Các bài viết cũ

Passion [c3 p2]


Trans: Gà Xù

“Thầy vẫn không thay đổi nhỉ, Sensei?” Hikaru đáp trả.

Amamiya trông vui vẻ và đầy sức sống y như lúc trước.

“Tôi cũng đâu còn là học sinh trung học! Ở tuổi này thì còn có thể thay đổi gì nữa.” Ý của Hikaru là khen ngợi, nhưng Amamiya lại đón nhận nó như một mũi tên nhắm tới tuổi tác anh. “Em có gặp Shima chưa?”

Amamiya biết rõ Shima không đảm nhiệm khóa của Hikaru, cũng như chưa từng dạy cậu buổi nào. Tìm gặp một giáo viên không hề có liên hệ gì với mình thì chả bình thường chút nào. Vậy thì tại sao Amamiya lại hỏi Hikaru điều này? Và rồi một suy nghĩ đánh vào Hikaru. Amamiya đã biết.

“Từ xa thôi,” Hikaru lẩm bẩm.

“Từ xa thôi á?” Amamiya kinh ngạc hỏi lại. “Em đã nghĩ cái gì vậy? Không phải lý do em đến lễ hội là vì Shima sao?”

“K-không, đó không phải lý do,” Hikaru vội vã phủ nhận.

“Thật à.” Amamiya cười đầy ẩn ý, và đột nhiên chuyển giọng nghiêm túc. “Cậu ấy ốm đi, đúng không?”

“Đúng vậy.” Hikaru gật đầu.

Cậu hy vọng đó không phải bởi vì mối quan hệ mới của hắn. Nhưng cậu thì liên quan gì chứ. Shima làm gì hay không cũng không còn liên hệ gì với cậu nữa.

“Hai người rất thân thiết, nhỉ?” cậu không kiềm chế được mà lên tiếng hỏi.

Cậu thắc mắc liệu Shima đã kể với Amamiya về bọn họ. Đó có lẽ là lý do. Cả hai đã thân đến mức thậm chí mượn cả nhà tắm của nhau cơ mà.

“Ừ thì cậu ấy là tình cũ của tôi,” Amamiya tiết lộ.

“Hóa ra.”

Cậu biết mà. Hikaru gật đầu và quyết định giữ im lặng.

“Phản ứng hơi lặng quá đấy,” Amamiya nhận xét. “Em không ngạc nhiên sao, Umino?”

“Em đã dự doán trước được điều đó,” Hikaru thừa nhận.

“Hmm,” Amamiya đáp, từ chối nêu ý kiến.

Nhưng cho dù Amamiya chỉ từng là người yêu của Shima, thì mối quan hệ đó vẫn dựa trên tình yêu. Cả hai đã từng là người yêu thực sự. Quan trọng nhất là, anh không ép Shima phải hẹn hò với anh như Hikaru. Điều đó khiến Hikaru vô cùng ghen tỵ. Và trên hết nữa là kể cả sau khi chia tay, Amamiya vẫn làm việc cùng một nơi với Shima.

“Chết tiệt. Đáng lẽ nó phải là một tin sốc. Em không lo lắng về Shima sao?” Amamiya thờ ơ hỏi. Anh chợt nhỏ giọng.

“Đã kết thúc chưa?”

“Cái gì kết thúc ạ?” Hikaru hỏi lại.

“Em hẹn hò bí mật với Shima, đúng chứ?” Amamiya thăm dò.

“Không, không có,” Hikaru nhanh chóng phủ nhận. “Chỉ là đơn phương mà thôi. Tất cả những gì em làm là lôi kéo thầy ấy vào chuyện này.”

Cậu không thể gọi đó là hẹn hò.

“Không đúng,” Amamiya ra vẻ nghiêm túc. “Cậu ấy cũng yêu em.”

“Cái gì?!” Hikaru sững sờ.

Sau khi vượt qua cơn sốc, cậu nhận ra Amamiya chỉ đang trêu mình, và liếc mắt một cách nghi ngờ về phía anh.

Amamiya bật cười. “Tôi cuối cùng cũng khiến em kinh ngạc.” Trông anh đến là thỏa mãn.

“Thầy đùa như thế chỉ để khiến em ngạc nhiên? Không vui đâu, Sensei,” Hikaru gắt.

“Tôi không hề đùa,” Amamiya phủ nhận. “Cậu ấy đã bán chiếc xe trong khi còn chưa chạy được một năm. Quá dễ để nhìn thấu cậu ấy.”

“Sao? Shima-sensei bán xe rồi ư?” Hikaru hỏi.

“Khoảng chừng hai ba tháng sau khi cậu tốt nghiệp,” Amamiya kể. “Cậu ấy nói bởi vì ít sử dụng, và giữ nó thì tốn phí khá cao.”

“T-thầy ấy đáng lẽ nên dùng nó cho buổi hẹn hò,” Hikaru nói.

Amamiya không hoàn toàn phủ định rằng anh và Shima hẹn hò. Dù sao thì cả hai cũng đã từng hẹn hò và vẫn luôn thân thiết.

“Ha,” Amamiya khịt mũi. “Cậu đang ép buộc bản thân đấy.”

“Em không có,” Hikaru ương bướng đáp.

“Em nói đúng. Cậu ấy mới là người tự ép buộc bản thân cả thời gian qua.” Amamiya hít một hơi thuốc lá, và phả ra làn khói mỏng vào trong không gian. “Cậu ấy hơi mất tập trung kể từ khi em tốt nghiệp. Ăn uống cũng không nhiều.”

Shima trông đáng thương đến mức anh không thể chứng kiến nổi nữa.

“Em không hiểu!” Hikaru không biết rốt cục Amamiya có ý gì.

“Tôi cũng không thực sự hiểu lắm,” Amamiya thì thầm, nhớ về đoạn hội thoại quan trọng đó.

“Vẫn chưa quá trễ đâu,” Shima lẩm bẩm.

Amamiya trừng mắt kinh ngạc.

“Cậu nói cái gì?”

“Tôi hiện tại không hẹn hò ai cả,” Shima nói. “Bọn tôi chỉ quen một thời gian, giờ tôi không còn hẹn hò nữa. Nên tôi đang rất tự do. Tôi không còn luỵ cậu ta như với anh.”

“Shima…”

“Không sao, Amamiya. Hãy bắt đầu lại nào.” Shima cười nhẹ.

Amamiya có thể nhìn thấu lời nói dối của Shima. Anh có thể thấy dấu hiệu của tự tuyệt vọng và mệt mỏi. Nếu Shima không còn nhớ về người kia, tại sao hắn lại hành xử như thế này?

“Cậu chắc chứ?” Amamiya cẩn thận dò hỏi. “Lần này tôi sẽ không ngần ngại đâu.”

Anh có ý đe dọa, nhưng Shima chỉ tiếp tục mỉm cười.

“Chắc mà,” Shima trả lời. Hắn nói, hạ thấp tầm mắt. Như thể hắn làm vậy không phải để ra vẻ mời gọi, mà để tránh nhìn một cái gì đó.

Sự thật là Amamiya có chút dao động ban đầu, nhưng anh không thể làm thế. Anh biết Shima vẫn còn yêu một người đàn ông khác, và hắn muốn dùng Amamiya để quên đi người kia. Amamiya không cảm thấy hạnh phúc nổi. Anh tưởng tượng cảnh Shima gọi tên một người khác trong khi đang ôm anh, và nghĩ về nó thôi cũng tổn thương lòng tự trọng của anh. Nhưng anh vẫn muốn yêu thương Shima.

“Um, nghe này, Shima…” Amamiya ngập ngừng.

“Đùa thôi!” Shima đột nhiên ngẩng lên và bật cười. “Đừng tỏ vẻ nghiêm trọng thế chứ, Amamiya! Tôi chỉ đang chọc anh thôi!”

“Shima…?” Amamiya ngạc nhiên đáp.

“Anh tặng Morikawa-sensei một chiếc nhẫn trong ngày sinh nhật cô ấy phải không?” Shima hỏi.

“Sao?” Amamiya bật thốt. “L-làm sao cậu biết, Shima?”

Shima toét miệng cười. “Morikawa-sensei nói rằng thật đáng tiếc vì nó không phải là nhẫn đính hôn.”

“Nó đáng ra phải là một bí mật!” Amamiya kêu lên.

“Nó vẫn là bí mật,” Shima nói. “Cô ấy không hề kể cho ai khác ngoài tôi.”

Amamiya nheo mắt nhìn Shima.

“A! Vậy có nghĩa là…”

“Lý do cô ấy kể cho tôi là vì cô ấy nghi ngờ tôi chính là người tình cũ mà anh hay nhắc tới!” Shima tiết lộ.

“Ôi không…” Amamiya sụp đổ.

“Hay nói cách khác, đến lúc chịu trách nhiệm rồi, Amamiya,” Shima tiếp tục. “Nếu anh cưới một người phụ nữ thông minh như cô ấy, anh không thể chơi bời như trước đâu!”

“C-cậu đã biết và cậu vẫn trêu tôi!” Amamiya than thở.

*Hóa ra chuyện là như thế! *

“Coi như là một cách tôi trả thù đi,” Shima trêu, và khẽ mỉm cười. “Hãy để cho mọi chuyện trước kia xảy ra giữa chúng ta qua đi, được chứ? Bắt đầu lại nào.”

Amamiya lắc đầu, thoát khỏi dòng ký ức.

“Tôi cũng không rõ Shima đang nghĩ gì. Nhưng có khả năng cậu là người duy nhất trên thế giới có thể tìm ra chân tướng sự thật.”

Sự thật?

Hikaru ngập ngừng, “……Ý thầy là gì?”

“Em yêu cậu ấy, và cậu ấy cũng yêu em, vậy tại sao cả hai người lại không ở bên nhau?” Amamiya hỏi. “Cậu ấy là người duy nhất biết lý do, và em là người duy nhất có quyền được biết lý do đó là gì.”

“Em chẳng có quyền gì cả!” Hikaru nóng nảy phủ nhận.

“Có, em có quyền,” Amamiya kết luận. “Tôi đã cố gắng tìm hiểu, nhưng không may, Shima là người rất cứng đầu. Nên tôi không nghĩ cậu ấy sẽ nói cho tôi biết sự thật.”

Shima đã trốn tránh rất nhiều lần.

“Nhưng Shima-sensei không hề quan tâm đến em,” Hikaru lẩm bẩm.

“Muốn tin hay không thì tùy,” Amamiya gắt.

“Không phải thầy yêu thầy ấy ư?” Hikaru xét nét. “Vậy thì tại sao thầy lại nói cho em tất cả những điều này? Thầy thật kì lạ!”

“Đó kì thực là một sự hiểu lầm,” Amamiya nói. “Thực ra, tôi là loại người lúc nào cũng tìm kiếm tình yêu mới. Em có thể hỏi cậu ấy nếu em không tin. Tôi không còn tình cảm gì với Shima nữa rồi. Bởi vì có cũng vô ích.”

Advertisements

Passion [c3 p1]


Trans: Gà Xù

“Shima, tôi mới phát hiện một nhà hàng Nhật khá ngon. Có muốn đến đó làm vài ly không?” Amamiya hỏi.

Hắn không có lý do để từ chối, nên Shima đáp, “Tối nay? Cũng được.”

Hắn nhận lời một cách bình tĩnh. Nhưng thật ra, kể từ khi học kì mới bắt đầu, Amamiya đã luôn lo lắng về Shima. Vị đồng nghiệp của anh đã sút khá nhiều cân.

Thậm chí trong bữa tối đó, Shima dường như cũng không tập trung, và Amamiya phân vân không rõ có phải chỉ là do hắn mệt hay không.

“Chuyện với bạn trai cậu tệ đến vậy à?” Anh hỏi.

“Hmm?” Shima đáp, không hứng thú với chủ đề.

Amamiya hít sâu một hơi trước khi tiếp tục, “Ừ thì cậu ta tốt nghiệp rồi, giờ hai người có thể hẹn hò công khai, rốt cục là cậu lo lắng về cái gì?”

Shima sửng sốt. “Amamiya?”

Amamiya nhếch môi. “Sao? Tôi đâu có ngu. Tôi biết cậu đang hẹn hò với ai đó trong trường và cậu ta vừa tốt nghiệp, đúng chứ?”

Shima gác tay lên bàn, chống cằm thở dài não nề.

“Mọi người đều biết cả rồi?”

Cả hai đã cố giấu kín hết mức có thể.

“Dĩ nhiên là không.” Amamiya cười nhẹ và nói, “Không ai khác biết cả. Nhưng vì tôi là người yêu cũ, nên tôi có thể thấy những điều người khác không thấy.”

“Anh đã biết bao lâu rồi?” Shima cau mày.

“Một thời gian rất lâu,” Amamiya đáp với vẻ bí ẩn.

“Vậy là anh đã nhận ra bấy lâu nay mà không hề hé một lời?” Shima tra hỏi.

Amamiya gật đầu. “Đúng vậy.”

“Tại sao?”

“Tôi không rõ,” Amamiya nhún vai trả lời. “Có lẽ tôi muốn xem thử chuyện sẽ đi tới đâu.Và cho dù tôi có nói gì thì cũng chưa chắc sẽ có chuyện xảy ra.Hoặc có lẽ tôi đang chờ đến thời điểm thích hợp để cướp cậu đi.”

Shima thở dài lần nữa, không rõ là Amamiya đang nói đùa hay thật.

“Và dù sao thì,” Amamiya tiếp tục, “nếu tôi can thiệp và mọi người phát hiện, cậu sẽ bị đuổi việc, đúng không? Như vậy thì chúng ta sẽ chia cắt, thế cũng vô dụng. Nên điều đó sẽ không xảy ra… hoặc không, có lẽ tôi muốn xin lỗi vì đã bỏ rơi cậu một cách vô lý.”

“Anh đang nói gì vậy?” Shima cuối cùng cũng mỉm cười.

Amamiya cười đáp lại. “Tôi đã muốn can thiệp. Nhưng tôi lại không thể. Tôi đoán là tôi yêu cậu đủ nhiều để mong cậu được hạnh phúc.”

Tuy rằng anh cũng rất ghen tị khi nhìn thấy người yêu cũ của mình hạnh phúc với người khác, nhưng mọi thứ không chỉ có thế.

“Ngữ pháp của anh thật kinh khủng.” Shima bật cười.

Cảm thấy hài lòng, Amamiya cẩn thận lên tiếng, “Tôi sẽ không hỏi đó là ai, nhưng hai người đã bên nhau bao lâu rồi?”
Đáp lại anh là sự im lặng.

”Tôi hỏi, cậu quen cậu ta bao lâu rồi?” Amamiya lặp lại, “Có phải từ hôm đầu tôi mượn phòng tắm nhà cậu không?”
Shima đã thay đổi từ hôm ấy.

“Bọn tôi khi đó vẫn chưa quen nhau.” Shima không hề có ý định hẹn hò với Hikaru vào thời điểm đó.

“Vậy nếu tôi quyết ở lại và bày tỏ với cậu ngày hôm ấy, liệu cậu vẫn sẽ từ chối tôi?” Amamiya hỏi.

Hôm đó, trong phòng giáo viên sau giờ học khi anh mời Shima đi ăn, có điều gì đó ở Shima giống như hắn vừa trải qua cuộc mây mưa với ai khác. Nó khiến Amamiya phát hoả.

“Tôi… không biết,” Shima ngập ngừng. Hắn không biết bản thân sẽ làm gì vào hôm đó. “Tôi có thể sẽ không từ chối anh”

Hắn không hề muốn bắt đầu mối quan hệ với Hikaru khi đó, nhưng nếu bị ép, hắn có thể đã nghiêm túc cân nhắc về Amamiya một lần nữa.

“Sao cơ!” Amamiya trông cực kì thất vọng, anh thả người ngồi trở lại ghế. “Tôi đáng lẽ nên đè cậu ra luôn ngay hôm ấy! Vậy thì tôi đã giữ được cậu lại. Chết tiệt, thất bại rồi!”

“Vẫn chưa quá trễ đâu,” Shima lẩm bẩm.

Amamiya trừng mắt kinh ngạc.

“Cậu nói cái gì?”

“Tôi hiện tại không hẹn hò ai cả,” Shima nói. “Bọn tôi chỉ quen một thời gian, giờ tôi không còn hẹn hò nữa. Nên tôi đang rất tự do. Tôi không còn luỵ cậu ta như với anh.”

“Shima…”

“Không sao, Amamiya. Hãy bắt đầu lại nào.” Shima cười nhẹ.

“Hey, cậu sẽ đi lễ hội văn hoá cuối tuần này chứ?” Một người quay sang sang hỏi Hikaru khi bài giảng chưa bắt đầu.
Hikaru chớp mắt. “Lễ hội văn hoá?”

Cái náo cơ?

“Này này! Lễ hội văn hoá ở trường cũ của cậu đó!” Cậu ta đáp.

“Hả?” Đột nhiên một gương mặt quen thuộc lướt ngang qua tâm trí Hikaru. Trái tim cậu quặn đau.

“Không, tớ…”

“Thời gian trôi nhanh thật nhỉ?” Cậu bạn tiếp tục. “Đã 6 tháng kể từ khi chúng ta tốt nghiệp! Hẹn ở ga tàu điện nhé? Những người khác cũng đi, nên cậu nhớ phải có mặt đấy!”

“Không, tớ không đi…” Hikaru lẩm bẩm.

“Hả? Tại sao?” Cậu bạn kinh ngạc hỏi.

Một giọng nói khác vang lên, đồng thanh với cậu ta. “Cái gì? Tại sao không?”

Đó là bạn gái của Hikaru, Tsukasa Katayama. Cả hai không chính thức hẹn hò, nhưng họ là bạn tình. Có điều với cậu, nó không hề giống như cả hai đang hẹn hò.

“Đó không phải là trường cấp ba của cậu sao?” Tsukasa hỏi.

Cậu biết ý cô muốn hỏi là gì.

“Đó không phải là trường của mấy đứa nhà giàu sao?” Có lẽ cô muốn một ‘người yêu trẻ’ nổi tiếng.

“Tôi muốn thấy nơi cậu từng học, Hikaru-kun!” Cô nài nỉ. “Này, đi mà, đi nhé?”

“Thôi nào, đến Tsukasa cũng háo hức như thế.” Cậu bạn chêm vào. “Đây là cơ hội tốt để cậu khoe cô bạn gái xinh xắn với những người khác!”

Tsukasa cũng chen vào. “Hikaru, cậu sẽ giới thiệu tôi với bạn bè cậu chứ?”

Cậu không còn lý do nào để thoái thác nên đành phải thuận theo đến lễ hội văn hoá.

Cuối cùng ngày tổ chức lễ hội cũng đến, và cậu vô cùng mâu thuẫn. Cậu đã không còn liên lạc với Shima kể từ sau tốt nghiệp. Shima đã đổi số điện thoại, và khi Hikaru gửi hắn tấm bưu thiếp kể về cuộc sống của mình ở Đại học, tất cả những gì cậu nhận lại là lá thư vô cùng nghiêm túc của một giáo viên gửi học trò cũ. Hikaru sau đó không gửi thêm tấm bưu thiếp nào nữa. Lá thư của Shima đã ám chỉ rõ ràng. “Chúng ta đã kết thúc. Hãy bước tiếp đi.”

Vết sẹo từ cuộc chia tay giữa cả hai vẫn chưa lành lại. Hikaru chưa sẵn sàng để đối diện với Shima.

Một người trong đám bạn của cậu phái hiện thấy Shina trên hành lang. “Hmm? Dường như Shima-sensei có vẻ gầy đi khá nhiều? Chắc là thầy ấy đang hẹn hò ai đó. Cậu nghĩ sao Hikaru?” Cậu ta hỏi, hoàn toàn là vô ý.

Hikaru không trả lời.

Shima quả thật trông ốm đi. Hắn đang được học sinh vây quanh, vẫn nổi tiếng như ngày nào. Hikaru thắc mắc liệu có ai trong số đó là người Shima đang yêu sâu sắc. Cậu tự hỏi liệu Shima đã bước tiếp. Cậu vẫn còn yêu Shima nhiều lắm. Mặc dù trò chơi tình nhân giữa hai người đã kết thúc, và tuy rằng cậu dã cố hết sức sáu tháng qua, cậu vẫn không thể chấm dứt tình cảm dành cho Shima.

“Shima-sensei!” Các bạn cậu đã bắt kịp Shima trên hành lang. Hikaru lặng lẽ theo sau.

“Lâu không gặp! Mọi người giờ sao rồi?”

Bọn họ trao nhau những câu chào thân thiết, và tồi tản dần đi. Cuối cùng, ánh mắt Shima dừng lại trên Hikaru. Ngay đúng lúc đó, vẻ bối rối lướt qua gương mặt Shina, đưa Hijaru đi đến quyết định. Cậu cúi chào và quay đi. Cậu không hề chạy trốn. Nhưng cậu đã trưởng thành hơn một chút, nên cậu không còn có thể ở gần Shima.

“Này, Umino!”

Hikaru đang băng qua sân trường thì chợt nghe tiếng Amamiya gọi. Vị giảo viên cũ của cậu ngồi dựa bên cửa sổ phòng giáo viên, bình thản hút thuốc.

“A, chào buổi trưa.” Hikaru bước qua bãi cỏ, tới tựa vào bệ cửa sổ.

Amamiya mỉm cười, trêu cậu, “Trông em có vẻ trưởng thành hơn rồi nhỉ?”

Passion [c2 p2]


Trans: Gà Xù

nkkjn

Chiếc xe dừng lại bên con đường vắng lưng chừng núi, ánh dương đầu tiên của Năm mới từ từ chiếu rạng, Hikaru thầm cầu nguyện. Tôi không muốn rời xa thầy ấy. Xin đừng để Shima-sensei và tôi xa nhau.

Nhưng Hikaru không hề ngắm mặt trời mọc. Lưng ghế hạ thấp, còn cậu thì đang ôm chặt Shima, và cậu chỉ biết bình minh đã lên khi những tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua kính xe.

Đây có thể là lần cuối cùng. Lần cuối cùng mình được làm điều này với Shima-sensei. Chỉ là linh cảm thôi.

“Umino,” Shima rên rỉ đau đớn, nhưng Hikaru không dừng lại. “…Umino.”

Hikaru có thể sẽ không bao giờ được nghe tiếng Shima thở dốc thế này nữa. Cũng như không được nghe Shima gọi tên cậu như vậy nữa.

Hikaru đã hoàn toàn đúng. Một khi học kì cuối cùng bắt đầu, cậu mất toàn bộ thời gian rảnh rỗi. Trường không còn bắt buộc có mặt tại lớp, nên cậu thậm chí không đến trường thường xuyên nữa. Mỗi khi nghĩ đến kì thi đầu vào, dạ dày cậu thắt lại. Cậu chỉ nghĩ tới Shima ở trên giường, ngay trước khi đi ngủ. Cậu nhớ hắn đến không thể chịu được, nhưng Shima đã cấm cậu gọi cho hắn, nên cậu đành nhắn tin. Nhưng không tin nhắn nào đáp lại. Mỗi ngày đều kết thúc như vậy.

Mọi việc cứ tiếp tục trải qua như thế, và lễ tốt nghiệp của cậu cũng nhanh chóng tới gần. Sau khi cậu tốt nghiệp, trò chơi tình nhân của cả hai sẽ chấm dứt. Cậu biết mình không thể quá ích kỉ. Suy cho cùng, cậu đã chiếm hết thời gian rỗi của Shima cả năm qua. Nhưng, dù biết thế, cậu vẫn muốn được ích kỉ một lần cuối.

Cậu gửi cho Shima một tin nhắn: “Thầy từng nói lúc trước nếu en đậu vào Đại học, thầy sẽ tặng em một món quà. Thầy vẫn còn nhớ chứ? Em biết mình muốn gì rồi, nên hãy gọi lại cho em.”

Khi Shima đưa cậu trở về nhà sau lễ mừng Năm mới, hắn quả thực đã nói, “Nếu cậu đậu Đại học, tôi sẽ tặng cậu một món quà. Cậu muốn gì nào?”

Lúc đó, Hikaru không thể nói cho hắn biết sự thật. Rằng điều cậu thực sự muốn là được ở bên Shima mãi mãi. Đó là tất cả những gì cậu muốn, nhưng đó cũng là thứ duy nhất cậu không thể đòi hỏi.

Cậu đã trả lời, “Hiện giờ em không muốn thứ gì cả. Và nếu em nghĩ quá nhiều về nó, em có thể sẽ rớt mất! Nên em sẽ suy nghĩ sau khi qua được kì thi, nhé?”

Shima cuối cùng cũng trả lời bằng một tin nhắn, và cả hai hẹn gặp trên sân thượng trong giờ nghỉ của Shima.

“Nếu cậu không cho tôi biết cậu muốn gì, làm sao tôi có thể tặng cho cậu đây?” Shima nói.

Hikaru mỉm cười. “Không sao. Em muốn chiếc đồng hồ thầy thường đeo thôi.”

“Hả? Nhưng nó khá cũ rồi. Cậu chắc là mình muốn nó chứ?” Shima kinh ngạc hỏi lại.

“Nó là cái thầy thích nhất, đúng không?” Hikaru hỏi.

Shima đã giả vờ hẹn hò với cậu, nhưng hắn thực sự thích chiếc đồng hồ này, nhiều đến mức hắn vẫn đeo nó dù đã cũ.

“Cậu đúng là kì lạ,” Shima nói, trao cái đồng hồ cho Hikaru. “Chúc mừng đậu Đại học, Umino.”

“Cảm ơn, sensei.”

Mặc kệ nó hư hao bao nhiêu, nó chắc chắn sẽ là báu vật của Hikaru. Shima đã đưa cho Hikaru chiếc đồng hồ yêu thích của hắn, thứ mà hắn trân quý rất lâu. Nó là vật chứng cho thời gian họ ở bên nhau.

“Nhưng sensei…” Hikaru tiếp tục. “Em đã không thể chuộc tội cho những gì em đã làm với thầy.”

“Chuộc lỗi?” Shima hỏi, bối rối.

“Thầy chính là người đã nói thế, nhớ chứ?” Hikaru nhắc cho hắn nhớ.

Sau khi Hikaru tấn công hắn ngày hôm đó, Shima đã đề xuất trò chơi tình nhân giả để cậu chuộc lại lỗi lầm.

“Ô đúng rồi.” Shima gật nhẹ và cười lần nữa, hắn dời mắt né tránh ánh nhìn của Hikaru. “Không sao đâu. Hạn định đã tới rồi.”

Ngập ngừng, Hikaru đáp, “…Vâng.”

“Tạm biệt, Umino.”

Hikaru tuyệt vọng nắm lấy tay Shima.

“Sensei,” Cậu ôm chầm hắn vào lòng, và đặt một nụ hôn nhẹ lên má hắn.

“Dừng lại, Umino, chúng ta đang ở trường.”

Shima chống cự thoát khỏi vòng tay Hikaru, và Hikaru chậm chạp buông hắn ra. Hikaru rất muốn hôn lên môi hắn, nhưng điều đó lúc này là không thể. Hikaru cúi đầu chào Shima rồi quay đi, bỏ chạy thật nhanh.

Buổi lễ tốt nghiệp của Hikaru cuối cùng cũng kết thúc. Cậu nắm chặt tấm bằng trong tay.

Shima mỉm cười nói với cậu, “Chỉ vì vào được một đại học tốt không có nghĩa là cậu có quyền xao nhãng việc học. Phải chăm chỉ đấy!”

Vài phút sau, những học sinh khác ùa đến vây lấy Shima-sensei nổi tiếng, và bóng dáng hắn cứ thế khuất dần vào trong toà nhà.

Trò chơi của hai người đã chấm dứt.

“Thầy ấy để mọi thứ kết thúc thật dễ dàng…” Hikaru lẩm bẩm.

Cậu nghĩ mình sẽ khóc, nhưng cậu đã có thể nở nụ cười trước mặt Shima. Và Shima chỉ hành xử như một thầy giáo tử tế, bình thường.

“Chắc hẳn là thầy ấy rất nhẹ nhõm khi cởi bỏ được gánh nặng,” Hikaru tiếp tục thì thầm một mình.

Shima đã trông thật khuây khoả khi chào tạm biệt Hikaru.

“Mình bị gì thế này?” Hikaru tự mắng bản thân.

Tại sao cậu lại khóc lúc này? Cậu muốn cho Shima thấy những giọt nước mắt này. Trái tim cậu như sắp vỡ tung, rất đau.

Passion [c2 p1]


Trans: Gà Xù

“Đúng là chuyện lạ!”

Bên trong nhà hàng được trang hoàng rực rỡ với sắc đỏ, xanh và vàng kim của lễ Giáng Sinh, Chihaya Morikawa khoác lên mình bộ váy lộng lẫy, mỉm cười nhấp một ngụm vang trắng. “Cậu bồi bàn nói đúng, rượu này quả nhiên rất ngon!”

“Hẹn hò đêm Giáng Sinh thì lạ lắm sao, Morikawa-sensei?” Amamiya trong bộ tây trang lịch lãm, nở nụ cười đáp lại cô qua ánh nến lung linh giữa bàn.

“Vậy, anh mời tôi đi chơi vào lễ Giáng Sinh có nghĩa là anh không quay lại với người cũ?” Morikawa phỏng đoán.
“Cô đúng về việc đó.” Amamiya nhún vai, “Người đó thật sự cứng đầu.”

“Đối phương có vẻ khó nhỉ,” Morikawa kinh ngạc. “Nên anh quyết định mời tôi?”

“Tôi vẫn chưa có ý định từ bỏ đâu,” Amamiya khẳng định lại. “Chỉ là tôi muốn mời ai đó đi chơi đêm Giáng Sinh thôi.”
“Đi một mình tệ lắm sao?” Morikawa thắc mắc.

“Đúng vậy.”

Thực sự rất cô đơn nếu phải trải qua một đêm Giáng Sinh như thế này một mình.

“Tôi có nên cảm thấy vinh hạnh khi là người được chọn không?” Morikawa trêu.

“Tôi sẽ rất vinh dự nếu cô cảm thấy thế,” Amamiya đáp trả.

Morikawa bật cười khúc khích. “Không biết người tình cũ của anh đang trải qua Giáng Sinh này với ai nhỉ?”

“Ai mà biết…” Amamiya không rõ Shima đang làm gì vào đêm nay, cũng không cố gắng tìm hiểu. Anh nhìn ra cửa sổ, để cho tâm trí mình chìm vào khung cảnh rực rỡ bên ngoài.

“Đừng nói là anh bắt đầu có ý bỏ cuộc rồi đấy nhé, thực sự?” Morikawa chợt hỏi.

“Ai biết được…”

Amamiya uống cạn ly rượu của mình, một nụ cười nhợt nhạt vương lại trên khoé môi.

Hikaru rất mừng là cho dù đã vào giữa đông, tuyết vẫn không rơi nhiều, thành ra cậu là Shima mới có thể cùng nhau đi chơi mừng Năm mới.

“Sensei, bánh bao thịt đã bán hết rồi,” Hikaru nói khi cậu mở cửa xe Shima, trong tay ôm túi đồ mua từ cửa hàng tiện dụng.

Trong một ngày bận rộn như thế này thì cũng bình thường thôi, nay cả chỗ đậu xe ở cửa hành thôi cũng đã chật cứng, nên họ đành phải đỗ lại bên đường và Shima phải đợi với động cơ xe vễn chạy.

Hikaru cài dây an toàn và tiếp tục , “Họ không có loại bánh bao thầy thường ăn, nhưng có loại đặc biệt. Có lẽ gọi pizza sẽ rẻ hơn?”

Cậu đưa lại Shima tiền thối, và Shima mỉm cười, cảm thấy thú vị với vẻ nghiêm túc trên gương mặt cậu trai trẻ. Học sinh trung học ngày nay hiếm có ai để tâm đến giá cả.

“Không sao đâu,” Shima nói. “Nó cũng không mắc hơn là bao.”

“Sao lại không? Hơn tận 500 yên đấy!” Hikaru kêu lên.

Shima liền bật cười.

“Chuyện này chẳng buồn cười tí nào!” Hikaru nói, trông càng nghiêm túc khi cậu để thức uống vào khay giữ cốc. Cà phê đen bên phía Shima và đồ uống thể thao ở phía của cậu. “Nếu thầy muốn ăn ngay, em sẽ gỡ giấy gói cho.”

“Được.”

Shima bật đèn tín hiệu và kiểm tra kính chiếu hậu, chuẩn bị lùi xe trở xuống đường lộ.

“Ah cẩn thận chiếc xe đạp đằng sau, Sensei. Nó không có bật đèn trước,” Hikaru cảnh báo.

Cậu quả thực là một hoa tiêu xuất sắc. Sáu tháng qua, Hikaru đã học được cách trở thành chuyên gia ở ghế hành khách. Cậu là một chàng trai thông minh, nên điều đó cũng dễ đoán thôi, nhưng khi Shima có Hikaru đi cùng, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Sau khi chiếc xe đạp đã đi qua, Shima lui xe xuống đường.

Kì nghỉ đông kết thúc thì sẽ là học kì cuối cùng, và sau đó đến thời điểm khắc nghiệt của kì thi đầu vào Đại học . Vì vậy, Shima đã không cho Hikaru gặp hắn lần nào trong cả kì nghỉ. Kể cả đêm lẫn lễ Giáng Sinh. Thay vào đó, hắn đề nghị lái xe đi ngắm bình minh đầu tiên của Năm mới. Thường thì Hikaru sẽ qua đêm tại nhà lũ bạn vào Năm mới, nên cha mẹ cậu cũng không nghi ngờ gì khi cậu rời đi. Hikaru vô cùng cảm kích trước sự quan tâm của Shima.

Nếu là ở trường thì Hikaru có thể gặp Shima thường xuyên hơn, nhưng vì Shima đã yêu cầu cậu phải học, nên Hikaru vâng lời và cố gắng học cho kì thì đầu vào mà không than vãn một lời.

Trước khi cả hai đi ngắm bình minh đầu tiên, họ dừng lại ở một ngôi đền nhỏ cách xa nơi họ sống để cầu nguyện cho Năm mới. Hikaru vỗ hai tay vào nhau và cầu nguyện, thính thoảng hơi hé mắt nhìn sang gương mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp của Shima.

Cuối cùng, Năm mới bước qua. Đó cũng có nghĩa là kì thi của Hikaru sẽ sớm đến trước khi cậu nhận ra, và cậu sẽ không còn cơ hội nào cùng Shima đi chơi như thế này nữa. Shima sẽ không cho phép, và bản thân Hikaru cũng không có thời gian. Và rồi sau khi tốt nghiệp, cậu sẽ không bao giờ được gặp Shima nữa. Không chỉ trò chơi tình nhân giữa hai người kết thúc, mà cậu cũng rời trường sau khi tốt nghiệp, và dĩ nhiên không thể gặp được Shima.

Cậu yêu Shima rất nhiều, và cho dù lúc này họ đang ở cạnh nhau, và dù Shima đã luôn rất tốt với Hikaru, hay dù khi đó cả hai đã cảm thấy như người yêu thực thụ, nó cũng vẫn chỉ là một trò chơi tạo dựng niềm tin mà thôi. Nó không có thật. Và cậu không thể làm gì để thay đổi được điều đó cả.

Hikaru cảm giác cổ học mình thít lại, và cậu quay đi. Cậu yêu Shima. Cậu yêu hắn rất nhiều. Đáng lẽ cậu phải cầu nguyện cho mình qua được kì thi đầu vào, nhưng khi cả hai nắm tay đứng trước ngôi đền, điều duy nhất xuất hiện trong đầu cậu là Shima.

Eternal Love [c1 p3]


Trans: Gà Công Nghiệp

– Không!

Tomoyuki quay mặt đi, mím chặt môi. Cậu thật sự lo lắng đến mức cảm thấy trái tim nhảy lên tới cổ.

– Nếu tôi nói tôi sẽ không để cậu đi đến khi cậu nghe câu trả lời thì sao?

Cậu không nghĩ Aswil lại mạnh bạo như thế. Lần đầu tiên trong đời cậu mất rất nhiều can đảm để có thể thổ lộ tình cảm, cậu không thể chịu xấu hổ thêm nữa. Nếu cậu nói cậu không ôm hi vọng Aswil có thể ở bên cậu thì cậu đã nói dối. Nhưng cậu không thể nào thừa nhận cảm giác này.

Aswil khẽ cười trước sự im lặng của Tomoyuki.

– Không gì có thể dừng nó lại được!

Aswil choàng tay ôm lấy Tomoyuki.

– Em cũng cảm thấy thế.

Cảm giác này hẳn là ý mọi người muốn nói khi đề cập tới việc ở trên chín tầng mây. Được nung nấu bằng sự đam mê trong lời nói và cơ thể của Aswil, những ngày sau đó, họ sống như trong mơ. Aswil tốt đến nỗi không thể nào tốt hơn được. Đâu đó trong con người anh còn ẩn chưa một mặt vô cùng mãnh liệt, nhưng đối với Tomoyuki, điểm đó là sự quyến rũ sâu sắc. cậu không suy nghĩ gì về những gì chặn ở phía trước hai người, Aswil đã lấp đầy trái tim và tâm trí cậu, anh luôn luôn chiếm lấy suy nghĩ của cậu.

Nhưng vào một ngày sau một năm họ gặp nhau, Aswil đột ngột về nước. Khi ấy, Tomoyuki mới biết anh đến từ Madina.

– Sau khi thu xếp mọi chuyện ổn thỏa. Tôi sẽ gọi em. Tôi sẽ về với em.

Aswil tuy chỉ nói vắn tắt nhưng Tomoyuki thật lòng tin tưởng lời nói đó. Cậu muốn tin vào nó. Đối với cậu, không gì quan trọng hơn việc cố thoát khỏi nỗi băn khoăn đang phủ lấy và đe dọa cậu như một đám mây đen u ám.

Nhưng chẳng mất bao nhiêu thời gian để cậu nhận rằng mình đã đúng khi lo lắng. Tomoyuki xem thấy tin tức vua Madina liệt giường và Aswil đảm nhận vai trò của một vị nhiếp chính*. Tin tức Aswil là con trai và là người thừa kế duy nhất của nhà vua vừa được công bố đã gây shock. Và hơn nữa, vì mẹ anh là người Anh nên hiện tại anh là đối tượng được thế giới quan tâm: Vị vua đầu tiên mang trong mình dòng máu ngoại lai.
Chỉ ngay sau khi Tomoyuki hồi phục khỏi cơn shock, cậu lại nghe tin Aswil đính hôn. Cậu không tìm được lời nào để nói lên tâm trạng mình lúc này. Tin tức này đã hủy hoại cậu. Phần nào đó trong cậu đã đưa ra quyết định khi việc đính hôn này thật sự xảy ra, cậu từ bỏ. Cậu không thể tiếp tục hi vong một cái kết tốt đẹp cho chuyện tình cảm giữa cậu và Aswil. Giấc mơ rất đẹp, nhưng sau cùng, giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ: và bây giờ, cậu đã thức tỉnh. Cậu có một cảm giác khác – là sự tồn tại một Tomoyuki hoàn toàn độc lập khác bên trong cậu – đang quan sát Tomoyuki đang đau đớn kia.

Sau mối quan hệ cùng Aswil, Tomoyuki không hẹn hò cùng ai khác. Kết quả, điểm của cậu ngày càng xuất sắc và cậu đã trở về Nhật tốt nghiệp với thành tích đứng đầu lớp. cậu dành bốn năm kế tiếp tại một trong những công ty hàng đầu Nhật Bản. cậu điên cuồng làm việc và thành quả thu được: cậu là người giỏi hơn hết thảy những người khác. Biểu hiện của cậu đã thu hút những người quản lý.

Cậu tin vào chính cậu. Cậu thích những kết quả rõ ràng và những giá trị được tính bằng số cụ thể (=_= vậy chắc là không có vụ “vô giá” hay khó xác định được giá cả ). Công việc của Tomoyuki hiện tại là tiếp nhận những đề xuất về một hợp đồng của một công ty dầu mỏ Anh Quốc – công ty đang tìm kiếm nhà tài trợ cho một dự án khai thác dầu thô.

Aswil không thể nào tự mình bố trí mọi thứ được. “Anh ta muốn gì ở mình?” – Tomoyuki lầm bầm.

Cậu không thể dừng được cảm giác muốn bài xích. Sau sáu năm dài, cậu đã bắt đầu nghĩ rằng Aswil đã quên cậu. Vậy hiện tại người đàn ông đó muốn gì?

Cậu nghĩ về Aswil hiện tại. Tomoyuki đã quen thuộc với sức hấp dẫn, cách cư xử khó dò và ánh mắt nồng cháy của người đàn ông.

Nụ hôn của Aswil vẫn hoàn toàn giống trước kia, nồng nhiệt đến nỗi cậu cảm nhận được nơi nào đó sâu thẳm trong cậu đang bùng cháy. Cậu lướt ngón tay qua bờ môi. Nó vẫn con lại dư vị, thậm chí là âm ỉ đau đớn. Cậu cảm thấy sai lầm, nhưng cậu chỉ có thể nghĩ về Aswil.

Cậu bơ phờ sau tất cả những gì đã xảy đến với cậu cho tới khi cậu nhận ra có người đang gõ cửa. Tomoyuki giũ sạch mọi suy nghĩ ra khỏi đầu và đứng dậy. cậu bước tới gần cánh cửa và cảnh giác với tiếng gõ cửa ngập ngừng. “Ai đó?” – cậu gọi vọng ra.

Giọng một người phụ nữ trả lời một cách lịch sự bằng tiếng Ả Rập. Khi cậu mở mở, người phụ nữ choàng trên mình chiếc áo aba** nở nụ cười với Aswil.

“Tên tôi là Sana” – người phụ nữ nói – “ Và tôi sẽ phục vụ cậu trong khoảng thời gian cậu ở đây. Hãy nói cho tôi biết nếu anh có cần gì.”

Người phụ nữ Ả Rập thường che đi mọi thứ trên người họ trừ gương mặt. Cậu đoán rằng Sana khoảng 30 tuổi. cô ấy là người phụ nữ Ả Rập điển hình, nhưng đôi mắt đen láy là điểm nổi bật.

Nó sẽ dễ dàng hơn rất nhiều khi nói với cô ấy là cậu không cần giúp gì cả và đóng sập cửa lại. Nhưng Tomoyuki biết hành động đó là không thể chấp nhận được. Đây là Madina. Nếu cậu từ chối cô ấy, Sana sẽ không thể hoàn thành nghĩa vụ mà chủ nhân đã giao phó cho cô ấy.

“Tôi đã chuẩn bị đồ ăn cho cậu” – Sana nói một cách lịch sự. – “Tôi sẽ đưa cậu tới phòng ăn.”

Cậu chợt nhận ra mình chưa ăn gì trong một khoảng thời gian khá dài. Nhưng cậu không đói. Cậu không biết đó là vì tác dùng phụ của thuốc hay là vì cậu không cảm thấy khỏe do căng thẳng.

“Tôi không muốn ăn lắm!” – cậu nói.

“Tôi mang thức ăn vào đây nhé?” – Sana đề nghị.

“Không” – cậu nói, cậu từ chối cố gằng lần hai của cô ấy. “Tôi e rằng tôi không thể ăn. Tôi sẽ đi nằm một lát, Làm ơn đừng làm phiền tôi.”

“ Nhưng… bệ hạ yêu cầu tôi phải chuẩn bị bữa rất nhiều đồ ăn cho cậu.” – Sana phản khoáng.

Việc này phiền cô không thể hoàn thành mệnh lệnh. Tomoyuki không biết chắc mình cần phải làm gì để giúp Sana, nhưng cậu có ý kiến khác. Cậu thực không muốn ăn nhưng cậu thực sự muốn tắm một chút “Cô có thể đưa tôi đến phòng tắm được không?”

Nét mặt Sana tươi hẳn lên đối với đề nghị của Tomoyuki, “Tất nhiên rồi!”

Cô vừa đáp lời Tomoyuki xong thì liền nhấc chân ra khỏi phòng. Một nữ hầu gái khác bước đến dẫn đường cho Tomoyuki.

“Xin mời theo tôi” Người hầu gái nói.

Cậu rời khỏi phòng và theo nữ hầu đi xuyên qua cung điện Saria. Cung điện là chỗ ở thứ hai được xây bí mật tại một ốc đảo nhưng nó xa xỉ một cách sửng sốt. Những nhà kiến trúc sư dường như đã khai thác đén tận cùng giới hạn của sự xa hoa, từ đá cẩm thạch dưới chân họ cho đến lớp đá lát được làm tỉ mỉ bao phủ lấy những rường cột khổng lồ. Những viên đá lớn được chạm trổ như ngọc lục bảo. Bức tranh treo tường về cuộc sống thực vật được vẽ dày đặc uốn lượn trên vòm nhà thật nổi bật. Thực tế là cậu đang ở Madina vùng Trung Đông cuối cùng cũng ghi vào tâm trí Tomoyuki.

Nước Anh hoàn toàn là nơi xa vời với cậu chứ đừng nói đến nước Nhật.

“Chúng ta đến nơi rồi” Nữ hầu thông báo. Cửa đôi mở ra và Tomoyuki há hốc miệng khi nhìn thấy khu vực bồn tắm. Hơi nước như những đám mây cuồn cuộn bốc lên. Những cây cột được đặt quanh phòng và nằm giữa chúng là những bậc thang dẫn xuống bồn tắm có kích thước của một bể bơi. Ở giữa “bể bơi” ấy là bức tượng một con sư tử đang gầm. Nước nóng chảy ra từ miệng con sư tử.

Ba người hầu đang đợi ở trong. Lúc Tomoyuki ngập ngừng bước vào căn phòng, họ vây quanh cậu và bắt đầu cởi áo cậu.

“Này.. đợi đã” Cậu hét lên bằng tiếng Nhật khiến ba người phụ nữ ngạc nhiên. Cậu dang rộng tay trong sự hối lỗi vì đã hét lên trong khi họ chẳng làm gì sai. “Tôi xin lỗi, nhưng tôi thích tự làm hơn.”

Sự bối rối càng hiện rõ trên gương mặt họ. Ở Madina, cậu biết việc để người hầu giúp tắm rửa là rất bình thường, nhưng Tomoyuki không thể đơn giản mà thừa nhận chuyện đó. Dù vậy cậu không biết làm thế nào để nói với họ nên đành yêu cầu họ rời đi để cậu tắm một mình.

Cậu không chắc là họ hiểu hết. Nhưng quan trọng là cậu đã được ở một mình và cảm giác nhẹ nhõm đến tuyệt vời khi những người hầu rời khỏi phòng.

Tomoyuki cảm giác hơi áy náy khi một mình hưởng thụ cả bồn tắm lớn. Suy nghĩ đó khiến cậu nhận ra mình thật bình dân bao nhiêu. Gia đình cậu thuộc tầng lớp thượng lưu ở Nhật Bản. Thậm chí còn cao hơn vài bậc. Nhưng cho dù cậu giàu tới cỡ nào, vẫn chẳng bằng hoàng gia Madina.
Cậu nằm duỗi người ở một góc của bồn tắm bằng cẩm thạch và nhắm mắt. Hoa hồng nổi trên mặt nước tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng, cậu bắt đầu thư giãn, gạt hoàn cảnh sang một bên. Cậu đã từng nghĩ rằng ngày xưa, ở cung điện của một vài quốc gia có những vòi dẫn nước thơm hương hoa hồng và con người dùng nó để rửa tay. Nó giống như phiên bản bồn tắm được nâng cấp.

Mọi thứ dường như thuộc về một thế giới vượt trên sự tưởng tượng. Nhưng đó là thế giới mà Aswil sống mỗi ngày. Cho dù nó có vẻ không thật đối với Tomoyuki nhưng nó là một phần của cuộc sống buồn tẻ của Aswil. Tomoyuki thở dài.

Sau khi ngâm mình thư thái ở phòng tắm, cậu chà rửa cơ thể và gội đầu. Tiếp đó cậu lại ngâm thêm một lúc nữa, nhưng đành phải rút ngắn thời gian vì bắt đầu cảm thấy choáng.

(*) : Người thay vua làm việc.
(**) : áo của người Ả Rập.