

Uhm, cứ quyết định như vậy đi, chờ trở lại Thiên Nga Bảo thì hắn liền thẳng thắn với Duy Nhất.

“Nhà anh?” Duy Nhất mẫn cảm bắt lấy cái từ này, chẳng lẽ muốn dẫn mình về gặp cha mẹ sao? Cậu có chút không dám tin tưởng, sửng sốt hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, không xác định hỏi: “Tại sao anh đột nhiên nghĩ đến chuyện muốn dẫn em về nhà anh……”

“Nhà của anh thì sau này cũng chính là nhà của em, đương nhiên anh phải dẫn em về xem rồi. Nếu em thích thì sau này sẽ ở nơi đó, đến trường cũng thuận tiện.” Túc Dung dùng đầu ngón tay cọ gò má cậu, thấy vẻ mặt Duy Nhất khẩn trương nghiêm nghị thì chỉ biết cậu nhất định nghĩ nhiều, không nhịn được cười nói: “Đừng lo lắng, anh trai và cha anh không có ở đó đâu.”

À, thì ra không phải gặp cha mẹ…. Duy Nhất thở phào một hơi. Nói không có tiền đồ cũng được, nếu muốn cậu ngay bây giờ theo Túc Dung gặp cha mẹ thì cậu thực sự chưa có đủ dũng khí.

“Nhà anh lớn lắm hả?” Duy Nhất thả lỏng tâm, bắt đầu tưởng tượng bay vèo vèo tận mây xanh.

“Uhm, cũng đại khái là thế.” Túc Dung gật đầu, Thiên Nga Bảo đâu chỉ lớn, cũng không biết có khiến cậu bạn nhỏ này kinh hãi không nữa. Nhưng cả hai đều thích kiến trúc thì hắn tin tưởng Duy Nhất tuyệt đối sẽ say đắm Thiên Nga Bảo.

“Thế…… anh không có trang viên mênh mông vô bờ hả? Chính là có rất nhiều rất nhiều đất đai ấy, là cái loại….” Duy Nhất nghĩ thầm Túc Dung có chỗ gieo trồng cây phát sáng thì phải có một mảnh đất nhưng nếu diện tích đất đai rất lớn, vậy địa vị quý tộc của hắn…

Không biết sợi dây thần kinh nào động động khiến cậu không thể hiểu sao lại nghĩ tới hai bộ phim “Tu viện Downton” cùng với “Kiêu hãnh và định kiến”.

“Em cứ đi xem đi rồi biết.” Túc Dung hôn hôn tai cậu, giảo hoạt ra sức cởi nút thắt.

Cứ như vậy, hai người xác định hành trình mấy ngày sau đó đi Thiên Nga Bảo.

Đến nửa đêm ngày hôm sau, ác mộng dây dưa của Duy Nhất tựa như ma quỷ đã quay trở lại.

Túc Dung ngủ lại ở phòng dành cho khách, đột nhiên bị tiếng kêu của Duy Nhất làm cho bừng tỉnh, đứng dậy vọt vào phòng ngủ, ôm lấy cậu còn đang bị ác mộng quây lấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cậu: “Duy Nhất, Duy Nhất! Em tỉnh tỉnh, mau tỉnh lại đi!”

Advertisements

Posted on 09.05.2016, in Khác and tagged , , , , , , , , , . Bookmark the permalink. Bạn nghĩ gì về bài viết này?.

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: