Nơi cuộc sống mỹ mãn của đàn ông mang thai [chương 65]


Edit: Gà Múp 

Chương 65, cởi sạch quần áo để tinh lọc.

Đây là một nơi mà Túc Dung chưa bao giờ tới, cũng chưa từng nhìn thấy.

Hắn gần như cho rằng mình đang rong chơi trong giấc mơ mù mịt nhưng người bên cạnh lại kéo tay hắn, vẻ mặt Duy Nhất lo lắng nhìn hắn chân thật như thế, mồ hôi trong lòng bàn tay cùng với độ ấm rõ ràng như thế, dần dần làm cho đầu óc hắn tỉnh táo vài phần.

Nhìn đại khái bốn phía, thảm thực vật nơi này rất phong phú, từng lùm cây tạo thành bóng râm còn có đồng ruộng đã gieo trồng các loại cây, sức sống dạt dào, xanh um rậm rạp.

“Đi theo em. Hiện tại, anh đừng hỏi gì hết, cùng đừng nghĩ gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời và làm theo những điều em nói !” Duy Nhất hiếm khi để lộ ra khía cạnh cường thế, đưa tay ngăn cản Túc Dung mở miệng, lôi kéo hắn đi vào khu rừng có tính năng tinh lọc thần kỳ kia.

“Cởi toàn bộ quần áo anh ra đi !”. Duy Nhất buông tay hắn ra, ra lệnh.

Tuy quần áo Túc Dung ở phòng cách ly đã thay qua nhưng cậu vẫn không yên lòng, cũng không biết cấp bậc tinh lọc tới bao nhiêu, nếu mức độ tinh lọc thấp thì không thành vấn đề, cậu chính là ví dụ nhưng nếu gặp phải chất phóng xạ có hệ số ô nhiễm nguy hiểm cao, có tinh lọc hoàn toàn được hay không còn là một ẩn số chưa biết. Cho nên, cậu chỉ có thể tận dụng mọi khả năng để hệ số tinh lọc của khu rừng tiếp xúc với thân thể Túc Dung, hy vọng có thể đạt tới hiệu quả tốt nhất.

Túc Dung hơi trố mắt nhìn cậu, vào giờ phút này cũng phát hiện ra đây là chỗ nào, nếu thuộc về bí mật của Duy Nhất, vậy hiển nhiên nó có chỗ kỳ lạ, hiện tại hai người cũng đã gần gũi, tránh né cậu cũng vô dụng, đành phải thở dài một tiếng, nhanh chóng cởi quần áo theo lời cậu.

Đến lúc chỉ còn mỗi cái quần lót, hắn liếc mắt hỏi ý kiến Duy Nhất.

Mặt cậu vẫn không thay đổi, giật giật lông mày: “Cởi !”.

Túc Dung chẳng còn cố kỵ nữa, thoải mái vứt quần lót, cả người trần truồng đứng trước mặt cậu.

Nhưng vào lúc này, hệ thống không gian không tự động mở ra tính năng tinh lọc, trong lòng Duy Nhất rất thấp thỏm ngay lập tức kéo hệ thống quản lý ở góc màn hình ra, kích hoạt tính năng tinh lọc, một bên thao tác, một bên chảy mồ hôi trên trán.

Cậu sợ tính năng đột nhiên mất đi hiệu lực hoặc là hệ thống đưa ra gợi ý nói cho cậu biết: “Không thể tinh lọc, cấp bậc tinh lọc không đủ !”.

Nhưng may mắn là hệ thống không gian thuận lợi bắt đầu vận tác, chỉ lát sau vô số hạt hệ số tinh lọc màu xanh biếc từ cây cối bay vọt ra, quay chung quanh bọn họ, uốn lượn theo chiều kim đồng hồ, dường như từng đoạn ánh sáng màu xanh biếc bao quanh cậu và Túc Dung thành hai con nhộng kín không kẽ hở.

Tình huống của Duy Nhất không có gì trở ngại, bởi vì trước đó cậu đã tinh lọc qua một lần, vừa rồi tiếp xúc với Túc Dung trong thời gian ngắn, cộng thêm hạt bức xạ ở bên ngoài thân thể Túc Dung bị loại bỏ chẳng còn bao nhiêu, bởi vậy chưa tới mấy phút, hoàn thành tinh lọc cho cậu, tựa như đóa hoa bị gió thổi rơi khắp nơi, trong chớp mắt biến mất trong không khí.

Mà tình huống của Túc Dung lại không may mắn như thế.

Chỉ thấy hệ số tinh lọc không đếm hết chặt chẽ lôi cuốn hắn, từ đầu đến chân không hề có khe hở, hình như hơn vạn lá cây nhỏ vụn ùn ùn kéo tới trùm lên toàn bộ thân thể hắn, giống như hơn vạn con côn trùng màu xanh biếc bám vào người hắn, khiến người ta dễ liên tưởng đến cảnh tượng khủng bố hắn sắp bị cắn nuốt hầu như không còn.

Từ góc độ của Duy Nhất nhìn qua, mặt mũi hắn đã hoàn toàn bị bao phủ bởi ánh sáng màu xanh, chỉ thấy loáng thoáng hình dáng tứ chi. Bởi vì không nhìn thấy ánh mắt Túc Dung, Duy Nhất cảm thấy trái tim quả thực như bị vò thành đường cong, lắc lư theo ánh sáng phập phồng lên xuống, trong nháy mắt căng thẳng, rồi lát sau lại từ trên cao rớt xuống, chẳng những khẩn trương còn tràn ngập sợ hãi sâu không thấy đáy.

Đây là một loại sợ hãi hoàn toàn xa lạ, chưa từng xuất hiện trong sinh mệnh cậu.

Trong giờ phút này, lo lắng chờ đợi làm cho cậu hiểu ra, cậu để ý người đàn ông này rất nhiều. Cậu sợ anh rời khỏi mình, sợ anh biến mất vĩnh viễn trước mắt mình, sợ sinh mệnh anh ngừng lại, sợ anh không đối kháng được sự trêu cợt của vận mệnh.

“Túc Dung……….”

Khoảng hơn nửa giờ biến mất, hệ số tinh lọc trên người Túc Dung rốt cục có biến hóa, vô số điểm ánh sáng màu xanh biếc chi chít dần dần thay đổi phương hướng xoay tròn, từ thuận theo chiều kim đồng hồ biến thành nghịch chiều kim đồng hồ, vẫn bao lấy hắn từ đầu tới đuôi, nhưng lần này không bao trùm đầu hắn, để lộ ra mặt mũi, có vẻ như để cho tim phổi hắn hấp thu không khí mới mẻ……

“Anh cảm giác thế nào ?”. Duy Nhất bước qua hỏi.

Sắc mặt Túc Dung thoạt nhìn so với vừa rồi tốt hơn nhiều, hơi hồng nhuận, ánh mắt trấn tĩnh hơn rất nhiều.

“Cảm giác toàn thân đều hơi đau nhưng không phải rất đau, lúc mới bắt đầu thân thể bị một cơn đau nhức, sau đó cơn đau ấy nhỏ dần đi, hiện tại lòng bàn chân anh tựa như giẫm trúng cục đá thô ráp trên đường, cánh tay có hơi xót xót, mạch máu dọc theo lòng bàn tay cũng có hơi đau “. Túc Dung không hiểu rõ hiện tượng này là tốt hay xấu nhưng sau khi nói xong nhìn Duy Nhất, rốt cục môi không nhếch lên nữa, anh im lặng, lông mày cũng giãn ra, lúc này lộ ra nụ cười trấn an cậu.

“Thật tốt quá, chúng nó đang tinh lọc cho anh…….. Cũng may nó có tác dụng, may mắn là nó có tác dụng !”. Duy Nhất thở phào mấy hơi, hận không thể bức tất cả sự sợ hãi vây khốn mình ra bên ngoài cơ thể, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười mệt mỏi, “Đừng nhúc nhích, có lẽ còn rất lâu mới chấm dứt …….”

Túc Dung nghe lời đứng im tại chỗ, tùy ý để thân thể mình tiếp tục bị hệ sô tinh lọc kỳ diệu thân mật đụng vào. Gần trong gang tấc, hắn cũng nhìn thấy chúng nó nhỏ bé vận tác như thế nào, có vẻ như chúng nó dung hợp với chất ô nhiễm trong cơ thể mình thành một đống khối tròn tròn nhỏ bé, màu sắc từ xanh chuyển sang nhạt dần, tiếp đó biến thành màu đen. Qua thêm mười mấy phút đồng hồ, Túc Dung cảm giác đầu ngón tay mình cùng bàn chân thẩm thấu ra một ít chất lỏng gì đó, sềnh sệch, mùi vị rất nồng.

“Úi, thối quá !”. Duy Nhất nhanh chóng lui về phía sau từng bước, che mũi.

“Này………”. Vẻ mặt Túc Dung hậm hực nhưng sau khi dòng chất lỏng tanh tưởi được bài tiết ra ngoài cơ thể, hắn bỗng nhiên cảm thấy toàn thân thoải mái, không hề có cảm giác trói buộc, ý thức cũng không mơ hồ, tinh thần sáng lạng, tay chân đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Chậm rãi bài tiết chất lỏng từ trong cơ thể hắn càng ngày càng sềnh sệch, cũng càng ngày càng đen.

Duy Nhất đến gần một chút, nhìn nhìn chất lỏng màu đen trên mặt đất chung quanh hắn, tặc lưỡi: “Thật sự không ít đâu………… Xem ra anh còn phải tinh lọc rất lâu, cũng không biết một lần tinh lọc có giải quyết hết vấn đề không nhỉ”.

Cậu phỏng đoán tính năng phát huy cũng có giới hạn, đừng nói cái tính năng này mới xuất hiện không lâu, cho dù cấp bậc tính năng tinh lọc rất cao, chỉ sợ chưa thể tiệt diệt sạch sẽ tất cả bức xạ mà Túc Dung phải chịu. Với lại, do hắn ở gần nguồn phóng xạ trong thời gian dài, bạch cầu trong thân thể đã bắt đầu giảm mạnh, còn có các cơ quan bị ăn mòn khó mà khỏe mạnh, chỉ mới tinh lọc thì chắc chắn không thể giải quyết tất cả vấn đề.

Nhưng giữ được tính mạng Túc Dung, ngăn cản cơ quan suy kiệt cùng với ngăn chặn bạch cầu suy giảm, có lẽ không thành vấn đề !

Suốt 1h25′, hệ thống không gian vang lên âm thanh: “Cực hạn cực hạn, đã đến cực hạn, đã đến cực hạn, tinh lọc chấm dứt !”.

Kết quả này nằm trong dự kiến của Duy Nhất, bởi vậy không lộ ra vẻ mặt mất mác nào, cậu lẳng lặng đợi hệ số tinh lọc từ trên người Túc Dung rời đi bốn phía, mới bước nhanh lên trước, đỡ lấy cánh tay hắn.

“Thế nào rồi ?”. Giống như người yêu cách xa chân trời rốt cục cũng gặp lại, Duy Nhất tham lam đánh giá Túc Dung, dường như muốn đem hắn nhét vào hai mắt mình.

“Bức xạ trên người anh có phải………..”. Túc Dung không chắc chắn, cũng muốn hỏi.

“Đúng vậy, đã tinh lọc được 80 ,90% rồi !”. Duy Nhất thấy hắn cố duy trì một khoảng cách, do dự, không dám nhích lại gần mình, nhanh chóng bịa ra con số.

Lúc này thân thể Túc Dung mới thả lỏng, cũng không quan tâm đến thân thể trần trụi, tổn hại đến thân phận hoàng tử bao nhiêu, vươn tay ôm chặt lấy Duy Nhất vào ngực mình.

“Thực xin lỗi, đã làm cho em lo lắng”. Mặt đối mặt, hấp thu độ ấm đối phương, cảm nhận tim đập bừng bừng của nhau, từng nhịp đập vững vàng giống như sống lại một lần nữa, so với lời an ủi còn mạnh mẽ hơn nhiều.

Duy Nhất buồn buồn nửa ngày không lên tiếng, một lúc sau, ngón tay khẽ run vuốt ve mặt hắn, giả vờ tức giận: “Anh quá đáng lắm biết không ?”.

“Ừ, đều là lỗi của anh…….”. Túc Dung biết mình khi ở trên video bàn giao di ngôn đã dọa cậu sợ, trong lòng cũng rất đau, “Nhưng lúc ấy, anh thật sự cho là mình đại khái……..” Không sống nổi.

Không phải hắn không sợ chết, mà ngược lại, sau khi có Duy Nhất và bảo bối, hắn càng quý trọng tánh mạng mình nhưng lợi ích quốc gia còn ở phía trước, lúc ấy trong tình huống đó, hắn chỉ có thể ở lại để ổn định cục diện. Không tìm được nơi phát ra bức xạ, cũng không ở lại, vậy các công thần xã tắc chân chính kính dâng cả đời cho đế quốc cường thịnh sẽ nghĩ như thế nào ? Lòng bọn họ sẽ lạnh đi, sẽ hoàn toàn thất vọng với hoàng thất, chuyện này cũng sẽ trở thành lý do tuyệt hảo cho quý tộc độc tài già cỗi lấy cớ hoàng quyền mất quyền lực cùng với phần tử cấp tiến trong giới bình dân đối kháng chính phủ.

Nhưng cũng vì thế khiến cho Duy Nhất lâm vào khủng hoảng cực độ cùng với đau khổ, quả thật đều do hắn sai.

“Đừng nói nữa, em hiểu mà”. Trải qua đại kiếp nạn, thể xác lẫn tinh thần hai người bọn họ đều mệt mỏi, Túc Dung là một hoàng tử theo lý nên phải làm vậy, Duy Nhất không nhẫn tâm chỉ trích hắn, vì vậy chỉ tỏ ra hiểu ý .

Cũng không biết là ai bắt đầu trước, chờ bọn hắn cảm giác được hơi thở hỗn loạn, đôi môi đã sớm quấn lấy nhau, xâm nhập dây dưa, nóng cháy mãnh liệt, không thể không đem xúc tua chạm đến vùng đất nóng bỏng chôn dấu ở đáy lòng mình, mỗi ngày vuốt ve, mỗi đêm xem xét kỹ lưỡng. Cái gọi là tương cứu trong lúc hoạn nạn, cảm động gắn bó như môi với răng, không khác mấy.

“Nhưng anh cứ như vậy mà đi ra ngoài sao ?”. Duy Nhất sau khi thả lỏng, cũng muốn trêu hắn một lần, ngón tay vỗ nhẹ lên mông của nhị điện hạ, phát ra “Bốp bốp” hai tiếng vang thanh thúy.

“Nơi thần kỳ thế này, mà ngay cả một bộ quần áo mới cũng không có ?”. Túc Dung dở khóc dở cười bắt được cổ tay cậu. Nói giỡn à, nhiệt độ cao nhất trên thân hắn từ cao xuống thấp cũng chỉ có cái chỗ cứng đến phát đau kia !

Duy Nhất vốn định ôn tồn thêm một lúc nhưng biết tình huống trước mắt này không thích hợp tiếp tục……… Với lại thời gian quá dài, không chừng ở bên ngoài xảy ra chuyện gì, đành phải dừng lại, từ trong không gian hoa tai ở trước ngực lấy ra một bộ quần áo ở nhà. Từ lúc cậu buôn bán, có thói quen cất đồ dự trữ trong kho ở những chỗ khác nhau, không ngờ bây giờ lại có tác dụng.

Túc Dung thừa dịp mặc quần áo, bớt thời giờ lại nhìn nhìn cảnh tượng trong không gian.

“Đây là không gian của em, gọi là Tiểu Lục…… Chờ sau này rảnh sẽ giải thích cho anh. Nhưng khi chúng ta đi ra ngoài có chút phiền phức, anh phải tìm một lý do để lấp miệng người bên ngoài……..Nếu bọn họ hỏi chúng ta sao lại biến mất……..”. Duy Nhất chau mày, nhìn chằm chằm Túc Dung, “Em không hy vọng có nhiều người biết bí mật không gian”.

“Thê vừa rồi, em mang anh vào bằng cách nào ?”. Túc Dung hỏi.

“Vật dẫn không gian ở ngay sau lưng em, còn nhớ lúc trước anh nhìn thấy hoa văn kỳ quái ở sau lưng em không ?” . Duy Nhất giới thiệu sơ qua với hắn một chút về phương pháp sử dụng không gian, “Sau khi chúng ta đi vào không gian, thì ở bên ngoài chẳng khác nào như biến mất, nếu có người xông vào phòng sau khi chúng ta biến mất, chỉ nhìn thấy một cái bức vẽ huyền phù tròn tròn màu xanh biếc lơ lửng giữa không trung. Nhưng cho dù bọn họ đụng vào, cũng không có khả năng đi vào “.

“Thì ra là thế, nói như vậy………”. Túc Dung nhanh chóng suy xét, đi đến trước mặt một cây đại thụ, lấy tay bẻ một nhánh cây. “Anh nghĩ ra rồi, chúng ta ra ngoài thôi”.

Duy Nhất tò mò ôm lấy cánh tay hắn, “Nghĩ xong rồi hả ? Anh xác định lừa được hả ? ”

“Đương nhiên, không cần lo lắng”. Túc Dung thản nhiên mỉm cười, lần này đổi lại hắn chủ động cầm chặt tay Duy Nhất, “‘ Đi thôi. Có cần đọc thần chú và vân vân không đấy…….. ?”.

“Anh nghe được từ chuyện xưa đồng thoại ?”. Duy Nhất không nhịn được khẽ cười, tiếng cười rất thoải mái: “Tiểu Lục, chúng ta muốn đi ra ngoài”.

Trong nháy mắt, hai người đã ra khỏi không gian, về lại phòng cách ly.

Chíu ~ ———- còn chưa ổn định tinh thần, bọn họ liền phát hiện có vài ánh mắt từ xung quanh chiếu tới hoặc ngạc nhiên hoặc vui mừng hoặc đau thương hoặc lo sợ không yên nhìn chăm chú vào bọn họ.

Giữa những người này, trừ Ladas mà Duy Nhất biết, còn lại vài vị đều lạ mặt.

Dáng vẻ Túc Dung lạnh nhạt ôm Duy Nhất vào lòng mình, động tác tự nhiên đỡ lấy eo cậu, nhanh chóng chọn lựa đối tượng nói chuyện đầu tiên.

“Phụ hoàng, trước khi giải thích chuyện này xin hãy để cho nhi thần giới thiệu một chút….. Đây là bạn đời Tần Duy Nhất mà nhi thần đã nhận định, cùng với………”. Hắn lén nhìn cái bụng lộ ra của Duy Nhất đầy thâm ý, bỗng nhiên cười: “Còn đây là cháu của ngài”.

 

Advertisements

Posted on 29.01.2018, in Khác. Bookmark the permalink. Bạn nghĩ gì về bài viết này?.

Ném bánh bao ლ(´ڡ`ლ)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: